Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 88: Không tin
Quân Cửu Thần xuống thiếu nữ đang cúi hành lễ. Đây là lần đầu tiên nghiêm túc ngắm nàng như vậy.
Hôm nay nàng mặc y phục vàng nhạt, mái tóc đen nhánh cài ngọc bích lấp lánh khẽ lay động theo mỗi động tác hành lễ của nàng. Nàng đeo thắt lưng lụa màu trắng ngà, dù cách một lớp áo ấm dày vẫn thấp thoáng để lộ vòng eo thon gọn.
Gương mặt nhỏ n cỡ bàn tay, mày tựa núi xa, mắt như nước hồ, ánh mắt mỗi khi lưu chuyển lại toát ra nét dịu dàng uyển chuyển của thiếu nữ vùng s nước Giang Nam, thậm chí nụ cười của nàng cũng như phảng phất hương vị mưa bụi Giang Nam.
Nàng thật đẹp nhưng kh hề giống Tống Vãn. Tống Vãn vốn sáng sủa tươi tắn, yêu thích những màu rực rỡ chói mắt, giống như tính khí của nàng… Nhưng những ều đó… thể ngụy trang được.
Quân Cửu Thần nghĩ vậy thì đè nén những tâm tư trong lòng, ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh, trầm giọng nói: “Đứng dậy . Nghe nói… hôm nay Giang cô nương đã diễn một màn kịch hay ở Kinh Triệu Doãn?”
Tống Vãn đáp lời ngồi xuống. Nhưng tâm trạng vừa mới lắng xuống lại căng lên khi nàng nhận ra hàm ý sâu xa trong câu hỏi của Quân Cửu Thần.
Nàng nhạy bén nhận ra hôm nay gì đó khác với những lần gặp trước. Nàng kh nghĩ ra khác biệt ở đâu, nhưng… chỉ là th khác thường.
Ánh mắt lộ ra ngoài mặt nạ khi về nàng, tuy vẫn kh lộ chút tình cảm gì nhưng dưới lớp mặt nạ kia dường như đang che giấu những cơn sóng ngầm muốn nhấn chìm khác. Cảm giác khiến nàng hoang mang bất an.
Hôm nay gọi nàng đến, chẳng để chấp nhận sự quy thuận của nàng, bàn bạc chi tiết mọi chuyện ? Nhưng nghe nhắc đến Kinh Triệu Doãn, Tống Vãn hơi động tâm.
Chẳng lẽ… đang trách nàng dám vạch trần chuyện xấu của Thẩm Gia Hòa trước mặt mọi ? Dù cũng cùng phe với tiểu hoàng đế và Thái hậu, còn Thẩm Gia Hòa… lại là biểu của Thái hậu.
Tống Vãn nghĩ vậy bỗng th hơi hối hận. Đúng là … nàng đã sơ suất bỏ qua chuyện này. lẽ vì nàng đã nghe Trần Thái kể lại những hành động của Quân Cửu Thần sau khi vào kinh nên cho rằng là đối xử kh chút nương tay với bất kỳ ai dù thân phận thế nào.
Nên nàng mới ảo tưởng rằng này chẳng bận tâm đến những đạo lý đối nhân xử thế. Nếu vì chuyện hôm nay khiến thu hồi lời hứa hẹn hôm qua thì đúng là mất nhiều hơn được.
Tống Vãn nghĩ vậy thì cẩn thận ngẩng lên Quân Cửu Thần: “Đúng vậy, nhưng chuyện hôm nay, dân nữ cũng là bất đắc dĩ. Chính phủ Ninh Viễn hầu khinh quá đáng, nhiều lần khiêu khích. Nay Bùi thị lang còn nhắm vào việc quân vụ của quân Mạc Bắc, muốn Giang gia chúng ta bỏ tiền lót đường cho ta. Nhưng dân nữ đã tìm đến Vương gia thì dám đáp ứng ta được? Nào ngờ sau khi dân nữ từ chối, Bùi phủ giữa ban ngày ban mặt lại bày mưu hãm hại để ép Giang gia khuất phục! Dân nữ đành ra tay phản kích, mong Vương gia minh giám!”
Quân Cửu Thần sâu vào mắt Tống Vãn, biết nàng đã hiểu nhầm nhưng cũng kh giải thích, chỉ hỏi tiếp: “Ồ? Bổn vương chỉ tò mò Giang cô nương lại đoán được Bùi Minh nhất định sẽ ‘quân pháp bất vị thân’, vì bảo vệ ngươi mà chịu hi sinh con , dù ngươi tiết lộ chuyện xấu của Thẩm Gia Hòa và Bùi Th Ngôn mà ta cũng kh dám lên tiếng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-88-khong-tin.html.]
“Giang tiểu thư đừng nói với bổn vương là Giang gia ơn với phủ hầu hay Bùi Minh là biết phân biệt đúng sai, đại nghĩa diệt thân gì gì đó. Bùi Minh ở Mạc Bắc ba năm, tuy kh thân binh của bổn vương nhưng bổn vương cũng ít nhiều hiểu rõ ta là hạng gì… Chi bằng Giang tiểu thư nói thật, rốt cuộc ngươi đang nắm trong tay nhược ểm gì khiến ta kiêng dè đến thế?”
Tống Vãn đón l ánh mắt của Quân Cửu Thần, suy nghĩ một chút lên tiếng: “Vương gia đoán kh sai, đúng là dân nữ nắm được nhược ểm của Bùi gia. Dân nữ thể nói thật với Vương gia nhưng trước khi thẳng t, vương gia thể cho dân nữ hỏi một câu kh?”
“Cứ hỏi.”
“Nếu dân nữ nói rõ sự thật với vương gia, vương gia thể xử phủ Ninh Viễn hầu theo pháp luật kh?”
Ánh mắt của Quân Cửu Thần chạm vào đôi mắt dịu dàng như nước nhưng ẩn chứa vẻ sắc bén của Tống Vãn, đầu ngón tay khẽ động: “Giang cô nương kh cần thăm dò làm gì. Bổn vương chưa đến mức vì một Thẩm Gia Hòa mà nuốt lời. Còn phủ Ninh Viễn hầu, bổn vương tự cách xử trí.”
dung túng Thái hậu nâng đỡ Thẩm Gia Hòa chỉ là vì cảm th thời ểm nàng ta xuất hiện ở Mạc Bắc quá mức trùng hợp, muốn xem thử nàng ta rốt cuộc ý đồ gì mà thôi.
Tống Vãn th rõ vẻ thờ ơ trong mắt Quân Cửu Thần, cảm giác hối hận vừa dần tan biến, nàng chậm rãi kể lại chuyện của Bùi Minh. Nàng cũng kh định che giấu tội trạng của phủ Ninh Viễn hầu mà chỉ kiêng kỵ hai vị trong cung.
trước mặt đúng là ghét ác như thù, từng lật đổ Trung Thư Lệnh tiền nhiệm vây cánh đ đảo và quyền lực ngút trời mà ngay cả phụ thân nàng đấu đá nửa đời vẫn chưa đ.á.n.h bại được. Nếu biết việc ác của phủ hầu, lẽ cũng sẽ vì nàng mà xử lý Bùi Minh, xem như niềm vui ngoài ý muốn.
Quân Cửu Thần im lặng nghe Giang Vãn Kiều kể hết mọi chuyện trầm ngâm một lát. Lão già Bùi Minh kia còn to gan hơn tưởng. Nhưng chuyện cơ mật như vậy Bùi Minh còn giấu cả con thì lại dễ dàng để Giang Vãn Kiều nghe được?
cứ cảm th… đáng ngờ? Nếu nhớ kh lầm, trong tay Tống Dịch còn một thứ… Đó là ghi chép những nhược ểm của kh ít triều thần. muốn sử dụng Tống Dịch lần nữa cũng vì biết sự tồn tại của những ghi chép .
Nếu vậy, biết đâu trong đó… cũng bí mật liên quan phủ Ninh Viễn hầu? Mà nếu nàng thật sự là Tống Vãn thì việc biết chuyện này cũng chẳng gì lạ.
Quân Cửu Thần nghĩ vậy ánh mắt càng thêm thâm trầm: “Giang cô nương đúng là may mắn…”
Tống Vãn thản nhiên như kh, đáp: “Chắc là nhờ trời cao thương xót, kh nỡ để kẻ tốt chịu oan khuất.”
Trời cao thương xót?
Quân Cửu Thần chỉ th thái độ nói dối kh chớp mắt của trước mặt lại càng giống kia… Cảm giác khiến cho nỗi khát khao muốn xé bỏ lớp “mặt nạ da ” do ai đó đang mang lại càng trở nên mãnh liệt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.