Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa

Chương 93: Hài tử không phải của chàng

Chương trước Chương sau

Trăng sáng lơ lửng giữa trời, lúc này phủ Ninh Viễn Hầu cũng kh yên ổn.

Bùi Ngọc Kiều nằm sấp trên giường, phần lưng và m.ô.n.g bỏng rát như bị lửa thiêu, được nu chiều từ nhỏ như nàng ta giờ lại kh dám khóc lớn, chỉ biết nắm c.h.ặ.t t.a.y mẫu thân, lặng lẽ rơi nước mắt. Nguyên nhân là vừa ngay trong phòng này phụ thân kể rõ đầu đuôi sự thật cho nàng ta và mẫu thân nghe.

Sau khi Bùi phu nhân biết được sự thật thì vừa kinh hãi vừa khiếp sợ. Thứ nhất là vì Giang Vãn Kiều lại nắm được nhược ểm lớn đến vậy của hầu phủ… Thứ hai là đầu gối tay ấp với bà ta bao năm lại từng làm chuyện đáng sợ đến thế.

ta cũng chỉ muốn bảo vệ bản thân nhưng trong mắt một nữ nhân cả đời chỉ biết tr giành những chuyện vụn vặt trong nội viện như bà ta thì một lúc g.i.ế.c nhiều như vậy, chẳng khác nào sấm giữa trời quang.

Bùi hầu gia kể xong thì còn cảnh cáo họ m câu dẫn Bùi Th Ngôn rời khỏi phòng. Khi qua hành lang, Bùi Minh nhớ lại chuyện xảy ra tại Kinh Triệu Doãn nghi ngờ hỏi: “Ngôn nhi, chuyện hôm nay rốt cuộc thế nào? Đang yên đang lành nha hoàn kia cứ hết lần này đến lần khác ngăn con mời đại phu? Còn con, lại đột nhiên đổi ý, kh đợi Bình An mời đại phu đến mà đã đưa Gia Hòa về phủ?”

Bùi Th Ngôn cũng kh biết trả lời phụ thân thế nào, chỉ đáp qua loa m câu tạm lấp liếm. Sau đó, ta như kẻ mất hồn tới trước cửa phòng ngủ nhưng chỉ dừng trước cửa một lúc lâu, chần chừ kh dám đẩy cửa ra.

ta biết con gái yêu đang chờ bên trong, dù thế nào cũng nên tự hỏi rõ để nghe nàng giải thích. Nhưng… ta sợ những lời Giang Vãn Kiều nói… là sự thật, sợ Gia Hòa của … thật sự đang lừa dối…

Đúng lúc Bùi Th Ngôn còn do dự ngoài cửa, cánh cửa phòng ngủ bỗng mở ra, Thẩm Gia Hòa xuất hiện trước mắt . Đôi mắt nàng ta rưng rưng như bao ều muốn nói nhưng cuối cùng chỉ khẽ gọi một tiếng: “Phu quân…”

Bùi Th Ngôn chợt th mềm lòng, khẽ thở dài một tiếng, bước vào phòng. Kh thể nào… Gia Hòa là dịu dàng trầm tĩnh, tốt đẹp như thế… thể lừa dối ?

Hôm nay nàng bị đả kích lớn như vậy cũng tại ta, dù thế nào cũng kh nên nghi ngờ nàng vào lúc này.

Nhất định là… còn nguyên nhân khác…

Bùi Th Ngôn kh muốn đối diện sự thật, đành tự an ủi như thế. ta đỡ Thẩm Gia Hòa ngồi xuống, như kh chuyện gì dịu dàng căn dặn: “Kh đại phu đã nói hôm nay nàng bị kích động nằm trên giường nghỉ ngơi cho tốt ư, còn dậy làm gì? Chuyện hôm nay, nàng đừng quá bận tâm. Dù chúng ta cũng đã thành thân, ngoài nói gì cũng kh đến mức khó nghe quá đâu.”

Nhưng Thẩm Gia Hòa kh tiếp lời, chỉ dùng ánh mắt bi thương ta, c.ắ.n môi nói khẽ: “Phu quân, ta chuyện muốn nói với …”

Bùi Th Ngôn nghe vậy hơi khựng lại, sắc mặt Thẩm Gia Hòa thì th lòng lạnh buốt, ta mím môi, vô thức muốn né tránh: “Giờ cũng đã khuya, chuyện gì… để sau này hẵng nói .”

Thẩm Gia Hòa th thái độ của ta thì biết chuyện đúng như nàng ta tiên đoán, nàng ta rũ mắt như thể đang đau lòng, chậm rãi nói: “Kh… hôm nay ta nhất định nói. Từ khi gả cho phu quân, bí mật này luôn đè nặng trong lòng ta khiến ta nghẹt thở. Cuối cùng cũng cơ hội nói thật với phu quân cũng là một sự giải thoát đối với ta.”

Ngâm Tâm đã kể lại cho nàng ta nghe chuyện xảy ra ở Kinh Triệu Doãn, Thẩm Gia Hòa nhớ đến thái độ của Bùi Th Ngôn thì đã hiểu ra. Dù nàng ta chưa biết vì Bùi Th Ngôn phát hiện được nhưng xem tình hình hiện giờ lẽ chỉ ta biết chuyện này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-93-hai-tu-khong-phai-cua-chang.html.]

Chuyện nàng ta đang tiến hành ở m cửa hàng kia đang vào thời ểm quyết định, đứa bé trong bụng tạm thời vẫn cần một d phận đường hoàng nên quân cờ phủ Ninh Viễn Hầu này tạm thời chưa thể bỏ được.

Thẩm Gia Hòa ngước lên Bùi Th Ngôn nói: “Đứa con trong bụng ta… thật ra kh của phu quân.”

Bùi Th Ngôn nghe đứa bé kh của thì cảm th như rơi vào hầm băng. ta hoảng loạn ngoảnh , kh dám thẳng vào mắt Thẩm Gia Hòa.

“Gia Hòa… nàng nói linh tinh gì vậy? đứa bé kh của ta được? Khi nàng đến bên ta… vẫn là trong trắng… Chẳng ?”

Thẩm Gia Hòa rưng rưng nước mắt nhưng lời nàng ta nói ra lại khiến Bùi Th Ngôn càng thêm chấn động: “Đêm đó… đó kh …”

Ngâm Tâm đang đứng cạnh Thẩm Gia Hòa nghe nàng ta nói vậy thì quỳ xuống, nghẹn ngào nói: “Cô gia, chuyện này kh thể trách tiểu thư, là nô tỳ gạt . Đêm đó, cô gia và tiểu thư ôn lại chuyện cũ nhất thời vui mừng nên uống say, là nô tỳ đưa ngài về phòng, … cô gia đã nhận nhầm nô tỳ thành tiểu thư…”

Bùi Th Ngôn nghe Thẩm Gia Hòa và Ngâm Tâm nói vậy mà th như sét nổ bên tai. lại vậy được!

đêm đó rõ ràng là Gia Hòa… Nàng ta còn nói vì luôn ôm ấp tình cảm thuở thiếu thời với nên tìm đủ mọi cách giữ trong trắng ở Mạc Bắc… giờ… đó lại biến thành nha hoàn này?!

Bùi Th Ngôn đờ đẫn nghe giọng nói của Ngâm Tâm tiếp tục vang lên bên tai: “Sau khi chuyện đó xảy ra, nô tỳ hoảng sợ vô cùng, cũng biết thân phận thấp hèn kh dám vọng tưởng d phận gì. Nô tỳ biết tình cảm của cô gia và tiểu thư sâu đậm nên khi ngài hỏi, nô tỳ mới nói dối rằng ở cùng ngài đêm đó… là tiểu thư.”

Ngâm Tâm vừa rơi nước mắt kh ngừng vừa nói tiếp: “Nô tỳ làm như vậy cũng vì biết rõ tiểu thư thật lòng với cô gia. Nô tỳ đau lòng cho tiểu thư một lòng yêu cô gia, nhưng vì tấm thân kh còn nguyên vẹn nên cảm th kh xứng với cô gia, vì vậy mới từ chối ngài. Nô tỳ hèn mọn chẳng đáng gì. Nhưng m năm qua nô tỳ chính mắt chứng kiến tiểu thư đã chịu quá nhiều khổ sở nên thật sự kh đành lòng. Nếu cô gia muốn trách, thì cứ trách nô tỳ là được!”

Thật ra đêm đó là do bọn họ đã sắp đặt trước, giở trò trong rượu của Bùi Th Ngôn vì muốn cho đứa bé trong bụng tiểu thư một thân phận quang minh chính đại, cũng muốn ép ta quyết tâm đưa bọn họ về kinh.

Nhưng chuyện đã qua từ lâu, Bùi Th Ngôn kh thể biết được rượu vấn đề, giờ bọn họ nói gì chẳng được.

Thẩm Gia Hòa th Ngâm Tâm đã nói đến đó thì ‘kịp thời’ lên tiếng: “Phu quân, chuyện này kh thể trách Ngâm Tâm… tất cả… đều là lỗi của ta.”

“Ta kh nên sinh lòng vọng tưởng, rõ ràng biết đã kh còn trong sạch mà vẫn nén nỗi lòng muốn cùng nối lại duyên xưa, thế nên mới tự thừa nhận chuyện này mà kh nói rõ sự thật với .”

“Ta chỉ sợ… sợ vì vậy mà xem thường ta. ngoài ta thế nào cũng kh , chỉ … ta muốn trong lòng luôn trong trắng như lúc thiếu thời…”

Thẩm Gia Hòa nói đến đó thì khóc kh thành tiếng, nàng ta đứng dậy quay như muốn giữ lại tôn nghiêm và kiêu ngạo cuối cùng, kiên quyết nói: “Ta biết, sai là sai. Nếu trong lòng phu quân thật sự kh thể chấp nhận… Ngày mai… ta sẽ rời khỏi phủ hầu! Nhất định kh khiến khó xử.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...