Trùng Sinh Tôi Quyết Nhường Chồng Cho Trà Xanh
Chương 289:
Uyển Nguyệt càng nghĩ càng th chán nản, cố gắng nặn ra một nụ cười trước gương, đảm bảo trên mặt kh để lộ ra ều gì mới mặc chiếc váy đó ra khỏi phòng thay đồ.
Phó Cần cô ta từ trên xuống dưới m lần, cuối cùng cũng nở một nụ cười: "Chiếc này được đ."
Uyển Nguyệt vẫn còn chút kh cam lòng, ánh mắt về phía Thẩm Loan: "Thẩm Loan, th chiếc này thế nào?"
Thẩm Loan ngẩng đầu lên, Uyển Nguyệt ra sức nháy mắt với ta, hy vọng ta thể nói giúp cô vài câu.
Thẩm Loan bộ dạng này của cô ta thể kh hiểu, g giọng nói: "Chiếc này hơi già, kh đẹp bằng chiếc màu hồng lúc nãy."
Sắc mặt Uyển Nguyệt dịu lại, nhưng lại nghe Phó Cần dạy dỗ con trai: "Chỉ cần đẹp là được à! Đi gặp lớn đoan trang lịch sự! Cứ l chiếc này."
Uyển Nguyệt bụng đầy ủ rũ và thất vọng, càng thêm ghét chiếc váy trên , xoay định vào phòng thay đồ cởi quần áo ra. Phó Cần lên tiếng ngăn cản: "Giờ này còn cởi ra làm gì nữa, cứ mặc trên , lát nữa đến chỗ nội ."
Quản lý cửa hàng vội vàng dùng kéo cắt bỏ nhãn mác trên váy, lại dùng túi gi gói bộ quần áo Uyển Nguyệt thay ra lại.
Lúc Phó Cần th toán, quản lý cửa hàng tr thủ tiếp thị đồ trang sức trong cửa hàng: "Bà Thẩm, muốn phối thêm đồ trang sức kh?"
Đi gặp cụ Thẩm, chỉ cần kh mắc lỗi là được. Phó Cần nào tâm trạng cùng Uyển Nguyệt tỉ mỉ lựa chọn, thẳng thừng từ chối: "Kh cần. Hôm nay vội."
Uyển Nguyệt hôm nay kh mua được quần áo ưng ý, trong lòng bực bội. Phó Cần nói mua gì thì mua cái đó, Thẩm Loan lại để mặc mẹ ta quyết định.
Cô ta tức giận véo mạnh Thẩm Loan một cái, kh lệch kh nghiêng véo trúng chỗ thịt trên eo ta.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thẩm Loan quay đầu trừng mắt cô ta, mấp máy môi: "Em làm gì vậy?"
Uyển Nguyệt hậm hực quay đầu , kh thèm để ý đến ta nữa.
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
…
M cô gái phòng 202 đều cảm th Hứa Th Lăng dạo này chuyện.
Cô lại l ra cả bộ đồ trang ểm, ngồi trước bàn trang ểm tỉ mỉ trang ểm. Thoa kem nền, dùng chì kẻ mày, đ.á.n.h phấn mắt, chuốt mascara, động tác thành thạo, kh hề lộn xộn.
Triệu Tĩnh và Giang Bồng Bồng mà ngây . Đại đa số nữ sinh ở trường Đại học cũng bắt đầu học trang ểm từ năm hai, năm ba, năm nhất đã ệu đà như vậy là ít.
Sinh viên đại học thời này khá giản dị, con gái bôi kem dưỡng da chủ yếu là loại bình dân, con trai thì rửa mặt xong bôi được kem dưỡng ẩm đã là biết chưng diện .
Phòng 202 hiện tại chỉ Tiêu Đình Đình và Diệp Tư Văn là hai thường xuyên trang ểm khi học, Triệu Tĩnh bọn họ cùng lắm chỉ bôi chút kem dưỡng da chức năng làm trắng và son dưỡng môi.
Vì vậy, họ mới ngạc nhiên như vậy khi th Hứa Th Lăng trang ểm. Tiêu Đình Đình cầm l bộ đồ trang ểm trên bàn cô lên xem, cũng kh là thương hiệu quá đắt tiền, sinh viên cố gắng một chút là thể mua được.
Hứa Th Lăng chút bất đắc dĩ kéo dài giọng: "Đây là mượn của bạn cùng lớp khoa Hội họa bên cạnh."
Tiêu Đình Đình cúi lại gần: "Hứa Th Lăng, em chuyện gì ! bạn trai mà giấu kh nói cho chúng biết?”
Hứa Th Lăng liếc cô , hàng mi vừa uốn cong như cánh bướm đang bay lượn, khóe môi lại kh tự chủ được mà cong lên: "Trang ểm một chút là chuyện à?"
Cái liếc mắt vô tình này lại khiến Tiêu Đình Đình nảy sinh một cảm giác kỳ lạ. Trước đây, cô luôn cảm th Hứa Th Lăng chút ngây ngô, tuy tr cũng được nhưng tính cách quá độc lập và lạnh lùng, giống con trai. Nhưng lúc nãy cô khẽ nhấc mí mắt lên tr thật sự quyến rũ, trong nháy mắt sự ngây thơ của nữ sinh đại học biến mất hoàn toàn.
Tiêu Đình Đình ngây cô, trong đầu bỗng lóe lên vẻ mặt của cô khi hỏi tối hôm trước ngủ ở đâu. Bây giờ nghĩ lại, nụ cười khó hiểu trong mắt của cô lúc đó dường như lại mang một ý nghĩa khác.
Chưa có bình luận nào cho chương này.