Trùng Sinh Tôi Quyết Nhường Chồng Cho Trà Xanh
Chương 107:
Căn nhà ở khu Quan Lan, Phó Cần đã xem thực tế, càng hài lòng với hai căn nhà mà con trai chọn, lập tức quyết định mua ngay.
Thẩm Loan chẳng cảm giác gì, nhà cửa gì đó, sau này ta ở đó hay kh còn chưa biết.
Chọn xong nhà, ta n tin cho Uyển Nguyệt [Sắp khai giảng , em chuẩn bị đồ đạc xong chưa? Ngày kia đến đón em nhé, chúng ta cùng đến trường.]
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Uyển Nguyệt vẫn kh trả lời. Về đến nhà, Thẩm Luân gọi ện thoại cho cô ta, nhưng đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc của Uyển Nguyệt.
Thẩm Loan nghe th tiếng nức nở của cô ta, trong lòng lo lắng, vội vàng hỏi cô ta chuyện gì đã xảy ra. Uyển Nguyệt ở đầu dây bên kia chỉ khóc, kh nói gì, một lúc sau thì cúp máy.
Gọi lại thì bên kia tắt máy, một lúc sau Uyển Nguyệt n tin lại [Bố em ép em đính hôn với Ngụy Đ Lai, kh đính hôn thì kh cho em học đại học.]
Ánh mắt Thẩm Loan dừng lại trên tin n đó, sắc mặt “xoẹt” một cái thay đổi, kh ngờ Ngụy Đ Lai này lại dai như đỉa đói!
ta ngồi nhà mà lòng kh yên, cầm chìa khóa định ra ngoài, vừa ra khỏi cửa lại nhớ ra ều gì, quay lại mở ngăn kéo dưới cùng của tủ, l hai cuốn sổ tiết kiệm bỏ vào cặp sách.
Phó Cần th con trai vừa về nhà đã vội vàng ra ngoài, bất mãn nói: “Sắp ăn cơm tối , con lại chạy đâu nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-toi-quyet-nhuong-chong-cho-tra-x/chuong-107.html.]
Thẩm Loan vừa giày vừa nói: “Con đ.á.n.h bóng rổ với bạn.”
Phó Cần nhíu mày: “Lý Chính Kỳ và m đứa kia kh đều đã khai giảng , con tìm ai đ.á.n.h bóng rổ?”
…
Thẩm Loan đeo cặp sách, bắt taxi đến gần đại học Cửu Giang, tìm một khách sạn sạch sẽ đặt phòng, ổn định chỗ ở xong thì n tin cho Uyển Nguyệt [Bố em đã ra tay , em đừng ở nhà nữa, khách sạn Ngày Nghỉ gần trường, phòng 1206, vừa đặt hai đêm. Em cứ ở đây cho đến khi khai giảng.]
Uyển Nguyệt vẫn kh trả lời tin n của ta, Thẩm Loan đợi ở khách sạn đến hơn mười giờ, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Uyển Nguyệt xách hành lý đứng ở cửa, th Thẩm Loan, nước mắt cô ta như hạt châu rơi xuống, môi run lên kh kiểm soát được: “Bây giờ em chẳng còn gì cả…”
Cô ta mặt mày tái nhợt, đôi mắt sưng đỏ, như b hoa bị tàn phá bởi cơn mưa lớn. Thẩm Luân đau lòng, ôm chặt cô bé vào lòng: “Yên tâm, còn mà.”
Thẩm Loan an ủi cô ta một lúc, sắp xếp chỗ ở cho cô ta, đồng hồ, dịu dàng nói: “Hôm nay em nghỉ ngơi cho khỏe. Ngày mai lại đến thăm em. M hôm nay em cứ ở đây, thiếu gì thì nói cho biết, sẽ mua cho em. Ngày kia nhập học, sẽ cùng em.”
Nói xong, ta l hai cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Uyển Nguyệt: “Đây là hai cuốn sổ tiết kiệm, một cuốn là tiền lì xì của họ hàng bên mẹ cho , một cuốn là tiền lì xì của họ hàng bên bố cho . Cộng lại là mười nghìn đủ để đóng học phí đại học bốn năm cho em.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.