Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 23: Sóng ngầm chuyển động
Nhưng Tùy Phong cũng biết triều đình kh giống sa trường, cân nhắc nhiều thế lực.
Giống như những đại thần bị bắt giam xét nhà gần đây, ngoài vào thì chỉ cho là Nhiếp Chính Vương thẳng tay ỷ thế h.i.ế.p ; thật ra trên triều đình cũng chịu nhiều áp lực.
Nhất là từ khi Hoài vương nhậm chức Trung Thư Lệnh, quản lý lục bộ thì đám văn thần vốn chia rẽ đã tụ thành một phe. Nếu chẳng chứng cớ xác đáng thì họ chắc gì đã làm việc thuận lợi như vậy…
Quân Cửu Thần nghe Tùy Phong kh ngừng lải nhải, hạ xong m nét bút cuối cùng thì đưa bản đồ cho Tùy Phong.
“Nhớ kỹ, nếu lỡ bị phát hiện đừng lo đ.á.n.h mà tìm cách thoát thân cho mau!”
Sau đó, đuổi kẻ đang chứng nào tật n d dài suốt ngày này .
Nhưng sau khi Tùy Phong rời , Quân Cửu Thần lại kh lập tức phê duyệt tiếp chồng tấu chương chất cao như núi trên bàn mà tới cửa sổ, đẩy cửa ra.
Gió đêm rét buốt lùa vào mang theo hơi lạnh, nhưng Quân Cửu Thần lại dường như kh hề cảm th.
Nỗi nhớ tựa làn gió phiêu đãng…
từng gặp một thiếu nữ dễ dàng thốt ra những từ táo bạo như “bán thân”, “tiểu quan”.
Đúng là đã từng gặp.
Khi , nàng cũng vậy, kh hề biến sắc thốt ra những lời to gan lớn mật như vậy.
Ngay cả trước mặt cũng chẳng hề kiêng dè.
Khi đó nàng mới chỉ là một cô nhóc mười bốn tuổi đầu mà dám bạo gan thổ lộ tình cảm với .
Dù thờ ơ thế nào, đối xử lạnh lùng ra nàng vẫn kh thèm để ý.
Ngày qua ngày nàng kh ngừng dùng những mánh khóe trắng trợn và lộ liễu chẳng biết học ở đâu để trêu chọc .
Tuy ban ngày luôn tự nhắc bản thân nàng là “tiểu thư”, còn đang mang trên thù hận nhưng khi mới mười chín, đang lúc huyết khí cường thịnh.
Đối diện với sớm đã khắc ghi vào tâm khảm, cho dù chiêu thức vụng về thế nào thể kh phản ứng?
Vì vậy vào một đêm hoang đường như giấc mộng, đã càn rỡ làm những việc mà ban ngày kh dám làm.
Đến khi tỉnh giấc, đối diện đôi mắt trong sáng kia, chỉ th nhơ bẩn như thể đã làm v bẩn thánh địa duy nhất trong lòng…
Một cơn gió lạnh ẩm ướt bất chợt lùa qua kéo Quân Cửu Thần khỏi những hồi ức xa xăm.
Vết thương cũ trên vai trong đêm gi mưa sắp kéo đến lại bắt đầu âm ỉ đau nhức, như nhắc nhở thứ gọi là tình ý kia rốt cuộc nực cười biết bao!
Ngay khi vừa dỡ bỏ sự phòng bị thì nàng cùng phụ thân tốt của nàng đã bán đứng , đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, đẩy xuống địa ngục sâu hơn.
Sau đó, nàng lại dùng những thủ đoạn từng dùng để trêu chọc để dây dưa với một đàn khác.
… gả cho ta!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-23-song-ngam-chuyen-dong.html.]
mang theo món nợ m.á.u lưu lạc vào Ám Ảnh Các là nơi ăn tươi nuốt sống ta. trước giờ kh tin bất cứ ai, lần duy nhất trong đời muốn vươn tay chạm vào ánh sáng thì lại phạm sai lầm chí mạng!
Quân Cửu Thần nghĩ đến đây thì bỗng thẳng tay đóng sập cửa sổ.
Ngăn cách những giọt mưa bắt đầu lất phất rơi bên ngoài…
…
Trong màn mưa bụi mịt mù , lá thư khiến Quân Cửu Thần quan tâm lúc này lại đang nằm trong tay Tống Nhan.
Ánh nến lay động, chiếu sáng khuôn mặt ềm tĩnh của nàng ta.
“Nhan nhi, con đã xem lâu vậy , lá thư kia gì khác thường kh?”
Văn di nương th Tống Nhan im lặng hồi lâu, rốt cuộc kh nhịn được lên tiếng hỏi.
Tống Nhan khẽ nhíu đôi mày th tú, ngón tay cầm l tờ thư hơi siết chặt.
Ánh mắt nàng ta dừng trên m dòng thơ đơn giản:
‘Xuân khứ hoa hoàn tại, hạ lai nguyệt trọng minh.’
Ánh mắt nàng ta thoáng vẻ hoang mang.
‘Xuân khứ hoa hoàn tại, nhân lai ểu bất kinh, viễn khán sơn hữu sắc, cận thính thủy vô th.”
Nàng ta cũng biết bài thơ .
Nhưng ghép với câu “hạ lai nguyệt trọng minh” thì đúng là kh đầu kh đuôi, rốt cuộc nghĩa gì?
“Di nương, đưa thư còn nói thêm gì chăng?”
Văn di nương lắc đầu: “Kh, gác cổng nói kẻ đưa thư là một gã lưu m tiếng trong kinh chuyên nhận tiền làm việc, ngoài ra kh nói gì thêm.”
“Vậy Nhan nhi, trong thư này, ều gì bất thường kh?”
Tống Nhan nhất thời kh hiểu nổi nhưng khi đọc lá thư khó hiểu này nàng ta lại cảm th mơ hồ bất an.
Nàng ta thong thả gấp thư lại, quay sang nói với Văn di nương: “Con cũng chẳng rõ. Nhưng hôm phụ thân vì chuyện Vân Thế t.ử mà nổi giận, lại bị phong hàn, bệnh tình càng nặng. Đại phu trong phủ dặn tĩnh dưỡng nhiều hơn. Lá thư này kh rõ tạm thời kh nên đưa cho phụ thân. Mọi chuyện đợi phụ thân bình phục hẵng tính tiếp. Huống hồ nếu thật sự quan trọng thì kẻ đưa tin nhất định sẽ gửi thư tiếp.”
Văn di nương th con nói cũng lý.
“Được, vậy thì cứ theo ý con. Dù kiểu lấp lửng mập mờ thế này chắc cũng chẳng chuyện tốt lành gì.”
Tống Nhan khẽ gật đầu: “Tổ mẫu chẳng biết đã nghỉ chưa, di nương cùng con tới thăm một chuyến. Đại tỷ vừa , phụ thân lại bệnh, mắt tổ mẫu vốn kh rõ, chúng ta cần ở cạnh an ủi nhiều hơn.”
M ngày nay Văn di nương cũng lo lắng vì bệnh tình Tống Dịch. Đây là lần đầu bà ta th tướng gia tiều tụy đến thế.
Bà ta đành thở dài theo con tới viện của Tống lão phu nhân.
Chưa có bình luận nào cho chương này.