Trùng Sinh Thành Vợ Tổng Tài, Cả Giới Kinh Doanh Phát Sốt
Chương 2: Cút về xin lỗi em gái mày đi
Cố Tư Tư bị cái tát bất ngờ này đánh cho ngớ , ôm mặt, ánh mắt theo bản năng trở nên độc ác. Nhưng ngay lập tức cô ta lại nghĩ đến tình cảnh hiện tại, mắt chớp một cái, hai hàng lệ tuôn rơi, đổi sang vẻ mặt tủi thân về phía Lục lão phu nhân.
Lục lão phu nhân nào hơi sức mà để ý đến cô ta, hay nói đúng hơn là bà chưa bao giờ coi Cố Tư Tư ra gì.
Cố Minh Châu là cháu dâu mà bà đã lớn lên từ nhỏ, còn Cố Tư Tư cô ta chẳng qua chỉ là đứa con riêng do tiểu tam sinh ra. Nếu kh nể mặt đứa cháu dâu đầu óc kh minh mẫn này, một phụ nữ lòng dạ kh ngay thẳng như vậy bà đã sớm xử lý kh biết bao nhiêu lần .
Bà thậm chí kh thời gian để nghĩ tại Cố Minh Châu lại đột nhiên ra tay với đứa em gái mà bình thường vẫn yêu thương hết mực. Trong mắt bà chỉ đứa cháu trai bảo bối thất lạc lại tìm về, bà tiến lên định ôm l Lục Vân Triệt để kiểm tra tình hình.
Nhưng Lục Vân Triệt dường như đã sợ hãi quá độ, rúc đầu vào lòng Cố Minh Châu, níu chặt l quần áo cô kh chịu bu, kiên quyết kh chịu ra ngoài.
"Bà nội, Tiểu Triệt vẻ hơi sợ hãi , chúng ta về nhà trước để ta kiểm tra cho Tiểu Triệt nhé." Cố Minh Châu giải thích với Lục lão phu nhân.
"Được, được." Lục lão phu nhân kh ngừng nói, vẻ mặt xót xa cháu trai. Ba bà cháu nh chóng về phía xe, chỉ để lại một Cố Tư Tư đứng tại chỗ nghiến răng nghiến lợi.
Trên xe, Lục Vân Triệt trong vòng tay mẹ cuối cùng cũng ổn định cảm xúc và . Chỉ là dường như sợ mẹ đột nhiên biến mất lần nữa, bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt l quần áo Cố Minh Châu, thỉnh thoảng cái miệng nhỏ còn lầm bầm gọi "mẹ ơi" trong bất an.
Cố Minh Châu đau lòng những vệt nước mắt chưa khô trên khuôn mặt mũm mĩm của Lục Vân Triệt, kh khỏi thầm tự trách, tất cả là do cô kh tốt, mới khiến đứa bé chịu khổ lớn đến vậy.
Lục lão phu nhân đứng một bên đứa cháu dâu này, cuối cùng cũng nhận ra sự bất thường của Cố Minh Châu ngày hôm nay, nhưng vì kiêng dè Lục Vân Triệt đang ở cạnh, bà cũng kh nói gì nhiều.
Lục gia lão trạch.
Bởi vì Cố Minh Châu kh chăm sóc con, còn Lục Ngôn Xuyên lại thường xuyên vắng nhà, Lục lão phu nhân kh yên tâm, nên cả gia đình ba vẫn luôn sống ở lão trạch.
Vị bác sĩ đã đợi sẵn ở Lục gia liền lập tức kiểm tra cho Lục Vân Triệt, "Lão phu nhân, phu nhân, thiếu gia nhỏ kh gì đáng ngại, chỉ là bị hoảng sợ, m ngày này cần chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn."
Nghe lời bác sĩ nói, một già một trẻ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
bác sĩ rời , Cố Minh Châu mím môi, "Bà nội, cháu chuyện muốn nói với bà."
Lục lão phu nhân Cố Minh Châu với vẻ mặt khó hiểu, nhưng vẫn theo cô ra ngoài.
"Bà nội, lần này là Cố Tư Tư gọi cháu đưa Tiểu Triệt ra ngoài, giữa đường cố tình tách cháu ra, sau khi cháu quay lại thì kh th con đâu nữa. Tiểu Triệt dù cũng là con của cháu, cháu thật sự kh cố ý, sau này cháu nhất định sẽ kh để chuyện như vậy xảy ra nữa."
Cố Minh Châu với vẻ mặt đầy tự trách, Lục lão phu nhân kh khỏi mềm lòng m phần, bà nắm l tay Cố Minh Châu vỗ vỗ.
"Minh Châu, bà nội là tận mắt cháu từ một đứa bé xíu non nớt mà lớn lên thành thiếu nữ xinh đẹp như vậy. Mặc dù trên d nghĩa cháu chỉ là cháu dâu của bà, nhưng trong lòng bà nội, cháu chính là cháu gái ruột của bà. Bố cháu và mẹ kế cháu kh tốt, trước đây những chuyện cháu làm cho Cố gia sau lưng bà, Lục gia kh là kh ai phát hiện, chỉ là mọi chiều cháu nên nhắm một mắt mở một mắt thôi. Nhưng Tiểu Triệt là vô tội, cháu hãy xem như tội nghiệp Tiểu Triệt mà đối xử với nó thật tốt."
"Bà nội, cháu thật sự biết lỗi ." Lục lão phu nhân vẫn hiền từ như mọi khi, Cố Minh Châu kh khỏi cay xè mũi, kiếp trước cô ên , nhà tốt như vậy lại kh cần, cứ cố chấp vẫy đuôi cầu xin Cố gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-th-vo-tong-tai-ca-gioi-kinh-do-phat-sot/chuong-2-cut-ve-xin-loi-em-gai-may-di.html.]
bộ dạng này của Cố Minh Châu, Lục lão phu nhân cũng kh đành lòng nói lời nặng nề, vừa định nói gì đó, trong phòng lại truyền đến tiếng Lục Vân Triệt gọi mẹ.
"Bà nội, bà cứ nghỉ ngơi trước , Tiểu Triệt để cháu chăm sóc, bà yên tâm."
Lục lão phu nhân nghĩ bụng, bà kh yên tâm nhất chính là cô, nhưng Cố Minh Châu với vẻ mặt hối cải triệt để, bà nghĩ mẹ con hai thể nhân cơ hội này mà gắn kết tình cảm cũng tốt.
Lục Vân Triệt tỉnh dậy kh th mẹ đâu, tưởng rằng lại bị bỏ rơi, cái môi nhỏ trề ra, nước mắt lã chã rơi xuống. bé kh kịp mang giày đã chạy ra khỏi phòng định tìm Cố Minh Châu.
Đan Đan
Cố Minh Châu đẩy cửa bước vào th cảnh tượng như vậy, đôi mắt to tròn của con trai ngấn lệ. Cô vội vàng tiến đến trước mặt Lục Vân Triệt, vuốt vuốt lọn tóc dựng đứng đáng yêu trên đầu bé, nhẹ nhàng nói, "Bé cưng đừng sợ, mẹ ở đây."
Trẻ con kh bao giờ biết thù dai, bé chỉ biết mẹ bây giờ cười thật dịu dàng, nhớ lại chiều nay cũng vì sợ hãi mà được mẹ ôm vào lòng, thế là bé rụt rè đưa bàn tay nhỏ xíu ra thăm dò, "Tiểu Triệt sợ, mẹ ôm ôm."
con trai biết khóc biết cười, lòng Cố Minh Châu lại mềm m phần, cô bế Lục Vân Triệt cùng nằm lên giường, cẩn thận đắp chăn cho bé, "Ngủ con."
Lục Vân Triệt rúc vào lòng mẹ thơm tho, bàn tay nhỏ mũm mĩm nhẹ nhàng ôm l Cố Minh Châu, đôi mắt to tròn lén lút quan sát Cố Minh Châu, dường như đang muốn xác nhận mẹ thật sự kh ghét bỏ nữa hay kh.
Th Cố Minh Châu kh lạnh lùng như mọi khi, bé càng siết chặt vòng tay ôm l Cố Minh Châu, cái miệng nhỏ hồng hào mím lại tạo thành hai lúm đồng tiền n, đôi mắt to tròn lúc này cũng híp thành một đường, cười tít mắt như chú mèo con trộm được cá, hoàn toàn kh còn bộ dạng sợ hãi rúc vào lòng mẹ kh dám ra ngoài như trước.
Cố Minh Châu bật cười gương mặt ngủ say của con trai, kh lâu sau cũng .
C việc ở thành phố lân cận mới đàm phán được một nửa thì nghe tin con trai mất tích, Lục Ngôn Xuyên vội vã chạy về nhà trong màn đêm, vừa mở cửa đã th cảnh tượng này.
cảnh tượng trước mắt, Lục Ngôn Xuyên vô thức bước đến bên giường, mẹ con đang ngủ say, cúi xuống hôn lên má nhỏ của Lục Vân Triệt, quay đầu Cố Minh Châu. Ngay sau đó, lại nghĩ đến sự bài xích của Cố Minh Châu đối với , trong mắt của vị thiên chi kiêu tử vốn luôn bất khả chiến bại của Lục gia thoáng qua một tia thất vọng, chỉ cẩn thận đắp lại chăn cho cô.
Làm xong tất cả những ều này, Lục Ngôn Xuyên kh lập tức đứng dậy, ngược lại hai tay chống trên giường, lặng lẽ dùng ánh mắt từng tấc từng tấc khắc họa đôi mày và ánh mắt của Cố Minh Châu, dù từ sau chuyện đó, Cố Minh Châu khi th đều giống như th thứ gì đó dơ bẩn mà chán ghét, hiếm khi nào yên tĩnh và bình yên như bây giờ.
Minh Châu của thật đẹp, dù cho Lục Ngôn Xuyên đã gương mặt này nhiều lần, nhưng lúc này vẫn kh khỏi cảm thán.
Lục gia và Tống gia – nhà ngoại của Cố Minh Châu – kết giao từ nhỏ, Lục Ngôn Xuyên từ bé đã yêu thích cô em gái như búp bê này.
Từ ngày đính hôn với Cố Minh Châu, đã vô số lần tưởng tượng ra cảnh tượng sau này ở bên Cố Minh Châu, liệu được hòa thuận hạnh phúc như cha mẹ hay kh.
Mỗi ngày trôi qua, ngày cưới Cố Minh Châu về nhà lại gần hơn một ngày. ôm ấp hy vọng như vậy, Cố Minh Châu từ một bé con sữa nớt dần lớn lên thành một cô gái rạng rỡ động lòng , nhưng khi ngày đó thực sự đến, mọi thứ dường như kh giống như tưởng tượng.
Cha mẹ dạy , vợ chồng nên nương tựa lẫn nhau, kh nên giấu diếm ều gì trong lòng. Vì vậy nghĩ rằng chỉ cần tích cực giao tiếp, những vấn đề tồn tại giữa họ sẽ luôn được giải quyết, nhưng bất kể nói gì hay làm gì, Minh Châu của dường như kh bao giờ đáp lại , dần dần, cũng kh biết làm nữa.
Lục Ngôn Xuyên đang chìm đắm trong hồi ức, đột nhiên một tiếng chu ện thoại chói tai phá vỡ khoảnh khắc tươi đẹp này.
Cố Minh Châu đang ngủ say, kh mở mắt, mò mẫm bắt máy.
"Cố Minh Châu! Ai cho mày cái gan đánh em gái mày! Cút về xin lỗi em mày ngay!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.