Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh Tôi Quyết Nhường Chồng Cho Trà Xanh

Chương 148:

Chương trước Chương sau

Bố mẹ của Thẩm Loan kh chỉ đồng ý cho hai hẹn hò, mà còn giúp bố cô ta trả hết nợ cờ bạc. Từ khi Uyển Thụ Bằng dính vào cờ bạc, Uyển Nguyệt chưa bao giờ cảm th cuộc sống nhẹ nhàng như hôm nay. Chính vì vậy, tình cảm của cô ta dành cho Thẩm Loan càng thêm sâu đậm.

Tiêu Đình Đình vừa th thi đấu, liền đứng lên ngó vào sân bóng, với thị lực hoàn hảo và thẩm mỹ chuyên nghiệp sau khi đeo kính áp tròng, nh chóng tìm ra vài đẹp trai.

muốn kéo Diệp Tư Văn và Hứa Th Lăng cùng xem trai đẹp, kết quả hai “ni cô” th tâm quả d.ụ.c kia kh chút hứng thú nào, ngược lại kéo cô ăn cơm.

Hứa Th Lăng qua sân bóng mới nhớ ra, trước đây cô từng ở đây đợi Thẩm Loan. ta nằm trong đội bóng rổ của khoa Kinh tế, mỗi tuần đều đến đây đ.á.n.h bóng.

Thỉnh thoảng cô đến trường đại học Cửu Giang tìm ta, gặp ta và các đồng đội đ.á.n.h bóng, cô sẽ ở bên cạnh sân bóng đợi ta. Thực ra cô kh chút hứng thú nào với bóng rổ, nhưng vì bạn trai thích bóng rổ, cô cũng bị ép biết chút ít về môn này.

Trong sân bóng rổ truyền đến tiếng còi và tiếng hét, ba cô gái quay đầu lại, kh biết ai đã ném bóng ra khỏi sân, quả bóng vượt qua đám đ, ném về phía ba họ.

Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen

Diệp Tư Văn và Tiêu Đình Đình sợ hãi vội né sang hai bên, chỉ Hứa Th Lăng đứng yên tại chỗ, quả bóng theo quỹ đạo trên kh trung trượt qua, chưa kịp đập vào cô, liền rơi xuống, kh lệch đâu, lăn đúng ngay dưới chân cô.

Hứa Th Lăng cúi xuống nhặt bóng lên, gần như là phản xạ ều kiện, nhảy lên ném bóng, bóng vẽ một đường cong trên kh trung, vô cùng chính xác rơi vào rổ.

Mọi sửng sốt một lúc, mới phản ứng lại, tiếng reo hò, tiếng huýt sáo, tiếng vỗ tay và tiếng cổ vũ vang lên.

Bị qua đường chú ý, Hứa Th Lăng cũng kh để ý, Diệp Tư Văn và Tiêu Đình Đình lại mặt đỏ tim đập nh: Ngầu quá!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-toi-quyet-nhuong-chong-cho-tra-x/chuong-148.html.]

Các cầu thủ trên sân bóng rổ đồng loạt về phía cô gái bên ngoài sân, kh ngờ nữ sinh trường đại học lại còn chơi bóng rổ giỏi như vậy, kh ngờ ném đại trên đường cũng trúng một cô em vừa xinh vừa chơi bóng giỏi.

Thẩm Loan vượt qua đám đ, cô gái đó, mơ hồ cảm th hình như là Hứa Th Lăng. Lại cảm th nhầm kh, cú ném bóng lúc nãy thể là cô được, cô căn bản kh hứng thú với bóng rổ.

Cuối cùng trận đấu cũng kết thúc, khoa Kinh tế tg sát nút với hai ểm.

Uyển Nguyệt kích động đến nỗi lòng bàn tay đều vỗ đỏ, th Thẩm Loan xuống sân, cô ta vội vàng đưa nước và khăn cho ta.

Thẩm Loan lau mồ hôi trên tóc, ngửa cổ uống vài ngụm nước. Đội trưởng Quan Bằng đến vỗ vai ta, vẻ mặt tán thưởng: “Hôm nay lần đầu tiên thi đấu cùng nhau, phối hợp kh tệ, lần sau lại cùng nhau chơi nhé.”

Thẩm Loan: “Được.”

Trước đây ở trường trung học Cửu Giang, Thẩm Loan thường xuyên cùng Lý Chính Kỳ chơi bóng rổ, lên đại học, th đội tuyển của khoa tuyển , ta liền đăng ký, vừa vào đã nh chóng bị kéo thi đấu.

Quan Bằng vừa lau mồ hôi vừa nói: “Cô gái ném bóng lúc nãy động tác giống lắm. Ngay cả độ cong lưng cũng giống hệt. Kh biết là khoa nào.”

Tay đang lau mồ hôi của Thẩm Loan khựng lại, khóe miệng cong lên, thờ ơ nói: “Chắc c nhầm .”

Từ khi học tiểu học, Phó Cần đã thuê huấn luyện viên bóng rổ riêng cho ta, đều là các cầu thủ chuyên nghiệp đã nghỉ hưu dạy ta từng bước một. Làm thể giống ta như vậy được?

Quan Bằng ta một cái kh nói gì, ta cao một mét tám mươi tám, thị lực 2.0, thể nhầm được?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...