Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 214: Hắn tự ti
Quân Cửu Thần th Tống Vãn dám chất vấn thì lực tay càng mạnh hơn.
“Dựa vào gì ư? Chỉ dựa vào những kẻ giăng bẫy truy sát bổn vương đều đeo lệnh bài của tướng phủ, hầu hết những vết sẹo khắp ta đều lưu lại từ khi đó, đủ chưa?”
“Dựa vào kẻ đã vứt vào mặt ta cây trâm hoa đào do chính tay ta khắc làm tín vật đính ước của đôi ta bảo ta chỉ là thế thân của Vân Tr chính là Tống Cửu, đủ chưa?”
“Chỉ ngươi và phụ thân ngươi biết ta muốn ám sát “ kia”, ta lại đúng lúc bị phục kích trên đường ám sát kẻ đó, đủ chưa?”
“Lệnh bài của tướng phủ là do chính tay ngươi vẽ giao cho thợ chế tạo đặc biệt, Tống đại tiểu thư chắc là biết thứ đó khó làm giả thế nào? Còn Tống Cửu, ngoài ngươi và phụ thân ngươi còn ai sai khiến được ?”
“Vậy mà Tống đại tiểu thư còn hỏi ta… dựa vào gì ư?”
Tống Vãn nghe xong thì sự tự tin trong mắt bắt đầu d.a.o động. Tống Cửu? Lệnh bài của tướng phủ? lại như vậy? Chả trách vẫn luôn khẳng định mọi chuyện là do phụ thân nàng gây ra. Nhưng chỉ chớp mắt Tống Vãn đã bình tĩnh lại.
Nàng mặc kệ cơn đau dưới cằm cùng với áp lực ập đến như muốn nuốt chửng của , kh hề sợ hãi ngẩng lên thẳng vào mắt , gằn từng chữ một: “Dù đúng như lời ngài nói thì ? Đến cả chuyện mượn xác hoàn hồn mà vương gia cũng tin được, chẳng lẽ trong chuyện này kh thể còn khả năng khác ư?”
“Dù là t.ử tù trước khi c.h.ế.t cũng được cho cơ hội bào chữa! vương gia lại độc đoán chuyên quyền như vậy?”
“Tuy ta đã mất một phần trí nhớ, kh biết chuyện lệnh bài tướng phủ và Tống Cửu là thế nào nhưng… ta thể dùng mạng để cam đoan, phụ thân ta… tuyệt đối kh hạng tiểu nhân hèn hạ như vậy!”
“Còn ta… Nếu đã thật sự thích ai thì chỉ biết bất chấp tất cả mà theo đuổi bằng được, việc gì bỏ nhiều c sức như vậy cho một thế thân?”
Tống Vãn nói đến đó thì hơi dừng lại, nàng nhớ lại khi đến phủ Hoài Vương, Quân Cửu Thần từng châm chọc hỏi nàng rốt cuộc phủ Hoài Vương ai đáng để nàng mạo hiểm như vậy, còn hỏi giữa và Vân Tr, ai tuấn tú hơn.
Lòng nàng hơi xao động, đôi mắt sáng rực lên như muốn thấu tâm can Quân Cửu Thần.
“Vương gia rốt cuộc là kh tin ta hay kh tin vào bản thân? Hay là… vương gia tự ti đến nỗi cảm th kh bằng Vân Tr? Kh xứng để ta đối xử thật lòng?”
Tống Vãn vừa dứt lời thì ngọn lửa trong mắt Quân Cửu Thần bỗng bùng lên dữ dội. Bàn tay nắm cằm nàng lại tăng thêm sức kéo nàng đến gần hơn, giọng ệu trở nên hung ác: “Dùng tính mạng của ngươi để bảo đảm? Tống Vãn, ngươi cho rằng bổn vương thật sự kh dám động đến ngươi kh! Ngươi đừng quên, hiện giờ, ngươi… đang cầu xin ta?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-214-han-tu-ti.html.]
thừa nhận năm đó đã sớm rung động trước sự theo đuổi kh ngừng của nàng nhưng vẫn luôn giả vờ lạnh nhạt vì mặc cảm tự ti và yếu hèn trong lòng. Trong mắt , nàng trong sáng và tốt đẹp nhường , còn tuy xuất thân hoàng tộc nhưng lại lớn lên trong g.i.ế.c chóc và thù hận, từ lâu đã kh thể yêu thương ai được nữa.
Đúng là cảm th… kh xứng với tình yêu thuần khiết và nồng nhiệt của nàng. càng kh hiểu nổi vì rõ ràng trong mắt nàng chỉ là một nam nhân xa lạ được nhặt được ở miếu hoang, một kẻ vô d tiểu tốt đến tên tuổi cũng kh , tính tình còn lầm lì và lãnh đạm, vậy mà nàng lại thích .
Nên khi nghe Tống Cửu nói nàng chỉ xem là thế thân của Vân Tr, khi lê tấm thân đầy thương tích trở về kinh thành, nàng nở nụ cười rạng rỡ với Vân Tr … cảm th đau đớn như cuối cùng đã tìm được đáp án.
Dù Phúc bá kể với là nàng đã mất trí nhớ, vẫn cảm th thật ra nàng chỉ quên một kẻ kh quan trọng là sau đó tiếp tục theo đuổi thích thật lòng mà thôi.
Tống Vãn trước mắt như bị nói trúng tâm sự, trở nên mất bình tĩnh, ánh mắt lộ rõ vẻ đau đớn giằng xé thì th lòng run lên. Nàng chợt quỳ thẳng dậy, vươn tay ôm l cổ kéo xuống thấp hơn, cũng càng gần nàng hơn. Khoảng cách giữa hai gần đến mức… nàng hầu như thể cảm nhận rõ hơi thở nóng bỏng của .
Nàng thẳng vào mắt , gằn từng tiếng đáp lời : “, ta chắc c ngài kh dám động đến ta. Hơn nữa vừa ta kh cầu xin ngài mà bây giờ… mới đúng.”
Nàng vừa dứt lời đã áp môi lên môi . Quân Cửu Thần cảm nhận được sự mềm mại trên môi, đầu óc lập tức trống rỗng, cả bất giác cứng đờ, cảm th đôi môi lành lạnh do nước mưa thấm ướt y phục lập tức dập tắt ngọn lửa trong mắt .
Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, một cảm giác phẫn nộ dữ dội hơn nữa lại xâm chiếm , đột nhiên đẩy nàng ra đứng bật dậy, giọng nói cố nén cuồng nộ: “Tống Vãn… Ngươi xem ta là gì? Xem là gì? Ngươi cho rằng đến giờ ta vẫn là Tống Thập năm đó, vì sự trêu chọc tùy tiện của ngươi mà rung động ư? ngươi… đã quá đề cao bản thân kh!”
Sau đó quay , giọng ệu chỉ còn sự lạnh lùng và cứng rắn: “Hiện giờ đối với ta ngươi chỉ là một kẻ chẳng quan trọng mà thôi. Tốt nhất Tống đại tiểu thư hãy sớm thu lại những mánh khóe vô vị này của ngươi !”
Tống Vãn bóng lưng trước mặt: “Ta hiểu rõ những thủ đoạn sấm sét của vương gia trên triều. Nếu thật sự như lời ngài nói, ngài kh còn chút tình ý nào với ta thì việc gì giữ ta bên cạnh, giả vờ lá lá trái với ta? Một ‘kh quan trọng’ đáng để Vương gia uổng c phí sức “báo thù” ư?”
Giọng nói Quân Cửu Thần cũng trầm hẳn : “Bổn vương nghĩ gì kh cần Tống đại tiểu thư bận tâm. Tùy Phong, tiễn khách!”
vừa dứt lời, Tùy Phong đã xuất hiện sau lưng hai . Sắc mặt Tùy Phong hơi khác thường, ta hết ngó bóng lưng vương gia nhà lại Giang cô nương… à kh, là Tống đại tiểu thư. ta cố giấu sự kinh hãi vì biết được bí mật của chủ tử, thấp thỏm nói: “Tống… Giang cô nương… Mời…”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.