Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh Thành Vợ Tổng Tài, Cả Giới Kinh Doanh Phát Sốt

Chương 14: Chúng ta còn rất nhiều thời gian

Chương trước Chương sau

Một giấc mơ đẹp.

Trong lòng nhớ về món quà sinh nhật của ngoại, Cố Minh Châu vừa ăn sáng xong đã chạy đến Phác Chân Hiên, ều cùng cô còn bốn vệ sĩ mà Lục lão phu nhân kiên quyết bắt cô mang theo.

“Là phu nhân đó ?” Triệu quản lý chỉ nói sắp xếp một sư phụ họ Trương. Vị lão tiên sinh nghe th động tĩnh thì thò đầu ra từ gian trong, bộ râu bạc phơ vểnh lên vểnh xuống theo lời nói.

“Vâng, cứ gọi cháu là Tiểu Cố là được ạ.” Cố Minh Châu nh chóng đến bàn làm việc, cười tươi nói với Trương sư phụ.

“Vậy thì bắt đầu thôi, chúng ta sẽ bắt đầu từ việc mài giũa.” Trương sư phụ chỉ vào khối ngọc liệu mà Cố Minh Châu đã chọn, đôi mắt hơi đục nhưng tràn đầy vẻ háo hức. Hôm qua nhận được tin đã nóng lòng lắm , cả đêm kh ngủ ngon.

Th dáng vẻ của lão tiên sinh, Cố Minh Châu kh nói nhiều, đặt túi xuống là bắt tay vào làm ngay. Một già một trẻ làm việc với nhau vô cùng hài hòa.

Cố Minh Châu làm việc vô cùng nghiêm túc, trên vầng trán nhẵn nhụi lấm tấm những hạt mồ hôi li ti. Mãi cho đến khi ánh sáng trong phòng làm việc dần mờ , cô mới giật nhận ra đã quá trưa.

Vì sợ bị qu rầy, Cố Minh Châu đã sớm chuyển ện thoại sang chế độ im lặng. Lúc này, khi l ện thoại ra, Cố gia đã gọi m cuộc để giục giã. Đang nghĩ ngợi thì ện thoại của Cố Hoành Xương lại gọi đến.

cô kh nghe ện thoại? Cả nhà đang ở đây chờ cô, đúng là làm giá quá.” lẽ vì tối qua Cố Minh Châu đã đồng ý quá sảng khoái, nên Cố Hoành Xương lại bắt đầu ra vẻ cha.

“Đang bận, kh xem ện thoại. Con và Ngôn Xuyên sẽ đến khoảng bảy giờ.” Cố Minh Châu kiên nhẫn đáp.

“Hừm.” Cố Hoành Xương nghe vậy, hừ lạnh một tiếng cúp ện thoại.

Cô kh đôi co với Cố Hoành Xương, dù Cố gia cũng chẳng thể nhảy nhót được m ngày nữa. Ban đầu Lục Ngôn Xuyên muốn trực tiếp đè bẹp Cố gia, nhưng Cố Minh Châu lại cảm th làm vậy thì quá dễ cho Cố gia. Rốt cuộc, leo càng cao thì ngã càng đau, đúng kh?

Cố Minh Châu cúp ện thoại, đồng hồ. Cô tính toán rằng về nhà lại đến Cố gia thì quá phiền phức, chi bằng trực tiếp đến tập đoàn Lục thị đón Lục Ngôn Xuyên tan làm. Nghĩ rằng giờ này Lục Ngôn Xuyên thể đang bận, cô kh làm phiền ai mà thẳng lên tầng cao nhất.

Mãi đến khi đẩy cửa bước vào, cả căn phòng đầy những ưu tú mặc vest chỉnh tề đang đứng trước bàn làm việc của Lục Ngôn Xuyên, cúi thấp đầu từ từ quay sang cô, cô mới nhận ra kh khí chút kh đúng.

Lục Ngôn Xuyên đang mắng dở chừng cũng sững lại một chút. Th đến là Cố Minh Châu, khí chất lạnh lùng toàn thân lập tức tiêu tan hơn nửa, nh chóng bước đến cửa, nắm tay cô đưa đến ngồi trên sofa, “Ngồi đợi một lát, sẽ xong việc ngay.” Sau đó, quay đầu lại nói với các quản lý, “Về làm lại .”

Các tinh phía sau như nghe th lệnh ân xá, nh chóng rời khỏi nơi thị phi này. Thậm chí còn một khoa trương đăng một bài lên vòng bạn bè (chặn Lục Ngôn Xuyên): Phu nhân vạn tuế.

“Em tự đến à? kh ở nhà đợi về đón?” Lục Ngôn Xuyên sau lưng cô kh ai theo, chút kh đồng tình hỏi.

“Kh kh, bà nội đã sắp xếp theo con , là do con sợ làm phiền làm việc nên mới tự lên.” Cố Minh Châu như sợ lại bị mắng, vội vàng giải thích.

“Ừm, vậy thì tốt , em đợi một lát, sẽ xong việc ngay thôi.” Lục Ngôn Xuyên nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm.

“Đến sớm vậy làm gì, kh vội, cứ từ từ làm việc của .” Trong đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Cố Minh Châu lóe lên một tia tinh nghịch, ẩn ý nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-th-vo-tong-tai-ca-gioi-kinh-do-phat-sot/chuong-14-chung-ta-con-rat-nhieu-thoi-gian.html.]

“Kh vội, lát nữa đưa em ăn, dù thì…” Lục Ngôn Xuyên kh nói tiếp, nhưng Cố Minh Châu đã hiểu. Dù thì, lần “tai nạn” kia của hai cũng là vì Lục Ngôn Xuyên đã ăn một bữa cơm “kh sạch sẽ” ở Cố gia. Bây giờ nghĩ lại, ai đã làm, mục đích là gì, tất cả đều quá rõ ràng.

Kh lâu sau, Lục Ngôn Xuyên sắp xếp xong c việc, dẫn Cố Minh Châu đến một nhà hàng trang trí nhã nhặn.

“Đây chẳng là quán hay đưa em ăn hồi cấp hai ?” Cố Minh Châu bước vào phòng riêng, vui vẻ bất ngờ nói.

Lục Ngôn Xuyên th Cố Minh Châu vẫn nhớ quán này, ánh mắt cũng sáng lên một thoáng. thừa nhận đưa cô đến đây, là chút tư tâm.

Dù Cố Minh Châu đột nhiên nguyện ý ở bên thật tốt, nhưng vẫn luôn cảm th đó là sự thỏa hiệp dưới nhiều yếu tố. Thế nên luôn hy vọng sự đồng ý này chủ yếu là vì con , kh do áp lực từ lớn, kh do con cái ràng buộc, mà chỉ đơn thuần là vì .

Lục Ngôn Xuyên kéo ghế ra, ra hiệu Cố Minh Châu ngồi xuống, sau đó mím môi, lộ ra hai lúm đồng tiền y hệt Lục Vân Triệt, “Đúng vậy, hồi đó em cứ bám l bắt đưa ăn ngon mãi, sau này sang nước ngoài học đại học, khi quay về…” Lục Ngôn Xuyên dừng lại, đôi mắt rủ xuống, mang theo vài phần buồn bã, “Biết thế đã ở lại Kinh Thành mà giữ l em .”

Cố Minh Châu biết ý tứ chưa nói hết của Lục Ngôn Xuyên là gì. học xong đại học trở về, cô đã bị mẹ con Tô Nhu lừa gạt đến quay cuồng, kh còn nhận nữa. Thậm chí đến cả hôn lễ dốc hết tâm tư chuẩn bị, cô cũng giận dỗi kh đến dự, kh biết bao nhiêu đã lén lút cười nhạo .

Cô thật sự lỗi với .

Nghĩ đến đây, Cố Minh Châu mạnh dạn tiến lên nắm l tay , vừa ngẩng đầu vừa khẽ lay lay bàn tay hai đang nắm chặt, “Học trưởng, chúng ta còn nhiều thời gian.”

“Ừm.” Nghe th tiếng gọi quen thuộc này, gương mặt trước mắt như trùng khớp với cô bé nhiều năm về trước. Một cảm giác tê dại lan tỏa từ lồng ngực, Lục Ngôn Xuyên chậm rãi nắm lại tay cô, cảm nhận xúc cảm mềm mại, trơn nhẵn từ lòng bàn tay cô, chóp tai trắng nõn của lại lén lút ửng hồng.

Cố gia.

Cố Tư Tư nghe tin Lục Ngôn Xuyên sẽ cùng Cố Minh Châu đến Cố gia, đã trang ểm kỹ càng từ sớm để chờ đợi, lại lại trong phòng khách, thỉnh thoảng lại đồng hồ treo tường.

Một lúc lâu sau, cuối cùng cô ta cũng nghe th tiếng động cơ ô tô đột ngột vang lên từ trong sân, vội vàng chạy đến trước gương chỉnh sửa trang phục, th kh chút tì vết nào, mới vội vàng theo bước chân cha mẹ ra cửa đón.

Ngoài cửa, một chiếc xe sedan màu đen chầm chậm dừng lại trước cổng sân.

Đan Đan

Cửa xe mở ra, một đôi chân dài thon gọn bước xuống, ánh mắt Cố Tư Tư mê mẩn dõi theo Lục Ngôn Xuyên, trong bộ vest màu tối cắt may vừa vặn, khiến cả càng thêm cao quý, thẳng tắp. đàn tốt như vậy, tại lại rẻ tiền cho con tiện nhân Cố Minh Châu kia chứ.

Trong tầm mắt, Lục Ngôn Xuyên vòng sang ghế phụ, một tay che c phía trên cửa xe, ân cần đỡ Cố Minh Châu xuống xe, sợ cô bị va quệt.

Cố Minh Châu bước xuống xe trên đôi giày cao gót th mảnh, diện chiếc váy dài màu x nhạt, mái tóc dài búi cao bằng một chiếc trâm cài. Ánh hoàng hôn hắt lên cô, khiến Cố Tư Tư ngứa mắt đến khó chịu. Dựa vào đâu mà Cố Minh Châu lại ngoại hình giống Tống Uyển, còn cô ta thì lại giống Cố Hoành Xương nhiều hơn chứ.

Tô Nhu th vẻ mặt oán độc của đứa con gái ngu ngốc sắp kh giấu được nữa, vội vàng nói: “Mau vào nhà .”

Sau một hồi chào hỏi, m cuối cùng cũng an tọa.

Dưới sự ra hiệu bằng ánh mắt của Cố Tư Tư vài lần, Cố Hoành Xương cuối cùng cũng nói ra mục đích mời hai đến đây hôm nay: “Minh Châu à… ba đã biết chuyện hôm qua , em con đã biết lỗi , con xem chuyện của Tiểu Triệt đó…”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...