Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 220: Giúp một tay
Đoàn Vân Tr cứ thế bị chặn ngoài sơn động. Vân Tr th Quân Cửu Thần thật sự kh đoái hoài đến họ thì sắc mặt trở nên khó coi.
ta suy nghĩ một lát ghé tai dặn dò hầu bên cạnh, kia nghe vậy lập tức quay lưng lẫn vào đám đ.
Đúng như Quân Cửu Thần nói, sau khi màn đêm bu xuống, ánh lửa và tiếng động trong sơn động đã dẫn dụ bầy sói mắt lập lòe ánh x kéo đến. Ban đầu chúng còn kiêng dè ánh lửa trong sơn động, chỉ dám thăm dò tiến tới gần. Nhưng sau đó dường như chúng nhận ra đám trong và ngoài sơn động kh can thiệp chuyện của nhau nên dần trở nên bạo dạn.
Binh sĩ của phủ Hoài vương bên cạnh Vân Tr chiến đấu hồi lâu dần trở nên suy yếu vì càng dùng sức thì càng hít nhiều chướng khí. May mà tiếng tăm văn võ song toàn của Vân Tr kh hư d. Một th trường thương màu bạc bay múa linh hoạt, dư ảnh sáng ngời, dù bị nhiễm chướng khí vẫn uy thế mạnh như vạn quân khiến bầy sói dần dần sợ hãi, miễn cưỡng xua đuổi được chúng.
Nhưng dù vậy sắc mặt của Vân Tr vẫn khó coi. Từ nhỏ ta đã học hỏi nhiều nên biết sói là động vật sống bầy đàn, nếu bọn họ kh rời … thì đợt tập kích vừa … chỉ mới là bắt đầu.
Đêm còn dài. ta lướt qua đám binh sĩ phủ Hoài vương xung qu, đây đều là những cao thủ được phủ Hoài vương tìm kiếm khắp nơi nhưng giờ ai n đã nhiễm chướng khí kh còn phát huy được một nửa bản lĩnh. Hầu hết mọi giờ lại bị thương dù bọn họ rời khỏi đây cũng chắc gì kh gặp những mối nguy hiểm khác.
ta đã đ.á.n.h giá thấp sự nguy hiểm của rừng chướng khí này… tùy tiện x vào mới dẫn đến tình cảnh hiện giờ… Lúc này cầu cứu Quân Cửu Thần hình như đã trở thành lối thoát duy nhất… Nhưng ta giằng xé hồi lâu mới nhận ra thế nào cũng kh thể mở lời được…
Trong lúc Vân Tr đang đấu tr tư tưởng thì Quân Cửu Thần và Tống Vãn trong sơn động đã chứng kiến hết màn kịch hay vừa . Tống Vãn th cuộc chiến đã dần lắng xuống thì mới lên tiếng: “Vương gia định khi nào cho bọn họ vào?”
Quân Cửu Thần cũng kh còn châm biếm hỏi nàng còn luyến tiếc gì kh như trước đây, chỉ dời mắt về phía đám ngoài động: “Cầu xin ta thì thái độ cầu xin.”
Tuy muốn mặc kệ đám ngoài kia nhưng trong số những cùng còn nhiều của Ngũ Hành Ty. Trừ khi g.i.ế.c hết họ để diệt khẩu còn nếu th c.h.ế.t kh cứu, sau khi Vân Tr về kinh thành khó tránh rêu rao chuyện này khắp nơi. Quân Cửu Thần kh sợ nhưng của cũng khó tránh bị liên lụy. Hơn nữa, trước khi ều tra rõ chân tướng chuyện năm đó… Vân Tr vẫn chưa thể c.h.ế.t được.
Tống Vãn cũng nghĩ đến chuyện đó, tình hình thì đám binh sĩ phủ Hoài vương ngoài kia kh còn chống đỡ được bao lâu nữa nhưng Vân Tr lại kh bị thương nặng.
Như vậy… được!
Chưa nói đến mục đích bọn họ đến đây kh rõ ràng, phủ Hoài vương còn là nghi phạm lớn nhất khiến phụ thân gặp nạn lần này, mà để báo thù mũi tên kia và báo thù Tống Thất đã c.h.ế.t, nàng nhất định để đám phủ Hoài vương trả giá một chút mới được.
“Nếu sớm muộn gì cũng cho bọn họ vào, hay là ta ra mặt trước đòi lại chút lợi ích.”
Quân Cửu Thần nghe vậy chỉ quay sang nàng nhưng kh nói gì, xem như đồng ý. Tống Vãn liền cầm l hộp t.h.u.ố.c của , về phía cửa sơn động.
Hoắc Đô Quân Cửu Thần sau lưng nàng, th vương gia gật đầu ra hiệu thì để Tống Vãn ra ngoài. Tống Vãn đứng yên ở cửa sơn động, đám t.h.ả.m hại trước mặt, lớn tiếng nói: “Dân nữ một giao dịch muốn bàn với thế tử, biết đâu thể giúp thế t.ử thoát khỏi cảnh khốn cùng này… Thế t.ử muốn nghe kh?”
Vân Tr đang nghĩ làm thế nào để mở lời khiến Quân Cửu Thần cho phép họ vào trong, th Tống Vãn thình lình xuất hiện ở cửa sơn động thì ánh mắt hơi biến đổi. Dường như ta kh ngờ Quân Cửu Thần kh chỉ đích thân một chuyến mà còn dẫn theo nữ nhân xuất thân thương nhân này…
ta nhớ đến chuyện xảy ra ở phủ Ninh Viễn Hầu và những lời đồn đại ở kinh thành. Quân Cửu Thần nh chóng tình đầu ý hợp với nữ nhân xuất thân thương nhân này như vậy, xem ra tình cảm dành cho Vãn nhi cũng chỉ đến thế mà thôi.
Nhưng… nữ nhân xuất thân thương nhân này chẳng thành kiến với phủ Hoài vương ? lại tùy tiện nói muốn giúp bọn họ thoát khỏi cảnh khốn cùng?
Vân Tr nghĩ vậy kh khỏi cảnh giác nàng: “Ồ? Giang cô nương lại tốt bụng vậy ?”
Tống Vãn chỉ bình thản l ra một bình sứ trắng từ hộp thuốc: “Thế t.ử kh tò mò… vì Hắc Giáp Vệ hoàn toàn kh bị ảnh hưởng bởi chướng khí ? Hay thế t.ử cho rằng lúc này ngoài tin ta ra, ngài còn biện pháp nào tốt hơn?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-220-giup-mot-tay.html.]
Ánh mắt Vân Tr cũng chuyển sang bình sứ trong tay Tống Vãn. tất nhiên nhận ra tình trạng của Hắc Giáp Vệ hoàn toàn khác với bọn họ. Ai n đều tinh thần phấn chấn, dường như hoàn toàn kh bị ảnh hưởng bởi chướng khí, thậm chí trong động còn truyền ra mùi thịt nướng thơm phức như thể… bọn họ đến đây du ngoạn vậy.
Chẳng lẽ… Vân Tr nghĩ đến đó ánh mắt lóe lên kinh ngạc: “Thứ này thể loại bỏ ảnh hưởng của chướng khí?”
“Kh sai!” Tống Vãn đáp ngay, sau đó đổi giọng: “Nhưng từ trước giờ ta vốn là thù dai, nếu thế t.ử muốn Th Tâm Hoàn này, e rằng… trả giá…”
Vì bọn họ bị ảnh hưởng bởi chướng khí nên kh còn sức giằng co với đám dã thú kia, nàng “tốt bụng” giúp bọn họ một tay để bọn họ chiến đấu ác liệt hơn một chút!
Ý nghĩ đầu tiên của Vân Tr là lẽ đối phương muốn thừa nhận phủ Hoài vương đã giăng bẫy nàng. Nhưng nếu ều kiện thể làm tổn hại đến d dự của phủ Hoài vương thì ta tuyệt đối kh đồng ý, ta liền thu lại vẻ kinh ngạc trong mắt: “Cô nương kh ngại thì cứ nói trước xem .”
Tống Vãn lướt qua đám binh sĩ phủ Hoài vương sau lưng Vân Tr như đếm đủ số mới nói tiếp: “Trong bình sứ này ba mươi viên Th Tâm Hoàn, mỗi viên thể chống được ảnh hưởng của chướng khí trong bốn c giờ. Mỗi viên… ba trăm lượng.”
Vân Tr nghe Tống Vãn mở miệng đòi ngân lượng thì cũng sửng sốt thầm th khinh thường, đúng là hạng xuất thân thương nhân, vậy mà ta còn đ.á.n.h giá cao nàng nữa chứ.
Nhóm của ta tổng cộng ba mươi tám , nếu muốn chờ đến trời sáng để rời khỏi nơi đây thì mỗi ít nhất cũng cần hai viên, tính ra là hơn hai vạn lượng bạc, đúng là giá trên trời.
Nhưng hai vạn lượng bạc chẳng là gì với phủ Hoài vương nên Vân Tr chỉ suy nghĩ một chút đã đồng ý ngay: “Được, so với mạng những thứ này đều là vật ngoài thân.”
Đám binh sĩ phủ Hoài vương theo Vân Tr đều vô cùng cảm kích ta. Tiền lương hàng tháng của mỗi nhiều nhất cũng kh quá năm lượng, sáu trăm lượng gần như là tiền lương suốt mười năm, thậm chí hai mươi năm của bọn họ.
Nhưng bọn họ chưa kịp tạ ơn thì giọng của Tống Vãn lại vang lên lần nữa: “Tốt, thế t.ử đã rộng rãi như vậy thì ta sẽ làm tròn cho thế tử, chỉ tính hai vạn lượng vàng.”
“Còn nữa… vừa trong phủ thế t.ử đã nói năng bất kính với Hoắc tướng quân, trước khi ta giao Th Tâm Hoàn này cho thế tử, xin thế t.ử bắt ta quỳ xuống tạ tội với Hoắc tướng quân! Bằng kh thì khỏi cần giao dịch nữa.”
Vừa nghe đến lượng vàng thì sự khinh miệt trong lòng Vân Tr lập tức tan biến. Hai vạn lượng vàng chính là hơn hai mươi vạn lượng bạc. Giang Vãn Kiều ên à?
“Hai vạn lượng vàng? Giang cô nương đang đùa giỡn với ta kh?”
Vân Tr nói, ánh mắt lóe lên sắc lạnh: “Hơn nữa… dù ta dám đưa, Giang cô nương dám nhận kh?”
Nếu nàng muốn thừa cơ cháy nhà hôi của thì đợi đến khi rời khỏi rừng chướng khí này về đến Kinh thành, ta nhiều cách khiến nàng thân bại d liệt vì chuyện này.
Tống Vãn nghe vậy vẫn kh hề biến sắc: “Vì kh dám nhận! Th Tâm Hoàn này là ta vừa xin các quan gia Ngũ Hành Ty “cố” gom góp lại vì nể tình đồng liêu với Thế tử, số tiền này tất nhiên cũng là đòi thay cho họ.”
“Ở nơi này một viên Th Tâm Hoàn kh chừng thể cứu được một mạng , giao dịch này c bằng, kh? , Thế t.ử kh nỡ ư?”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.