Trùng Sinh Tôi Quyết Nhường Chồng Cho Trà Xanh
Chương 93:
Phó Cần nói chuyện vài câu với Trình Dật, bà ta để lại số ện thoại cho , sau đó khi chuẩn bị rời , mới bắt đầu tìm kiếm con trai, nhưng cả sảnh lớn đều kh th bóng dáng con trai đâu, bà ta chỉ đành l ện thoại ra gọi cho ta.
Một tiếng chu ện thoại vang lên sau lưng, theo bản năng bà ta bèn quay đầu lại , thì th con trai đang nắm tay một cô gái từ trong phòng riêng của nhà hàng ra.
Hai tay trong tay, nói nói cười cười tình tứ, bầu kh khí xung qu hai ngọt ngào, vào là biết ngay hai đang yêu nhau.
Phó Cần kh ngờ vừa mới nới lỏng cho phép con trai nói chuyện yêu đương, thì con trai đã nh chóng bạn gái . Ánh mắt phán xét của ba ta vào khuôn mặt cô gái kia, bỗng nhiên cảm th phần quen mắt, hình như bà ta đã gặp ở đâu .
Thẩm Loan vừa nói chuyện với Uyển Nguyệt về bộ phim mà ta đã xem hôm qua, ngẩng đầu lên thì th mẹ đang đứng đó, đang với một nụ cười như kh cười.
Trong lòng ta hốt hoảng, theo bản năng bu tay Uyển Nguyệt ra.
Thẩm Loan nắm tay Uyển Nguyệt ra, kh ngờ lại gặp mẹ , vừa trong lòng ta căng thẳng nên mới bu tay Uyển Nguyệt ra.
Trên mặt Phó Cần nở một nụ cười nhạt, hỏi con trai vừa nãy đã đâu.
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Vẻ mặt như cười như kh của mẹ, Thẩm Loan quá quen thuộc , ta bị nụ cười đó khơi dậy cảm xúc, cúi đầu nắm lại tay của Uyển Nguyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-toi-quyet-nhuong-chong-cho-tra-x/chuong-93.html.]
“Mẹ, đây là bạn gái của con, Uyển Nguyệt, cô là bạn cùng lớp của con.”
Nói ra , Thẩm Loan ngược lại bình tĩnh hơn. Uyển Nguyệt là cô gái mà ta thật lòng thích, mẹ ta sớm muộn gì cũng biết thôi.
Uyển Nguyệt kh ngờ Thẩm Loan lại nh chóng giới thiệu với mẹ ta như vậy. Sự thất vọng khi bị ta bu tay vừa tan biến hết, chỉ còn lại sự ấm áp từ câu ‘bạn gái con’ đến tận tim gan.
Tim cô ta đập thình thịch, ngước mắt vào ánh mắt của phụ nữ trung niên quý phái trước mặt, trên mặt nóng lên, nở một nụ cười ngoan ngoãn: “Dạ cháu chào dì.”
Cô ta vốn dĩ đã xinh đẹp, là kiểu được lớn tuổi thích. Từ nhỏ, những cô chú trong thôn đều thích cô ta. Cô ta và Hứa Th Lăng cùng nhau ăn bún nước ở quán, bà chủ quán mỗi lần đều cho cô ta nhiều thịt băm hơn của Hứa Th Lăng.
Phó Cần liếc cô ta một cái, chuyển ánh mắt sang con trai: “Còn muốn giới thiệu con với chú rể, con lại chạy mất . Ăn cơm thì kh th mặt mũi đâu, bây giờ tiệc tàn hết , mau về thôi.”
Nụ cười trên mặt Uyển Nguyệt cứng ngắc tại chỗ, cô ta vội vàng giằng tay Thẩm Loan ra, đẩy tay ta: “ mau về nhà .”
Phó Cần cùng con trai ra khỏi nhà hàng, đụng mặt một đám lưu m. Bà ta tùy ý liếc mắt một cái, tên cầm đầu vừa khéo cũng th bọn họ, nụ cười của đối phương đ cứng trên mặt, trong ánh mắt toát ra vài phần độc ác, lướt qua bọn họ .
Chỉ một cái liếc mắt, bà ta liền nhận ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.