Trùng Sinh Thành Vợ Tổng Tài, Cả Giới Kinh Doanh Phát Sốt
Chương 44:
Th chân Tô Mạn trẹo cái là sắp ngã vào đống lúa mì, Cố Minh Châu mắt nh tay lẹ, một tay túm l cô ta, thản nhiên nói: “Chị Tô Mạn, cẩn thận nhé.”
“Cảm ơn.” Như thể mưu đồ nhỏ của hoàn toàn bị thấu, Tô Mạn mượn tay Cố Minh Châu nh chóng đứng thẳng , kh còn động tác gì nữa.
“Cô Tô kh sợ thua nên cố ý ngã đó chứ?” Giang Trần dường như kh muốn dễ dàng bỏ qua cho cô ta, giả vờ nói đùa.
Tô Mạn nghẹn lời, kh biết biện giải thế nào, dù cô ta đúng là nghĩ như vậy. cô ta nghe Giang Trần cười khẽ một tiếng: “Cô Tô đừng để ý, nói đùa thôi.”
Tô Mạn đứng trước ống kính cũng kh tiện phát tác, chỉ thể cười gượng gạo cho qua chuyện lùm xùm nhỏ này.
Kết quả nh chóng được c bố, đội Cố Minh Châu là đội đứng đầu một cách xứng đáng, đội Diệp Lâm thì nhỉnh hơn một chút so với đội Tống Th Hứa, đội cuối cùng tự nhiên là đội Tô Mạn.
Lo lắng cho sức khỏe của các khách mời, tổ sản xuất cũng kh quá bóc lột, kịp lúc mặt trời chưa lên hoàn toàn thì đưa các khách mời trở về sân nhỏ.
Vừa ngủ dậy đã bị kéo làm n hai tiếng, các khách mời vừa về đến sân nhỏ là mạnh ai n về phòng .
Đến giờ ăn trưa, các nhân viên mới gọi họ dậy.
Nhưng khi Tô Mạn lại th món rau xào th đạm kh dầu mỡ trước mặt , vẻ ngoài đoan trang của cô ta kh thể duy trì được nữa, với vẻ mặt âm trầm ăn xong bữa, thẳng thừng về phòng.
Hứa Ninh bị Tô Mạn bỏ lại mà kh nói một lời, khẽ mím môi, nét mặt thoáng qua vẻ khó xử. Cô nh chóng ăn hết phần cơm bị Tô Mạn chê bai, đứng dậy rửa bát và cũng trở về phòng.
M còn lại như kh chuyện gì xảy ra, vùi đầu ăn bữa của , nhưng fan của Tô Mạn đặc biệt đến xem thì kh chịu nổi.
[Mạn Mạn chịu nhiều ấm ức như vậy, m này còn ăn nổi? Rõ ràng là cấu kết bắt nạt Mạn Mạn nhà chúng !]
[Trước đó kh còn giả vờ chia cho Diệp Kỳ ? Nhiều cơm như vậy chia cho Mạn Mạn nhà chúng một ít thì chứ? Cô tiểu thư nào đó đừng cố tình đấu đá với Mạn Mạn nhà chúng nhé.]
[M phía trên nói gì thế? Diệp Kỳ thái độ thế nào, chị gái nhà m thái độ ra ? ta Cố Minh Châu cầu xin để đưa cơm cho chị gái lạnh lùng nhà m à?]
[Đúng vậy, hơn nữa cô ta đứng cuối bảng đâu do khác gây ra? Kh chịu được khổ thì đừng tham gia loại chương trình tạp kỹ này.]
[ đ, nếu cô ta giỏi giang được một nửa cô trợ lý, thì đâu đến nỗi kh được ăn thịt cá.]
Fan cãi nhau kịch liệt với cư dân mạng vì Tô Mạn, nhưng Tô Mạn mà họ nói là bị bắt nạt lúc này lại đang đóng cửa phòng bắt nạt khác.
Hứa Ninh rửa bát xong, nghĩ đến tay Tô Mạn cũng bị phồng rộp, liền múc thêm một chậu nước.
Vừa vào phòng, cô đã cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo của Tô Mạn rời khỏi ện thoại, phóng thẳng về phía . Cô dứt khoát đặt chậu nước xuống, kh nói một lời ngồi đó, vùi đầu chờ Tô Mạn trút hết giận mới xử lý vết phồng rộp cho cô ta.
“Lên cái mặt này cho ai xem? Bên ngoài kh là giỏi giang lắm ?” Tô Mạn th cô ta như vậy, cười khẩy một tiếng, úp ện thoại xuống mặt bàn: “Cư dân mạng đều nói buổi sáng thể hiện kh bằng cô đ? Hài lòng chưa?”
Hôm nay là ngày lãnh lương, nhớ đến tiền thuốc của mẹ vẫn đang chờ cô nhận lương để bù vào, Hứa Ninh chỉ thể âm thầm chịu đựng tất cả.
“ đâu may mắn như cô, tay phồng rộp còn bôi thuốc cho,” Tô Mạn thản nhiên mở miệng, giọng ệu mang theo vài phần cay nghiệt, “Giúp giúp cho trót, hay là tháng này cô bị trừ hết tiền thưởng hiệu suất , tiền thuốc của mẹ cô cứ để đại ân nhân tối qua bôi thuốc cho cô giúp cô trả nhé?”
Sắc mặt Hứa Ninh “xoạt” một cái trắng bệch, còn Tô Mạn cuối cùng cũng th được còn thảm hại hơn , như thể th chuyện gì vui vẻ, lập tức cười rộ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-th-vo-tong-tai-ca-gioi-kinh-do-phat-sot/chuong-44.html.]
Hứa Ninh th Tô Mạn cuối cùng cũng vui vẻ, im lặng l chậu nước bên cạnh, kéo tay Tô Mạn rửa sạch, l cồn i-ốt chuẩn bị khử trùng cho Tô Mạn.
Chỉ là Tô Mạn lại như phát ên, giật l chai cồn i-ốt ném xuống đất.
Phòng cách âm vốn kh tốt, nhất thời tiếng chai thủy tinh vỡ vang vọng khắp sân nhỏ.
Hứa Ninh cam chịu ra ngoài l chổi dọn dẹp phòng, vừa mở cửa lại th Cố Minh Châu đứng cách đó kh xa.
Cố Minh Châu: Trời đất chứng giám! Cô thật sự kh ý định nghe lén! Chỉ là cô về phòng qua phòng của Tô Mạn, mà ở đây cách âm lại kh tốt lắm.
Nghĩ đến Tô Mạn trong phòng, Hứa Ninh kh nói gì, chỉ gật đầu với Cố Minh Châu, tiếp tục về phía chỗ để chổi.
Trở lại phòng, Tô Mạn đã sắp xếp xong cảm xúc của , trên mặt lại treo nụ cười dịu dàng đoan trang, Hứa Ninh vẫy vẫy ngón tay.
động tác quen thuộc, Hứa Ninh biết Tô Mạn lại ý đồ gì đó, lại ghé tai lại.
Th Hứa Ninh ngoan ngoãn gật đầu, nụ cười trên mặt Tô Mạn lại sâu thêm vài phần, cô ta sung sướng ngủ dưỡng nhan, như thể đã th khoảnh khắc Cố Minh Châu thân bại d liệt.
Th Tô Mạn nhắm mắt lại, Hứa Ninh nhẹ nhàng rón rén bước ra khỏi phòng, chỉ th Cố Minh Châu ngồi ở chỗ râm mát cách đó kh xa, như thể đang cố ý chờ cô.
Nghĩ đến thiện ý đến từ Cố Minh Châu tối qua, cô chần chừ một lát, vẫn bước tới.
“ biết chuyện đó là do Tô Mạn làm.” Cố Minh Châu thẳng t nói.
Cô nghĩ nghĩ lại, chuyện lợi dụng khác cô vẫn kh làm được.
Kh cô là thánh mẫu, chỉ là Hứa Ninh dù cũng chỉ là một trợ lý làm việc vì tiền, hơn nữa tr cô sống dưới tay Tô Mạn cũng kh dễ chịu gì, cô kh cần thiết trở thành một kẻ xấu khác để làm cuộc sống của Hứa Ninh thêm khó khăn.
cô muốn trừng phạt, vốn dĩ chỉ một Tô Mạn mà thôi.
Đan Đan
Hơn nữa tiền của cô vốn dĩ cũng nhiều đến mức kh tiêu hết, là chủ, quan tâm nhân viên một chút cũng là ều nên làm.
Đồng tử Hứa Ninh khẽ giãn ra một chút, nhưng kh nói gì, lặng lẽ chờ đợi Cố Minh Châu nói tiếp.
“Tối qua cố ý tiếp cận cô, nhưng muốn giúp cô cũng là thật lòng,” Cố Minh Châu dừng lại một chút, cân nhắc, dường như đang nghĩ xem nói thế nào để Hứa Ninh kh quá khó xử.
“ đã nghe th những lời Tô Mạn nói với cô . đã tra hợp đồng của cô là ký với Hoàn Vũ. Nếu… nếu cô kh ngại thì tiền thuốc của mẹ cô thể bảo bộ phận tài chính ứng trước cho cô.”
“???” Hứa Ninh hơi choáng váng, những lời phía trước cô hiểu, nhưng phía sau? Tài chính gì? Ứng trước gì?
vẻ mặt mù tịt kh hiểu gì của Hứa Ninh, nghĩ đến việc tiếp nhận một cách lặng lẽ, Cố Minh Châu vội vàng giải thích: “ là tổng giám đốc mới nhậm chức của Hoàn Vũ.”
“…”
Hứa Ninh: Thế giới này cô hình như chút kh hiểu nữa .
Nghĩ đến mẹ đang nằm trên giường bệnh, Hứa Ninh chỉ chần chừ một lát liền ngẩng đầu Cố Minh Châu: “ cần làm gì?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.