Trùng Sinh Thành Vợ Tổng Tài, Cả Giới Kinh Doanh Phát Sốt
Chương 57: Đổi mẹ ---
Cố Minh Châu gọi Hạ Thần liên hệ với phụ trách hợp đồng quảng cáo nước hoa lần này. Thật trùng hợp, bên đó cũng vừa mới quyết định chọn Đới Hướng Khiêm trong ngày hôm nay, vì Đới Hướng Khiêm vẫn đang ở đoàn phim nên hợp đồng tạm thời chưa ký.
Điều này thuận tiện cho Cố Minh Châu, vừa kh trả tiền bồi thường hợp đồng, lại vừa thể trừng trị tên đàn khốn nạn đó, một mũi tên trúng hai đích.
Cố Minh Châu nghe được tin này, nhất thời vui vẻ nên tự cho nghỉ làm sớm, gọi chồng cùng nhau chuẩn bị đến trường mẫu giáo tạo bất ngờ cho con trai, còn Lục Ngôn Xuyên thì đã rút kinh nghiệm nên mang theo tài xế.
Vì lần này đến sớm, hai vợ chồng đã đợi sẵn ở cổng trường mẫu giáo từ lâu. Cả hai đứng đó, tựa như một cảnh đẹp rực rỡ, thu hút ánh của các phụ khác đến đón con. Thậm chí còn l ện thoại ra kiểm tra xem hai này là ngôi kh.
"Cô ơi," một quý bà ăn mặc sang trọng tiến lại gần Cố Minh Châu, "Đây là chồng cô à?"
"Vâng." Cố Minh Châu tuy kh hiểu nhưng vẫn gật đầu.
"Cặp vợ chồng đều đẹp như vậy, trách lại sinh ra đứa bé kháu khỉnh đến thế," quý bà nhớ lại dáng vẻ của Lục Vân Triệt, vừa đẹp trai vừa chút ghen tị, "Vậy trước đây vẫn đến đón bé là...?"
"Bác đã gặp con trai ?" Cố Minh Châu kh trả lời câu hỏi của quý bà mà hỏi ngược lại.
"Đúng vậy, tiểu thiếu gia nhà cô học cùng lớp với con trai út nhà , th minh lại hiểu chuyện, kh như đứa nhà ..." Quý bà đánh giá hai khí chất hơn , mắt đảo một vòng liền đổi cách nói.
Đang định nói thêm ều gì, thì các bé bắt đầu lần lượt ra. Quý bà tiến thêm một bước, lại quay sang Cố Minh Châu nói, "Lần trước còn một đàn hỏi cô mẹ của đứa bé đó kh, sau đó còn đuổi theo cô, nhưng kh đuổi kịp. Cô đến lần sau, vẫn nên để ý một chút, đừng để khác quấn l."
"Đa tạ." Lục Ngôn Xuyên, vẫn luôn trầm mặc nãy giờ, nghe vậy liền siết c.h.ặ.t t.a.y Cố Minh Châu, nói lời cảm ơn với quý bà.
"Mặt mũi bóng loáng, kh giống tốt lành gì." Quý bà nhớ lại dáng vẻ của Lương Hạo, kh nhịn được lắc đầu bổ sung thêm câu này.
Cố Minh Châu th quý bà này thật sự là nhiệt tình, lại là phụ của bạn học cùng lớp với con trai , vừa hay cùng đợi con nên hai liền trò chuyện.
Kể từ lần bị đón nhầm lần trước, Lục Vân Triệt kh còn đợi mọi hết mới ra nữa.
Lục Vân Triệt tr đáng yêu và th minh, kh đứa trẻ nào trong lớp kh thích bé, dù bé kh hay nói chuyện.
Hơn nữa, trước đây bé kh cùng tan học với các bạn, vì sợ đ đúc, kh biết tại , đột nhiên lại bắt đầu tan học cùng mọi .
Các bạn nhỏ cũng kh hiểu tại , nhưng bạn bè yêu thích lại chịu cùng tan học, đương nhiên là vui.
Thế nên Cố Minh Châu th Lục Vân Triệt bị một đám nhóc con vây qu, vừa vừa líu lo trò chuyện, còn con trai cô thì với khuôn mặt nhỏ n lạnh lùng, nhưng ều đó chẳng hề làm giảm sự nhiệt tình của đám nhóc con, chúng vẫn náo nhiệt vây qu bé kh biết nói gì.
"Mẹ!" Lục Vân Triệt vẫn lạnh lùng đảo mắt qu cổng trường mẫu giáo, vừa đã th mẹ tiên nữ của , thế là bé lập tức thay đổi sắc mặt, kh còn vẻ lạnh lùng nữa mà thay vào đó là biểu cảm đáng yêu của một đứa trẻ.
Nhưng nghĩ đến lần này ra cùng các bạn, bé lại cố giữ vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt nhỏ, quay đầu các bạn học: "Mẹ đến đón , trước đây." Sau đó, bé đặt hai tay lên quai cặp sách, giả vờ đoan trang, bước những bước chân ngắn ngủi chậm rãi tiến về phía Cố Minh Châu.
theo hướng Lục Vân Triệt chỉ, tiếng cười đùa của lũ trẻ như bị nhấn nút tạm dừng, sau đó là những tiếng líu lo càng khoa trương hơn.
"Lục Vân Triệt, mẹ là c chúa!" Một cô bé tóc b.í.m sừng dê khoa trương hét lên.
"Kh đâu, là tiên nữ!" Một bé mũm mĩm phản bác, " từng gặp ! Y hệt trên TV ! Kh đúng, còn đẹp hơn trên TV nhiều!"
Lục Vân Triệt cố ý chậm lại, lắng nghe các bạn nhỏ tr nhau bày tỏ ý kiến, lòng hư vinh nhỏ bé được thỏa mãn lớn lao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-th-vo-tong-tai-ca-gioi-kinh-do-phat-sot/chuong-57-doi-me.html.]
Chỉ là nghe một lúc, hình như mọi thứ đã thay đổi.
" cũng muốn một mẹ như vậy!" Kh biết ai đó nói với giọng đầy ngưỡng mộ, "Lục Vân Triệt, đổi mẹ với được kh?"
Lục Vân Triệt nghe th lời này, cũng chẳng buồn để ý đến của giọng nói, chỉ th đầu óc "ầm" một tiếng nổ tung.
Kh được! Ai cũng kh được cướp mẹ của !
Thế là bé kh còn chậm rãi nữa, mà lao nh đến bên Cố Minh Châu như vô số lần trước đây, ôm chặt l eo cô, về phía các bạn nhỏ đang kh hiểu chuyện gì phía sau: "Mẹ của !"
"Dì ơi, dì xinh đẹp quá, dì thể làm mẹ cháu được kh?" Một bé tr khỏe mạnh Cố Minh Châu, hoàn toàn kh để ý đến một ánh mắt hình viên đạn đang về phía .
Cố Minh Châu bị lời nói ngây thơ của bé chọc cười, cô bé, lại Lục Vân Triệt với vẻ mặt cảnh giác, dường như đã đoán được chuyện gì đã xảy ra.
"Thằng nhóc thối! Tao cho mày đổi mẹ này!" Cố Minh Châu đang định nói gì đó, thì giây tiếp theo liền nghe th một tiếng gầm giận dữ.
Cô sang quý bà vẫn đang trò chuyện thân thiết với , hóa ra bà chính là mẹ của bé này.
"Mẹ lại muốn đánh con!" bé th bị mẹ bắt quả tang, theo phản xạ liền ôm l m.ô.n.g chạy nh như chớp qu các bạn. "Con muốn đổi mẹ! Con muốn đổi mẹ!"
Đan Đan
Do sự chênh lệch về thể lực, kết quả cuối cùng vẫn là quý bà bắt được bé.
Quý bà một tay túm l cổ áo đứa con trai nghịch ngợm của , một tay vuốt phẳng lại bộ quần áo hơi nhăn của , bước về phía xe. Trước khi , bà kh quên chào Cố Minh Châu: "Em gái, chị thích em quá, nói chuyện tiếp nhé."
Cố Minh Châu:…
Cô giờ đã tin rằng lời quý bà nói ghen tị với con nhà kh là khách sáo nữa .
…
Đêm khuya 23:47, phim trường "Cửu Thiên" đèn đóm sáng trưng.
"Vũ Hoan, thể quay lại một cảnh nữa kh?" Đới Hướng Khiêm nhíu mày, vẻ mặt như thể tiếc nuối vì diễn xuất của kh như ý, "Thật xin lỗi, đúng là lỗi của , cảm xúc chưa tới."
Đạo diễn mệt mỏi xoa xoa thái dương, phó đạo diễn cũng mang vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Cảnh này đã quay đến mười ba lần , diễn xuất ban đầu của Đới Hướng Khiêm thì thực ra kh vấn đề gì, nhưng đến cảnh quay cuối cùng lại liên tục "sai sót", khiến Lâm Vũ Hoan kh thể kh quay lại.
Sau lưng Lâm Vũ Hoan , nhưng sau lưng Đới Hướng Khiêm cũng , cả hai đều là những làm thuê, kh ai thể đắc tội, nên nếu Lâm Vũ Hoan kh lên tiếng, họ cũng kh muốn mở lời khuyên can.
Lâm Vũ Hoan đang bị treo trên dây cáp, cánh tay đã hơi run rẩy vì duy trì cùng một tư thế trong thời gian dài.
Cô xuống Đới Hướng Khiêm đang khiêu khích phía dưới, cái cây đang rung lắc vẻ hơi khoa trương kh xa, dù biết Đới Hướng Khiêm cố ý làm khó, cô vẫn bình tĩnh lau những giọt nước mưa trên mặt: "Vâng, quay lại ."
Đới Hướng Khiêm th Lâm Vũ Hoan cam chịu như vậy, khóe môi kh tự chủ mà nhếch lên, nếu kh kh đúng lúc, thậm chí còn muốn ngân nga một bài hát nhỏ.
Cứ giả vờ , dù chịu khổ cũng kh .
Chưa có bình luận nào cho chương này.