Trùng Sinh Thành Vợ Tổng Tài, Cả Giới Kinh Doanh Phát Sốt
Chương 53: Báo Ứng ---
“Á!!! ”
Tiếng kêu the thé như muốn hất tung nóc nhà Cố trạch.
cảnh tượng trước mắt, thần kinh căng thẳng nhiều ngày của Cố Tư Tư cuối cùng cũng đứt lìa vào khoảnh khắc này, mười ngón tay cô ta bấu chặt vào mái tóc dài đã lâu kh được chăm sóc, trong kẽ móng tay thậm chí đã tóc bị giật ra dính máu.
Tại , rõ ràng khoảnh khắc trước cô ta còn đang nắm tay Tô Nhu, nghĩ rằng chỉ cần thể thoát khỏi cái lồng giam này, những chuyện khác đều thể tính toán lâu dài.
Thế nhưng giờ đây, chiếc bình hoa bằng sứ trong tay Tô Nhu đã lần thứ ba đập vào đầu Cố Hoành Xương, những mảnh sứ vỡ găm sâu vào lòng bàn tay cô ta, nhưng cô ta lại như kh cảm th đau đớn.
“Ông tưởng vứt bỏ mẹ con là thể sống yên thân ?” Tô Nhu ên cuồng cười rộ lên, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ, tr hệt như một ác quỷ ăn thịt , “Đồ phụ bạc vô tình vô nghĩa! theo bao nhiêu năm nay? Ông muốn vứt bỏ là vứt bỏ được ?”
Cố Hoành Xương nằm liệt trong vũng máu, chỉ đôi mắt vẫn còn thể chuyển động, lúc này ta phụ nữ từng dịu dàng nhỏ nhẹ đó, trong mắt đầy vẻ kinh hoàng.
Biểu cảm của Tô Nhu vừa giống khóc vừa giống cười.
Cô ta theo Cố Hoành Xương từ khi còn trẻ, ngay cả khi l.à.m t.ì.n.h nhân cũng kh oán kh hối, vốn tưởng cuối cùng thể sống một cuộc sống tốt đẹp, nhưng kết quả thì ? Đại nạn ập đến, cô ta vẫn như một mảnh giẻ rách bị vứt bỏ như vậy.
Giống như Tống Uyển năm xưa.
Cô ta từng vô số lần đứng trên lập trường của kẻ chiến tg mà coi thường Tống Uyển, nhưng giờ đây, báo ứng của cô ta cuối cùng cũng đã đến.
Máu tươi b.ắ.n lên mặt cô ta, Tô Nhu máy móc giơ bàn tay đầm đìa m.á.u lên, chuẩn bị một lần nữa đập xuống cái đầu đã hơi lõm của Cố Hoành Xương, nhưng lại bị khác kìm chặt kh thể cử động.
Cố Tư Tư quỳ ngồi trên đất, cả như bị dọa đến ngây dại, trừng mắt cảnh tượng vô cùng hoang đường này, mặc cho m.á.u tươi thấm ướt vạt váy cũng kh hề động đậy.
Đột nhiên
“Ma!!! ” Ánh mắt Cố Tư Tư dường như liếc th gì đó, đồng tử co rút dữ dội, cô ta dùng cả tay chân bò về phía cửa, “Con sai ! Con kh cố ý! Con kh cố ý!”
Kh ai ngờ Tô Nhu lại bùng nổ đến vậy, Cố Hoành Xương nh chóng được đưa cấp cứu, chỉ còn lại Cố Tư Tư ên ên khùng khùng và Tô Nhu ôm con gái với vẻ mặt hối hận.
Ngửi th mùi m.á.u t nồng trong kh khí, Cố Minh Châu khẽ nhíu mày, th dáng vẻ của hai mẹ con Tô Nhu, cô kh hề mềm lòng chút nào, từ lâu khi bọn họ bắt đầu ý đồ xấu với cô và mẹ cô, thì đã nên chuẩn bị sẵn tinh thần để gánh chịu báo ứng.
Kh muốn ở lại xem kịch nữa, nhưng khi ngang qua Cố Tư Tư, Cố Tư Tư lại đột nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt hoảng loạn nói: “Là cô! Cô cũng trở về đúng kh?”
“Nói gì lung tung vậy,” Lục Ngôn Xuyên cảm nhận được bên cạnh trong thoáng chốc trở nên cứng đờ, nói với vệ sĩ: “Đi sắp xếp một nơi thích hợp,” sau đó nh chóng đưa Cố Minh Châu rời khỏi nơi thị phi này.
Lục Ngôn Xuyên kh nói rõ, nhưng kẻ ên nên ở đâu thì hiểu đều biết.
Hai dìu nhau ra ngoài, cảm nhận kh khí trong lành, tâm trạng Cố Minh Châu mới dịu vài phần, cho đến khi ngồi vào xe, Cố Minh Châu mím môi, như thể đã hạ quyết tâm mà mở lời với Lục Ngôn Xuyên: “ biết kh…”
“Ừm, Cố Tư Tư đã tìm , đều biết .” Lục Ngôn Xuyên kh phủ nhận, giọng ệu mang theo vài phần nghẹn ngào.
“Vậy …” Cố Minh Châu còn chưa kịp nói gì, giây tiếp theo đã chìm vào một vòng ôm ấm áp.
“Minh Châu,” Kh cho Cố Minh Châu cơ hội tiếp tục buồn bã, Lục Ngôn Xuyên vùi đầu vào hõm cổ Cố Minh Châu, tựa như thở dài một tiếng, “May mà em vẫn còn ở đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-th-vo-tong-tai-ca-gioi-kinh-do-phat-sot/chuong-53-bao-ung.html.]
Cố Minh Châu giật một thoáng, chuyện cô trùng sinh giống như một bí mật hoang đường, kh thể nói cho bất cứ ai nghe, dù là thân cận nhất cũng kh dám. Nhưng giờ đây, trái tim vốn dập dềnh kh định sau khi trùng sinh, dường như cuối cùng cũng tìm được bến đỗ.
Cố Minh Châu siết chặt vòng tay ôm l Lục Ngôn Xuyên. Trong kh gian chật hẹp, kh ai nói thêm lời nào, nhưng hai trái tim lại dần xích lại gần nhau.
Sau khi nhận được tin tức, nhà đã lập tức chạy đến bệnh viện thuộc quyền sở hữu của Tống gia.
“Bị liệt ?” Giọng Tống lão gia tử vang lên trong hành lang vắng lặng, kh phân biệt được là vui hay giận.
Vị bác sĩ chủ trì đối diện th gia đình quyền thế ngút trời này, còn tưởng bên trong là nhân vật ghê gớm nào, thầm than một tiếng số phận hẩm hiu, lau mồ hôi trên trán, cố gắng biện minh lần cuối: “Vết thương trên đầu chỉ là thứ yếu, xương cổ bệnh nhân bị chấn động mạnh dẫn đến gãy vụn, e rằng nửa đời sau chỉ thể nằm trên giường…”
“Ha ha ha… Quả báo!” Nhưng Tống lão gia tử nghe vậy lại đột nhiên bật cười thành tiếng, cười nước mắt lại lăn dài từ khóe mắt già nua: “Quả báo! Uyển Nhi, con th kh?”
Bàn tay chống gậy của Tống lão gia tử khẽ run rẩy. Ông sẽ mãi nhớ hình ảnh con gái trước lúc lâm chung, với khuôn mặt bệnh tật tiều tụy đến kh còn ra hình , nắm c.h.ặ.t t.a.y , dặn nhất định chăm sóc tốt cho con gái của cô.
Thế nhưng bao nhiêu năm qua, Minh Châu vì bị ép gả cho Lục gia mà nảy sinh hiềm khích với . Vô số đêm, đều tự hỏi liệu đã làm sai ều gì kh, nếu kh tại cả con gái và cháu ngoại đều lần lượt rời xa .
May mắn thay, trời x mắt, giờ đây cháu ngoại cuối cùng cũng hiểu được tấm lòng khổ tâm của , và cái gia đình chó sói đó cuối cùng cũng nhận được kết cục xứng đáng.
“Bố, bố đừng kích động,” Tống Minh Viễn th vậy vội vàng tiến lên đỡ Tống lão gia tử ngồi xuống để bình tĩnh lại, “Bác sĩ nói còn vào ICU theo dõi vài ngày, xem ta tỉnh lại được kh.”
“ tỉnh được kh?!” Cây gậy của Tống lão gia tử “đùng” một tiếng đập mạnh xuống đất, “Kh thể cũng thể!”
Tống lão gia tử hừ lạnh một tiếng, “Con gái đã chịu bao nhiêu đau khổ, lại còn kéo theo cháu ngoại chịu khổ nhiều năm như vậy, muốn c.h.ế.t là c.h.ế.t ? Mơ đẹp đ!”
“Vâng, vâng…” Bác sĩ lại lau mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, vội vàng đáp lời chạy , sợ hãi nghe những bí mật giới hào môn kh nên nghe.
Ở cuối hành lang, Cố Minh Châu lặng lẽ lắng nghe, “Ngôn Xuyên, em muốn về Tống trạch ở với ngoại một thời gian.”
“Được, về nói với bà nội một tiếng, và tiểu Triệt sẽ cùng em.” Lục Ngôn Xuyên kh hỏi lý do tại , chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y cô.
Ba ngày sau, tại Tống trạch.
“Tỉnh ?” Tống lão gia tử ngồi ở ghế chủ tọa trong phòng ăn, nghe tin tức từ quản gia Khương, lạnh lùng hừ một tiếng, “Tỉnh là tốt, nếu kh thì quá hời cho cái tên…”
Tống lão gia tử cháu ngoại và chắt ngoại ngồi hai bên, nuốt hai chữ “súc sinh” suýt chút nữa bật ra khỏi miệng, vui vẻ ăn một miếng tôm do hai bảo bối cưng bóc vào bát.
M ngày nay được hai bảo bối cưng bầu bạn, tâm trạng của Tống lão gia tử đã dần tốt hơn, mỗi bữa ăn đều ăn thêm được một bát lớn.
“Đi! Chúng ta cũng xem nào!” Tống lão gia tử ra lệnh một tiếng, dặn quản gia Khương chăm sóc tốt cho Lục Vân Triệt, cả đoàn hùng hổ rời khỏi Tống trạch.
Còn Lục Vân Triệt dường như cũng biết lớn việc bận, ngoan ngoãn ở nhà kh đòi theo.
Trong phòng bệnh, Cố Hoành Xương mơ màng tỉnh dậy, trần nhà, biết đang ở bệnh viện và đã được cứu sống, đắc ý nghĩ rằng đồ ngu Cố Minh Châu quả nhiên vẫn còn quan tâm đến cha như ta, kh nỡ trơ mắt ta chết.
nghĩ đến khoảnh khắc trước khi hôn mê, Tô Nhu, phụ nữ ên rồ đó cầm bình hoa lên hận kh thể g.i.ế.c c.h.ế.t ta. ta thầm nghĩ may mắn là đã nghe lời con rể tốt của mà cắt đứt quan hệ với Tô Nhu, nếu kh đã kh rõ bộ mặt thật của cô ta.
Tuy nhiên, món nợ này, ta vẫn sẽ tìm Tô Nhu để tính toán.
Đan Đan
Nghĩ đến đây, Cố Hoành Xương nheo mắt lại, chuẩn bị vén chăn xuống giường
Chưa có bình luận nào cho chương này.