Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh Thành Vợ Tổng Tài, Cả Giới Kinh Doanh Phát Sốt

Chương 75: Thăm đoàn phim ---

Chương trước Chương sau

Nói là làm.

Sau bữa trưa, Cố Minh Châu thay cho con trai một bộ áo sơ mi x nhạt và quần yếm, lại đội thêm một chiếc mũ tai bèo hình tai gấu đáng yêu, cả bé tr như một cục b mềm mại đáng yêu.

“Mẹ ơi, chúng ta tìm dì Hoan Hoan chơi ạ?” Lục Vân Triệt ôm chân Cố Minh Châu đang chỉnh sửa kiểu tóc, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, đôi mắt to tròn như quả nho lấp lánh ánh mong đợi.

“Đúng vậy đó~”

Cố Minh Châu con trai mềm mại đáng yêu, tình mẫu tử lập tức dạt dào, sửa tóc qua loa hai cái, ôm con trai hôn một cái, vừa vừa nói, “Nhưng mà dì Hoan Hoan gần đây quay phim ở đoàn vất vả, chúng ta chỉ thể thôi chứ kh được làm phiền nhé~”

Đan Đan

“Dạ!” Cục b nhỏ gật đầu hai cái thật mạnh để biểu thị quyết tâm, đáng yêu đến mức Cố Minh Châu lại hôn thêm một cái vào má còn lại của bé.

Tài xế dừng xe ở cổng phim trường đúng lúc một giờ chiều.

Cố Minh Châu dắt tay con trai, quen thuộc về phía đoàn phim “Cửu Thiên”, dọc đường còn gặp kh ít nhân viên cười nói chào hỏi cô.

kh ngừng về phía Cố Minh Châu, chỉ là nhất thời kh xác định được thân phận của Lục Vân Triệt nên kh tiện mở miệng, nhưng ều này cũng kh hề ngăn cản họ ngưỡng mộ chị đẹp và em bé đáng yêu.

Trong phim trường, Lâm Vũ Hoan vừa quay xong một cảnh khóc quan trọng, vẫn chưa thoát vai, lúc này mắt vẫn còn đỏ hoe.

Nữ chính Lăng Như Sương mà cô thủ vai đã biết được sự thật về cái c.h.ế.t của mẹ nương tựa từ nhỏ, và đã suy sụp khóc lóc đau khổ ở hậu sơn t môn.

Khi Cố Minh Châu tới, đạo diễn đang kh ngớt lời khen ngợi cảnh diễn của Lâm Vũ Hoan.

Nhưng Cố Minh Châu biết, Lâm Vũ Hoan thể nhập tâm đến vậy, mặc dù kh thể tách rời khỏi năng lực chuyên môn của cô , nhưng quan trọng hơn, là cảnh quay này liên quan đến trải nghiệm của chính bản thân cô .

Cảnh quay tiếp theo của Lâm Vũ Hoan là lúc năm giờ, Cố Minh Châu đã chào đạo diễn, sau đó đưa Lâm Vũ Hoan đã định thần lại về thẳng khách sạn.

“Dì Hoan Hoan!” Lâm Vũ Hoan vừa ngồi xuống, Lục Vân Triệt đã ra hiệu cho mẹ bu tay ra, x đến như một viên đạn nhỏ ôm chầm l chân Lâm Vũ Hoan.

“Dì Hoan Hoan đừng khóc!” Cục b nhỏ ngẩng mặt lên, bàn tay nhỏ móc ra một miếng khăn ướt, kiễng chân tỉ mỉ lau vết nước mắt trên mặt Lâm Vũ Hoan.

Lâm Vũ Hoan khuôn mặt giống Cố Minh Châu, nhớ lại đêm hôm đó, cô cũng đã tỉ mỉ lau cho như vậy.

Sau khi Lục Vân Triệt lau xong bỏ khăn gi vào thùng rác, Lâm Vũ Hoan cũng kéo suy nghĩ ra khỏi hồi ức, cô bé ngồi xổm xuống ngang tầm với nhóc, vào mắt bé và cảm ơn một cách nghiêm túc, “Cảm ơn Tiểu Triệt, dì bây giờ tốt hơn nhiều .”

Cố Minh Châu cảnh này, trong lòng biết Lâm Vũ Hoan đang nghĩ gì, khóe mắt cũng hơi nóng lên, nhưng cô kh muốn khơi lại vết sẹo của Lâm Vũ Hoan.

tới xoa đầu con trai, “Dì Hoan Hoan bây giờ cần nghỉ ngơi, chúng ta để dì ăn chút gì đó được kh?”

“Dạ!” Lục Vân Triệt ngoan ngoãn gật đầu, lại bí ẩn ghé sát vào tai Lâm Vũ Hoan, mở miệng như thể đang diễn trò, “Dì Hoan Hoan, mẹ mang bánh hạt dẻ của Vân Thiện Phường cho dì đó, Tiểu Triệt vừa mới lén ăn thử , ngon lắm ạ!”

Làm gì chuyện nếm trộm, Cố Minh Châu đã gói hai phần, phần đó chính là mang cho bé.

Lâm Vũ Hoan bị dáng vẻ nhỏ bé này của bé chọc cười, cô véo nhẹ mũi bé.

Cố Minh Châu th vậy mở hộp thức ăn ra, hương hạt dẻ ngọt ngào lập tức lan tỏa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-th-vo-tong-tai-ca-gioi-kinh-do-phat-sot/chuong-75-tham-doan-phim.html.]

Ba ấm áp ăn xong những thứ mang về, th thời gian vẫn còn sớm, trùng hợp là hai nói cũng kh ngủ trưa, thế là hai lớn và một nhỏ đều bắt đầu ngủ bù.

Ngủ xong cũng vừa lúc gần đến giờ diễn cảnh tiếp theo.

Cố Minh Châu tiễn Lâm Vũ Hoan trở về phim trường, th trời còn sớm, định ở lại xem thêm một lúc. Lâm Vũ Hoan đang định đồng ý, nghĩ sẽ xin đạo diễn cho kết thúc sớm một chút, dù Lục Vân Triệt cũng đang tuổi lớn, kh ăn đúng giờ thì kh được.

Nhưng ện thoại đột nhiên rung lên một cái, Lâm Vũ Hoan l ện thoại ra, là tin n của Hứa Ninh.

Lâm Vũ Hoan khẽ cau mày tin n trên màn hình, nhưng khi ngẩng đầu lên thì đã là nụ cười dịu dàng thường th, “Hay là về sớm , nếu kh Tiểu Triệt sẽ kh kịp ăn tối mất.”

“Vậy cũng được.” Cố Minh Châu nghĩ dù cô muốn đến thì thể đến lần nữa, gật đầu dắt tay con trai ra ngoài phim trường.

Nhưng được vài bước, nghĩ nghĩ lại vẫn kh yên tâm quay đầu lại, “Hoan Hoan, chuyện gì nhất định nói cho tớ biết ngay nhé, đừng để ta bắt nạt.”

“Tiểu Triệt cũng sẽ giúp dì Hoan Hoan đánh kẻ xấu!” Lục Vân Triệt vung vung nắm đ.ấ.m nhỏ.

“Ừ, yên tâm .” Lâm Vũ Hoan một khoảnh khắc ngẩn , hai mẹ con đứa nào đứa n nghiêm túc kh kém, bật cười bất lực.

Cô dõi theo hai bóng dần biến mất, quay về phía phim trường.

Đi chưa được m bước, từ xa đã bước nh tới, phía sau còn Hứa Ninh, mà vẻ mặt như thể in rõ hai chữ “xui xẻo”.

“Vũ Hoan, cô ý gì? chẳng đã nói rõ với cô ?” đến hỏi Lâm Vũ Hoan bằng giọng ệu kh thiện ý.

“Lương tiên sinh thế?” Lâm Vũ Hoan Lương Hạo mặt mày son phấn đối diện, đáy mắt lóe lên một tia chán ghét, nhưng vẫn nén ghê tởm mà ứng phó.

“Vũ Hoan, cô giả vờ ngu ngơ thì vô vị lắm,” giọng Lương Hạo đột ngột cao hơn m phần, “Nếu kh cô đã hứa với Dương tiểu thư rằng cô đến là cô sẽ sắp xếp chúng gặp mặt, , đâu đến nỗi đợi đến bây giờ?”

Lương Hạo tức đến nỗi nói chuyện cũng kh được lưu loát, “Bây giờ đến , cô kh những kh giúp mối lái, ngược lại còn trực tiếp đưa ta , rốt cuộc cô còn muốn tiếp tục đóng vai này nữa kh?”

Nói đến cũng xui xẻo, từ lần trước ta th cô Dương Cẩn ở cổng nhà trẻ, ta luôn kh thể ngừng nghĩ về cô .

Nhưng ngay cả khi sau đó ta đến đó rình rập, cũng kh cơ hội gặp lại.

ta vốn tưởng rằng hai kh duyên phận, nhưng ai ngờ lại một bước ngoặt bất ngờ, ta kh cam lòng thay bà vợ mập mạp Mạnh Lam ở nhà tham gia một cái lễ khai máy nào đó, vậy mà lại gặp được cô .

Đây kh duyên phận thì là gì?

Nhưng còn chưa đợi ta làm gì, con hổ cái kia đã nói gần đây bận c việc kh thời gian ở bên ta cảm th áy náy, vậy mà lại đưa ta nước ngoài?

Đùa à! Ai muốn du lịch với một bà cô già chứ! Dắt ra ngoài cũng bị ta chê cười.

Nhưng ta dám từ chối ? Đương nhiên là ta kh dám, bởi vì từ nhỏ ta đã bất học vô thuật, sau khi ở bên Mạnh Lam lại càng trong trạng thái được bao nuôi.

Tất cả mọi thứ của ta đều do Mạnh Lam ban cho, nên dù ta kh muốn, cũng dỗ Mạnh Lam thật tốt, và chỉ như vậy, ta mới thể nhận được nhiều tiền hơn từ Mạnh Lam, duy trì cuộc sống thể diện của .

Thực ra lời ta vừa nói cũng là lời tức giận, dù thân phận nhà đầu tư này chỉ là mượn d Mạnh Lam để dọa mà thôi, nếu ta thực sự làm lớn chuyện, đến lúc đó với thủ đoạn của Mạnh Lam, ều tra chút chuyện này vẫn là chuyện dễ dàng.

Nhưng trong mắt ta, Lâm Vũ Hoan chẳng qua là một nữ diễn viên nhỏ mơ ước dựa vào bộ phim này để vươn lên đẳng cấp cao hơn, vì vậy ta chắc c rằng cô nhất định sẽ sợ hãi lời đe dọa của ta.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...