Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa

Chương 42: Suy đoán (1)

Chương trước Chương sau

Thượng Quan Vũ nghe vậy dường như th hứng thú, ánh mắt gian xảo về phía Quân Cửu Thần.

“Bổn thiếu gia cảm th thái độ của ngươi đối với tướng phủ kh bình thường thì ?”

“Nghe nói lần ngươi từ Mạc Bắc về kinh đã từng dẫn theo tuỳ tùng vội vàng truy đuổi nghìn dặm đến Lỗi Dương, sau khi trở về… còn thổ huyết?”

“Nếu ta nhớ kh lầm thì đại tiểu thư Tống gia mất mạng ở Lỗi Dương… chẳng lẽ… ngươi cùng nàng từng chuyện gì đó ?”

Thượng Quan Vũ vừa nói vừa ghé sát lại gần Quân Cửu Thần, tập trung tìm kiếm sơ hở từ sắc mặt của .

“Nghe đồn, đại tiểu thư Tống gia từ khi cập kê đã một lòng hướng về thế t.ử Hoài Vương là Vân Tr. Vì l lòng ta nàng kh tiếc theo đuổi khắp kinh thành, làm ầm lên đến mức ai ai cũng biết. Sau khi nàng cập kê một năm thì rốt cuộc cũng đính hôn với ta!”

“Chẳng may khi đúng lúc mẫu thân của Vân Tr qua đời, nàng lại chờ thêm ba năm, đến hai mươi tuổi mới được chính thức thành thân… ha ha, đúng là si tình mà!”

“Hơn nữa, nếu ta nhớ kh nhầm thì ngày ngươi nhập ngũ cũng chính là năm năm trước… lần đầu ta gặp ngươi, giọng ngươi vẫn còn đậm khẩu âm kinh thành.”

“Trùng hợp vậy , lẽ nào… là Đại tiểu thư Tống gia năm thay lòng đổi dạ, lựa chọn Vân Tr, còn ngươi vì yêu sinh hận, nên mới bỏ đến biên cương, đợi đến khi c thành d toại mới trở về… mà nàng thì đã c.h.ế.t ?”

“Bởi vậy ngươi mới c cánh trong lòng, giận lây sang tướng phủ ư?”

Thượng Quan Vũ càng nói càng hăng như đã đoán ra chân tướng.

“Nhưng… làm vậy kh giống tính ngươi chút nào. Hay là… chuyện năm là do Tống tướng ngăn cản khiến cho ngươi và đại tiểu thư Tống gia chia lìa?”

Nhưng dù ta quan sát kỹ thế nào vẫn kh tìm th một chút khác thường trong mắt Quân Cửu Thần.

chỉ thản nhiên đối mặt, đáy mắt chẳng mảy may gợn sóng.

“Nếu thật sự rảnh rỗi hay là ngày mai vào cung .”

Thượng Quan Vũ th dáng vẻ nghìn năm kh đổi thì bỗng mất hứng.

Đúng là hồ đồ mới liên tưởng kẻ này với những chuyện phong hoa tuyết nguyệt như thế.

Thật là… uổng phí khuôn mặt !

Nói cũng lạ, rõ ràng xuất thân từ nơi đó.

Từ nhỏ đã vào Ám Ảnh Các – nơi ăn thịt kh nhả xương, sau lại lưu lạc tới Mạc Bắc là chiến trường m.á.u lửa, c.h.é.m g.i.ế.c suốt hai năm, cuối cùng mới được phụ thân ta cất nhắc.

Vậy mà chẳng hề thô lỗ chút nào, ngược lại nếu kh tận mắt th thân thể đầy thương tích dưới lớp y phục thì thoạt giống hệt như một c t.ử kim chi ngọc diệp, tài hoa tuyệt thế.

Thượng Quan Vũ nhớ lại lần đầu gặp là vào một đêm tối trời.

Khi muốn lập c, một lẻn vào quân do Mạc Bắc, thiêu hủy lương thảo của địch, sau đó bị ba bốn chục binh sĩ truy sát.

Đến khi họ đuổi tới thì toàn thân nhuốm máu, thương tích đầy nhưng đám binh sĩ Mạc Bắc kia… đã bỏ mạng từ lâu, lại còn c.h.ế.t thê thảm.

Còn chỉ quỳ gối một chân giữa vũng m.á.u t, dùng kiếm chống đỡ thân thể, trong đôi đồng t.ử đỏ tươi tràn ngập dã tâm chẳng hề che giấu.

Vào khoảnh khắc , Thượng Quan Vũ đã tự hỏi rốt cuộc quá khứ thế nào mới khiến thành ra thế này?

ta nghĩ vậy thì rời mắt khỏi Quân Cửu Thần, đứng lên tới bên cửa sổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-42-suy-doan-1.html.]

“Thôi thì hãy đợi thêm ít lâu nữa, biết rõ tính nết của vị tiểu hoàng đế kia hẵng tính, tránh làm uổng phí thời gian của bổn thiếu gia.”

ta vừa dứt lời thì th đám Tống Vãn ở dưới lầu, ánh mắt bỗng sáng rực lên: “Ồ, chẳng tiểu nương t.ử hôm đó ?”

“Nàng chẳng là thiếu phu nhân phủ hầu à? lại xuất hiện ở đây, bị ta vây qu thế này…”

Ngày ta từng kinh ngạc trước nhan sắc của nàng, sau đó còn đặc biệt sai dò hỏi, kh ngờ lại biết nàng đã phu quân, đến giờ trong lòng ta vẫn còn tiếc nuối.

ta kh biết chuyện Bùi gia giở trò trên chiến trường. Nhưng ai ngờ khi về kinh thì Bùi Th Ngôn lại bám víu được vào Thái hậu.

ta cũng kh muốn để chuyện khiến bằng hữu của sinh hiềm khích với tân đế và Thái hậu bèn mắt nhắm mắt mở bỏ qua.

triều đình cũng kh ít những kẻ bất tài vô dụng.

ta đã thấu Bùi Th Ngôn là hạng thế nào, rõ ràng kh xứng với một nữ t.ử th tuệ kiều diễm như vậy.

ta một lòng muốn cưới một mỹ nhân để an ủi vong linh phụ thân nơi chín suối nhưng lại kh sở thích cướp đoạt thê t.ử của kẻ khác nên đành thôi.

Quân Cửu Thần chẳng đoái hoài đến tâm tư ta, chỉ nghiêng đầu liếc ba chủ tớ kia, lạnh nhạt lên tiếng: “Đã kh còn là nữa.”

Thượng Quan Vũ cứ nghĩ đang lẩm bẩm mà thôi, kh ngờ Quân Cửu Thần lại đáp lời nên giật vội ngoái lại : “Kh còn? Là kh còn thế nào?”

Nhưng ta lập tức ngộ ra: “Ý ngươi là… nàng kh còn là thiếu phu nhân phủ Hầu nữa ư?”

“Kh đúng… chuyện nhỏ như vậy ngươi biết được?”

Quân Cửu Thần im lặng.

Thượng Quan Vũ chợt hiểu ra: “Vậy ra… ngươi hẹn ta đến đây chính là để mỹ nhân này?”

Vừa còn tưởng tượng một màn ân oán tình thù giữa với Tống đại tiểu thư, hóa ra kẻ này lại ở đây ngắm mỹ nhân!

Nhưng Quân Cửu Thần kh để Thượng Quan Vũ bu lời trêu chọc đã đặt chén trà xuống, thờ ơ nói: “Nàng đang nhằm vào tướng phủ.”

Câu này kh nghi vấn mà là khẳng định chắc c.

“Được , việc này ngươi kh cần để tâm. Nếu mệt thì về phủ sớm .”

Thượng Quan Vũ hơi nhíu mày, lại đưa mắt tấm hoành phi phía sau Tống Vãn.

ta đang ều tra tướng phủ cho Quân Cửu Thần nên tất nhiên biết chuyện lão phu nhân Tống gia bị bệnh mắt.

Mà hôm nay…

“Thần y tiểu Lục Minh lại còn chữa bách bệnh…”

Lại còn dùng lợi lộc làm mồi nhử.

Đúng là khá thú vị.

“Bổn thiếu gia bỗng nhiên th tinh thần tỉnh táo, gắng gượng ngồi với ngươi thêm một lát vậy.”

Tuy kh rõ vì Quân Cửu Thần lại cứ bám l tướng phủ kh bu, nhưng theo những gì ta ều tra được gần đây thì Tống tướng quả là khiến ta bằng con mắt khác.

ta kh tin lại lầm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...