Trùng Sinh Thành Vợ Tổng Tài, Cả Giới Kinh Doanh Phát Sốt
Chương 38: Vỡ Kế Hoạch ---
Thời gian quay trở lại nửa tiếng trước.
Tô Mạn cùng trợ lý đến ruộng lúa, nhân viên chu đáo đưa hai đôi ủng.
“Cảm ơn.” Tô Mạn thầm ghét bỏ nhận l đôi ủng xấu xí này, nhưng biểu cảm trên mặt vẫn giữ nụ cười hoàn hảo.
Ngay lập tức, một loạt bình luận khen ngợi bay qua màn hình:
【Mạn Mạn thật chuyên nghiệp!】
【Bốc được nhiệm vụ vất vả nhất cũng kh hề than vãn, một chút kh chê bai mà trực tiếp xuống ruộng luôn】
【Khí chất đỉnh thật, rõ ràng đứng giữa ruộng mà vẫn như đang chụp ảnh tạp chí cao cấp】
Cùng lúc đó, trợ lý Hứa Ninh của Tô Mạn đã bước chân vào bùn nước trước, quay chìa tay muốn đỡ Tô Mạn, “Chị Mạn Mạn, cẩn thận.”
“Kh , tự làm được.” Tô Mạn nhẹ nhàng gạt tay trợ lý ra, cẩn thận bước vào vũng bùn.
Khi nước bùn lạnh lẽo ẩm ướt chỉ dám tràn qua mu bàn chân qua lớp ủng, cô ta suýt nữa kh giữ nổi biểu cảm trên mặt.
Nhưng vì e ngại ống kính, cô ta lập tức nở nụ cười tươi, giả vờ tận hưởng, “Thoải mái hơn cả tưởng tượng đ, mát lạnh hợp với mùa hè.”
Kh xa đó, chú n dân đội mũ rơm th đoàn làm phim đưa khách mời đến vị trí, liền tới hướng dẫn, “M đứa à, c lúa thế này...”
Chú n dân làm mẫu, lần lượt cắm hai cây mạ xuống bùn với khoảng cách khoảng hai mươi centimet, “Mỗi cây cách xa thế này là đủ .”
“Cháu cảm ơn chú.” Tô Mạn đáp lời một cách khéo léo, tỏ ý đã hiểu, sau đó nhận l cây mạ.
Động tác của cô ta nhẹ nhàng, như thể kh đang c lúa mà là đang cắm hoa, mỗi cây mạ đều được cắm n, chỉ cần chạm nhẹ là đổ rạp.
“Con bé à, con c n quá, kh sống được đâu…” Chú n dân bên cạnh xót xa những cây mạ, nhỏ giọng nhắc nhở.
Tô Mạn giữ nguyên nụ cười, “Vâng ạ, cứ để cháu luyện tập cho quen tay đã.” cô ta quay đầu về phía quay phim, “ thể giúp quay cận cảnh được kh? Đây là lần đầu tiên c lúa cả trong phim lẫn ngoài đời, muốn ghi lại khoảnh khắc đặc biệt này.”
Đó kh là yêu cầu quá đáng, quay phim kh ý kiến gì, liền kéo ống kính lại gần.
Tô Mạn chăm chú c lúa, thỉnh thoảng dùng mu bàn tay lau nhẹ trán, khung hình đẹp tựa một bộ ảnh đồng quê.
Đan Đan
【Mạn Mạn đẹp quá!】
【Đây đâu c lúa, rõ ràng là nghệ thuật!】
【Phó nháy xuất sắc quá!】
Nhưng trên thực tế, nửa tiếng trôi qua, Tô Mạn chỉ hoàn thành chưa đến hai mét vu diện tích c lúa, và phần lớn cây mạ đều xiêu vẹo.
Chú n dân xót xa những cây mạ, muốn nói lại thôi, nhưng nhớ ra vừa nãy đã khuyên nhủ , cuối cùng đành thở dài bỏ .
“Chị…” Hứa Ninh những cây mạ của Tô Mạn, do dự một lát, nhân lúc ống kính quay sang chỗ khác, vẫn lên tiếng, “Chị c mạ n quá.”
“Nếu c sâu thì kẽ ngón tay toàn bùn thì ?” Tô Mạn liếc ống kính, lườm Hứa Ninh một cái.
Hứa Ninh cắn môi, vốn nghĩ rằng nếu nhiệm vụ thất bại thì sẽ gặp xui xẻo nên mới mở lời nhắc nhở, nhưng trong tình huống này, nói thêm cũng chỉ rước họa vào thân, vì vậy đành im lặng cắm mạ.
Đạo diễn th đúng cảnh này, những cây mạ trong ruộng lúa xiêu vẹo, số mạ Tô Mạn c về cơ bản là hỏng hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-th-vo-tong-tai-ca-gioi-kinh-do-phat-sot/chuong-38-vo-ke-hoach.html.]
Ông ta cau mày Tô Mạn trên màn hình, làm kh tốt và kh chịu làm tốt, chỉ cần là biết ngay.
Cứ tưởng Tô Mạn đã nổi tiếng lâu , ít nhất cũng biết làm màu một chút, nhưng kh ngờ cô ta cũng giống Diêm San San, là một đầu óc kh tỉnh táo.
Đội của Cố Minh Châu tuy yếu tố khôn khéo, nhưng ta cũng thật lòng làm việc, còn việc chủ vườn sẵn lòng giúp đỡ thì đó là tài của họ, ta chỉ tức là kh được th cảnh những ngôi lấm lem bùn đất mà thôi.
sang Tô Mạn, cô ta trực tiếp làm chú n dân hướng dẫn c lúa tức giận bỏ , hai bên đối chiếu, hơn kém lập tức rõ ràng.
Thế là đạo diễn đặt hy vọng vào đội của Diệp Lâm.
Hy vọng tan vỡ.
lẽ vì c việc tương đối nhẹ nhàng, hai chị em nh chóng học được kỹ thuật nhổ cỏ, xới đất và tưới nước dưới sự hướng dẫn của dì Vương.
Cộng thêm Diệp Kỳ sức khỏe dồi dào và sự chăm sóc tự nhiên dành cho chị gái, Diệp Lâm lại là nhàn rỗi nhất trong số họ, thậm chí Diệp Kỳ còn bắt đầu học các kỹ thuật ngoài nhiệm vụ.
Lúc về còn giúp dì Vương sắp xếp n cụ, đến nỗi dì Vương tưởng rằng lén lút sau lưng đoàn làm phim đã dúi cho họ một gói rau khô tự phơi ở nhà, “Mang về nấu c, thơm lắm!”
Đạo diễn: …
Thôi xong .
Khi ba đội mang theo thành quả của trở về sân nhỏ, đạo diễn đã dựng sẵn quầy bán nguyên liệu trong sân.
“Dựa trên tình hình hoàn thành nhiệm vụ của các đội,” sau khi đoàn làm phim nh chóng thống kê tình hình nhiệm vụ của từng đội, đạo diễn tuyên bố, “Xin chúc mừng đội số hai và số ba đã hoàn thành vượt mức nhiệm vụ, nhận được toàn bộ tiền thưởng.”
Đạo diễn ngừng lại một chút nói tiếp, “Vì đội số một kh hoàn thành nhiệm vụ c mạ, tỷ lệ sống sót ước tính cao nhất kh đủ năm mươi phần trăm, chỉ đạt bốn mươi phần trăm tổng khu vực, do đó đội số một chỉ nhận được tám mươi tệ tiền thưởng cuối cùng, đồng thời chịu phạt – hủy bỏ quyền mua nguyên liệu thịt trong ngày của đội số một.”
Nụ cười vĩnh cửu trên mặt Tô Mạn lập tức cứng đờ, cô ta kh ngờ đoàn làm phim lại thực sự nghiêm trọng hóa vấn đề như vậy.
Đạo diễn chẳng quan tâm Tô Mạn, chỉ phát tiền thưởng cho các đội, “Bây giờ mọi thể đến chọn nguyên liệu và chuẩn bị bữa trưa .”
Tô Mạn cầm chặt tám mươi tệ tiền mặt trong tay, đầu ngón tay khẽ run, ánh mắt đạo diễn lại mang theo một chút oán trách.
“Chị ơi, trưa nay chúng ta ăn gì ạ?” Hứa Ninh th bộ dạng của Tô Mạn, biết cô ta đã vô cùng khó chịu, lúc này cô chỉ thể cố gắng kh chọc giận cô ta.
Tô Mạn gượng cười, hít một hơi thật sâu, “Em liệu mà làm .”
Ở một bên khác, đội hai và đội ba đang vui vẻ lựa chọn nguyên liệu.
Lâm Vũ Hoan đưa hết tiền cho Cố Minh Châu, bảo cô chọn món muốn ăn, cô sẽ nấu.
Cố Minh Châu nắm chặt hai tờ tiền mỏng dính trong tay, cẩn thận số tiền ghi trên quầy hàng trước mặt. Thực ra, số tiền mà ban tổ chức chương trình đưa ra đã là "hét giá trên trời" , nhưng Cố Minh Châu kh nắm rõ giá cả thực tế, thậm chí còn vì hơn trăm tệ mà thể mua được vài món rau nên thật lòng cảm th ban tổ chức lương tâm.
Trái lại Diệp Kỳ, những miếng thịt trên giá, món gì cũng muốn mua, nhưng nhớ lại trải nghiệm suýt ăn rau sống ngày hôm qua, cô nghĩ vẫn nên tiết kiệm một chút, chỉ chọn một miếng thịt ba chỉ, về phía khu rau củ, cuối cùng còn lại 30 tệ.
Cố Minh Châu cuối cùng dưới sự xúi giục của Lâm Vũ Hoan đã chọn sườn và cánh gà đắt nhất, kết hợp vài món rau, cuối cùng còn lại 15 tệ.
Ban tổ chức đã cung cấp tủ lạnh, dùng tiết kiệm thể ăn được hai bữa.
Tô Mạn hai nhóm nguyên liệu phong phú, lại những lá rau x héo úa của Hứa Ninh, đột nhiên cảm th mất khẩu vị.
Cô ta chịu kh nổi nữa , bất kể là cuộc sống đồng áng, làm lụng vất vả, hay những ngày tháng ăn uống kh ra gì, cô ta đều kh chịu nổi.
Vẫn là ra tay nh chóng, Tô Mạn nghĩ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.