Trùng Sinh Thành Vợ Tổng Tài, Cả Giới Kinh Doanh Phát Sốt
Chương 66: Đeo Lại Cho Anh Xem Một Lần Nữa Được Không? ---
Suốt cả ngày, Cố Minh Châu đều chiều theo Lục Vân Triệt, đưa bé chơi hết tất cả những trò muốn chơi.
Lúc này, c viên giải trí đã thắp lên những ánh đèn neon nhiều màu sắc, cục cưng nhỏ mệt mỏi ngáp ngắn ngáp dài, ủ rũ nằm trong lòng Lục Ngôn Xuyên, nhưng vẫn cố chấp nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Minh Châu kh bu.
“Mẹ ơi, còn muốn đu quay…” Lúc này mí mắt trên dưới của Lục Vân Triệt đã bắt đầu dính vào nhau, nhưng trong giọng nói vẫn kh giấu được sự mong đợi.
bé nghe những bạn khác nói rằng, ước nguyện ở đỉnh đu quay sẽ được thần linh lắng nghe và thực hiện.
Vì vậy bé nhất định cùng mẹ ngồi đu quay, bé hy vọng mẹ sẽ mãi mãi yêu thích bé.
lẽ là do huyết thống tác quái, lúc này cha “não tình yêu” của bé cũng nghĩ đến truyền thuyết về đu quay.
Chỉ là phiên bản của Lục Ngôn Xuyên chút kh phù hợp với trẻ em – các cặp đôi hôn nhau khi đu quay lên đến ểm cao nhất sẽ nhận được tình yêu vĩnh cửu.
Buồng kính trong suốt chầm chậm bay lên, mọi thứ trên mặt đất càng lúc càng nhỏ lại.
10.Lục Vân Triệt úp mặt trên kính, đôi mắt trợn tròn.
Ngay khoảnh khắc đu quay đạt đến ểm cao nhất, bé sữa nhỏ lập tức ngồi thẳng, hai bàn tay nhỏ chắp lại đặt ở đầu mũi, hàng mi dày cong vút rủ xuống, mấp máy môi nhỏ thành kính cầu nguyện thần linh.
Cùng lúc đó, Lục Ngôn Xuyên đối diện Cố Minh Châu nghiêng tới, một nụ hôn nhẹ như l vũ chợt đến chợt .
Cục cưng nhỏ sau khi hoàn thành ước mơ liền buồn ngủ ập đến, cuối cùng kh chống đỡ nổi mà ngủ trong vòng tay Lục Ngôn Xuyên.
…
Xe dừng trước cửa biệt thự cũ, Cố Minh Châu xuống xe trước, quay che c cho con trai đang nằm trong lòng Lục Ngôn Xuyên, cẩn thận xuống xe.
Lúc này trời đã khuya, hai vợ chồng ôm con đến phòng khách, lại phát hiện trên sofa hai đang ngồi, bốn mắt nhau, cả hai đều ngẩn .
Cố Minh Châu là đầu tiên phản ứng, kiểm soát âm lượng ngoan ngoãn gọi một tiếng, “Bố, mẹ, hai chơi vui kh ạ?”
Hai trong phòng khách chính là bố mẹ ruột của Lục Ngôn Xuyên.
Vì Lục Ngôn Xuyên quá giỏi giang, bố Lục từ sớm đã giao lại tập đoàn Lục thị rộng lớn cho con trai, và cùng vợ hưởng thụ cuộc sống về hưu sớm.
Sau này Cố Minh Châu gả về, vốn dĩ họ muốn vui vẻ dẫn cháu nội, nhưng Minh Châu lại ra mặt kh ưa bất kỳ ai trong gia đình này, câu nói “tay kh đánh tươi cười” hoàn toàn kh áp dụng được với con dâu nhà họ.
Vì vậy hai bà để kh làm khó con dâu, dứt khoát trốn ra ngoài, dù trong nhà tiền bạc đầy đủ, họ bắt đầu khắp thế giới để vui chơi.
Giờ đây là...?
Hai bà lộ vẻ được sủng ái mà lo sợ, xem ra lời bà lão nói là thật, con dâu thật sự đã nghĩ th suốt .
“Ôi chao, tiểu bảo bối của chúng ta chơi mệt à?” Mẹ Lục là đầu tiên phản ứng, trước tiên cháu nội đang ngủ say của , thái độ thân mật nói với Cố Minh Châu, như thể chưa từng bất hòa.
“Vâng, hôm nay ở c viên giải trí chơi ên cuồng cả ngày.” Cố Minh Châu tự nhiên tiếp lời, ánh mắt dịu dàng con trai .
“Vậy mau nghỉ ngơi ,” Mẹ Lục đau lòng Cố Minh Châu, lại liếc bố Lục một cái, “Vừa hay và bố con cũng đường cả ngày , giờ này cũng nên nghỉ thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-th-vo-tong-tai-ca-gioi-kinh-do-phat-sot/chuong-66-deo-lai-cho--xem-mot-lan-nua-duoc-khong.html.]
Sau đó kéo theo Lục bố, chậm mất nửa nhịp, bỏ lỡ cơ hội nói chuyện với con dâu mà rời , miệng vẫn lẩm bẩm: “Con kéo bố làm gì, bố còn chưa chào Minh Châu mà…”
“ gì thì cứ đợi hôm khác nói, Minh Châu đã mệt cả ngày ,” giọng Lục mẹ mơ hồ vọng lại.
Đứng đó làm vô hình suốt nửa ngày, kh được bố mẹ bố thí cho dù một ánh mắt nào, Lục Ngôn Xuyên:…
Trước khi vợ cưới , bố mẹ đã thường xuyên nhắc nhắc lại về sự tốt đẹp của Minh Châu, sau khi cô về làm dâu thì càng quá đáng hơn.
Nếu kh Minh Châu trước đây kh muốn tiếp xúc với họ, lẽ cô đã sớm được nâng niu lên tận trời, muốn kh cho trăng.
Giờ đây th bố mẹ như vậy, vẻ như họ muốn bù đắp tất cả những gì đã bỏ lỡ b lâu nay.
Lục Ngôn Xuyên vợ bên cạnh, nắm tay cô định về phòng.
Lục mẹ lén lút quay đầu con dâu ăn mặc như c chúa, sau đó lại th ánh mắt dính l nhau của con trai, lại chuyển ánh mắt sang đứa cháu trai đang ngủ say.
Ngay lập tức, bà quay ngoắt lại, nhẹ nhàng đón tiểu nhóc từ tay Lục Ngôn Xuyên: “Lâu kh gặp tiểu Triệt, bà nhớ cháu một chút. Tối nay tiểu Triệt ngủ với bà nhé.”
Nói xong, bà cứ thế kéo Lục bố, lại chưa kịp nói lời nào, rời , chỉ để lại Lục Ngôn Xuyên, ngay lập tức hiểu được ánh mắt của mẹ ruột, và Cố Minh Châu, đang đầy vẻ bàng hoàng.
“Mẹ… mẹ vậy?” Cố Minh Châu chớp chớp mắt, bóng lưng mẹ chồng bế con xa dần.
Lục Ngôn Xuyên khẽ ho một tiếng, vành tai hơi đỏ: “Kh đâu.” Nói , nắm tay vợ tiếp tục lên lầu: “Hôm nay em cũng mệt cả ngày , chúng ta về nghỉ sớm .”
“Đợi đã,” Cố Minh Châu từ chối lời đề nghị của Lục Ngôn Xuyên, xách chiếc váy nhỏ của lên, chỉ vào tai của Lục Ngôn Xuyên: “Hôm nay chúng ta vẫn chưa chụp ảnh mà, tiếc quá.”
Sau đó kéo Lục Ngôn Xuyên đến trước gương trong phòng thay đồ ở phòng ngủ.
Cố Minh Châu chọc chọc vào đôi tai cáo của Lục Ngôn Xuyên, lại lắc lắc đôi tai thỏ của , hớn hở kéo Lục Ngôn Xuyên chụp ảnh, hoàn toàn kh để ý đến ánh mắt đàn bên cạnh đang chằm chằm vào tai , mỗi lúc một tối sầm lại.
Đến khi Cố Minh Châu cuối cùng cũng chụp đủ , cô mới trở về phòng ngủ chuẩn bị nghỉ ngơi.
Mãi đến khi tắm rửa xong, Cố Minh Châu mới cảm th một cơn đau nhức ở bắp chân, làm nũng với Lục Ngôn Xuyên, đã tắm xong từ lúc nào và đang tựa vào đầu giường: “Bắp chân đau quá.”
Lục Ngôn Xuyên nghe lời cô nói, th đoạn bắp chân thon thả, trắng nõn lộ ra dưới chiếc váy ngủ màu đỏ của vợ .
Cuống họng khẽ động kh tiếng động, đứng dậy bế cô lên, nhẹ nhàng đặt xuống mép giường, cúi ngồi xổm xuống, giọng nói khàn khàn m phần: “ giúp em xoa bóp nhé.”
Nghe nói còn chuyện tốt như vậy, Cố Minh Châu kh chút phòng bị duỗi chân ra.
Lục Ngôn Xuyên bắt đầu từ mắt cá chân, xoa bóp lên trên với lực vừa , kỹ thuật bất ngờ lại chuyên nghiệp.
Mắt cá chân thon thả, trắng mịn nằm gọn trong lòng bàn tay thon dài như được chạm khắc từ ngọc lạnh, càng thêm tinh xảo và đẹp mắt.
Cố Minh Châu thoải mái nheo mắt lại, vô thức khẽ rên rỉ, cả thả lỏng như một chú mèo no đủ.
Ánh mắt Lục Ngôn Xuyên càng thêm sâu thẳm, đầu ngón tay lướt trên làn da mịn màng như ngọc của cô.
Đan Đan
Mãi đến khi bàn tay trượt đến bên trong đầu gối, Cố Minh Châu mới đột nhiên cảm th chút gì đó kh đúng, theo bản năng muốn rụt chân lại: “Kh… kh cần đâu, em đỡ hơn nhiều …”
Nhưng đàn kh cho phép từ chối, khép chặt bàn tay lại, áp sát tới với khí thế đầy áp bức, một tay khác nắm l đôi tai thỏ kh biết tìm th ở đâu, chút trêu ghẹo đưa đến trước mặt cô: “Vợ ơi… đeo lại cho xem một lần nữa được kh…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.