Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 73: Vào cung (1)
Sáng sớm ngày thứ hai.
Thẩm Gia Hòa đã trang ểm tỉ mỉ và chuẩn bị vào cung bái kiến Thái hậu, Bùi phu nhân và Bùi Ngọc Kiều tươi cười tiễn nàng ta ra khỏi cửa.
“Gia Hòa, bây giờ con đang mang thai, cẩn thận một chút đ.” Bùi phu nhân nói với giọng đầy quan tâm.
Kh chỉ vì Thẩm Gia Hòa bây giờ đang m.a.n.g t.h.a.i đích trưởng tôn của Hầu phủ bọn họ, mà còn vì trước đó Thái hậu đã hứa, sau khi hai thành hôn sẽ định đoạt chức Binh Bộ thị lang.
Thế thì bà ta kh yêu thương Thẩm Gia Hòa như con ngươi của cho được.
Bùi Ngọc Kiều đứng bên cạnh th mẫu thân như vậy bèn nũng nịu.
“Mẫu thân giờ thương tẩu tẩu hơn cả nữ nhi, con ghen tị đây.”
Thẩm Gia Hòa kh lộ vẻ gì, đôi mẫu t.ử này kẻ xướng họa mà thầm cười khẩy trong lòng.
Nếu kh nàng ta đã dựa vào Thái hậu, e là hôm nay sẽ kh th được những nụ cười này của họ nhỉ.
Nhưng nàng ta diễn giỏi.
“Nhị nói gì vậy, đương nhiên mẫu thân thương !”
“Hôm qua mẫu thân còn cùng ta bàn bạc lâu về lễ cập kê của đ.”
Bùi Ngọc Kiều nào ghen tỵ thật bao giờ, th Thẩm Gia Hòa nói vậy thì chợt nhớ đến lễ cập kê của nên vội vàng nàng ta với vẻ mặt đầy hy vọng.
“Gia Hòa tỷ tỷ thật sự kh thể dẫn vào cung cùng ? Kiều nhi cũng muốn tận mắt th phong thái của Thái hậu nương nương.”
Tâm tư nhỏ nhoi của Bùi Ngọc Kiều, Thẩm Gia Hòa biết tỏng.
Chẳng qua là muốn dựa vào Thái hậu, để sau này nhờ Thái hậu chỉ hôn cho một mối tốt thôi.
Hơn nữa… mà nàng ta muốn gả, những ngày này nàng cũng đã ra chút m mối.
Chỉ dựa vào vẻ ngoài và đức hạnh này của Bùi Ngọc Kiều mà cũng dám mơ tưởng đến Hoài Vương thế tử, thật là nực cười.
Hoài Vương thế t.ử kia, năm đó Thẩm Gia Hòa còn kh thèm để mắt tới.
“Lần này Thái hậu chỉ triệu kiến một ta, nếu tự tiện mang e là kh hay.”
“Chi bằng lần này ta vào cung nói với biểu tỷ trước, nếu nàng đồng ý, lần sau ta sẽ đưa ! Tránh để Thái hậu nghĩ Hầu phủ chúng ta thất lễ.”
Bùi Hầu phu nhân nghe đến đây bèn vội vàng kéo Bùi Ngọc Kiều lại.
“Ngọc Kiều, tẩu tẩu con nói kh sai, con đừng làm loạn nữa!”
“Cũng kh còn sớm, đừng làm lỡ việc tẩu tẩu con vào cung.”
Bây giờ chuyện của Ngôn nhi là quan trọng nhất, kh thể vì nữ nhi tự tiện vào cung mà khiến Thái hậu bất mãn với Hầu phủ được.
Bùi Ngọc Kiều bị mẫu thân trách mắng nên cũng kh tiện nói gì thêm, nhưng mặt vẫn kh vui.
Thẩm Gia Hòa vội vàng an ủi: " ở trong phủ làm nhị th buồn chán kh, nghe nói vài ngày nữa Thính Vũ Lâu sẽ tổ chức thi hội, nếu nguyện ý thì cùng ta giải sầu một chút nhé?”
Bùi Ngọc Kiều nghe vậy thì thầm vui mừng.
Ngày cưới của ca ca náo loạn trò cười như vậy, nàng ta cũng kh còn mặt mũi ra ngoài nên cứ ở nhà miết vì sợ bị khác chê cười.
Nhưng bây giờ ca ca sắp một chức vụ tốt, tẩu tẩu lại tài hoa xuất chúng, nếu nàng cùng tẩu tẩu thì ắt thể l lại chút thể diện cho Hầu phủ.
Làm nàng ta thể kh góp vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-73-vao-cung-1.html.]
“Được, cảm ơn tẩu tẩu, đến lúc đó nhất định sẽ cùng tẩu tẩu.”
Thẩm Gia Hòa chỉ mỉm cười gật đầu.
Ba nói chuyện xong, Thẩm Gia Hòa được Ngâm Tâm dìu lên xe ngựa và về phía cổng cung ện.
Vào cung, chẳng m chốc Thẩm Gia Hòa đã được cung nhân dẫn đường đến Từ Ninh Cung.
Lúc này Thái hậu Tô Cẩn Nguyệt đang mặc một bộ cung phục màu tím, ngồi trên ghế La Hán bên cửa sổ, than trong tẩm cung của nàng cháy mạnh hơn so với phòng của bình thường.
Nhưng dù vậy, nàng vẫn mặc dày hơn cả hầu bên cạnh, tr vẻ sợ lạnh.
Nói là Thái hậu nhưng nàng vào cung năm mười lăm tuổi, vào cung chưa đầy một năm đã bị đày vào lãnh cung và sinh ra tứ hoàng tử.
Bây giờ tính ra cũng chỉ khoảng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi mà thôi, thêm vào vẻ ngoài xinh đẹp, cùng khuôn mặt chút gầy gò, cả toát ra một cảm giác tựa mỹ nhân yếu đuối.
Thẩm Gia Hòa theo thái giám vào cửa, cúi chào Tô Cẩn Nguyệt một cách duyên dáng khẽ cười.
“Gia Hòa bái kiến Thái hậu biểu tỷ.”
Tô Cẩn Nguyệt nở một nụ cười khẽ.
“Gia Hòa đến , đứng dậy , lại đây ngồi.”
Thẩm Gia Hòa ngoan ngoãn đứng dậy ngồi xuống một bên khác của ghế La Hán.
Nàng ta than trong cung ện mím môi cười.
“Tẩm cung của biểu tỷ ấm áp thật đ!”
“Gia Hòa biết biểu tỷ sợ lạnh, cố ý cho tìm một tấm da chồn tuyết thượng hạng, biểu tỷ xem thử xem thích kh?”
Lần đầu tiên vào cung, nàng ta còn cẩn thận gọi Tô Cẩn Nguyệt là Thái hậu nương nương.
Nhưng m lần dò xét, nàng ta phát hiện vị biểu tỷ này tuy bây giờ là Thái hậu cao quý, nhưng tính cách vẫn kh khác trước là bao, đối xử với nàng cũng khá thân thiện nên đã thử đổi cách gọi là biểu tỷ.
Một là để thể hiện sự thân mật.
Hai là từ tận đáy lòng nàng ta kh muốn thừa nhận bây giờ kém nàng một bậc.
Thẩm Gia Hòa vừa nói xong thì Ngâm Tâm phía sau nàng ta đã vội vàng dâng lên một cái hộp.
Nha hoàn Nhụy Châu phía sau Tô Cẩn Nguyệt th vậy liền tiến lên nhận l, mở hộp ra để chủ nhân của xem qua.
Tô Cẩn Nguyệt chỉ bình thản liếc vật trong hộp phất tay ra hiệu cho tất cả mọi trong phòng lui ra, tiếp tục nói.
“Ngươi lòng .”
“Nghe nói ngày ngươi thành thân xảy ra chút chuyện, ai gia vẫn luôn lo lắng, đợi ngươi vào cung để hỏi trực tiếp.”
“Giờ ngươi nói xem, ngày đó rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Thẩm Gia Hòa nghe vậy, trong lòng chùng xuống, bực bội nắm chặt lòng bàn tay dưới tay áo.
Nàng ta đã tốn nhiều tiền mới tìm được tấm da chồn trắng kia, tiêu kh ít bạc.
Hầu phủ bây giờ đang túng thiếu, để mua món quà này, bà mẹ keo kiệt của Bùi Th Ngôn đã xót ruột một hồi lâu.
Vậy mà Tô Cẩn Nguyệt chỉ tùy tiện liếc một cái cho mang , ra vẻ th tâm quả dục.
Chẳng qua chỉ là một thứ nữ xuất thân từ gia đình nhỏ bé, bây giờ một khi được quyền thế thế mà lại học đòi cái phong thái này.
Thật là nực cười.
Chưa có bình luận nào cho chương này.