Trùng Sinh Về Hai Năm Trước, Làm Thế Nào Để Bóp Chết Dã Tâm Của Gã Bạn Trai Tồi Ngay Từ Trứng Nước
Chương 1:
Áo cưới trắng tinh thấm đẫm vị ngọt của Champagne và hoa tươi, Tạ Mộc Tuyết đứng ở góc sảnh tiệc, đầu ngón tay lại lạnh buốt đến mức gần như bóp nát đóa hoa cưới.
Giữa những lời trầm trồ của khách mời, mí mắt cô lại giật lên đầy bất an...
Cô sắp cưới Giang Thần, đã theo đuổi hai năm nhưng cô bạn thân Tô Tình lại cười xúi giục cô: "Lên tầng thượng cho Giang Thần một bất ngờ ?"
Khi cô đẩy cánh cửa hé mở, bóng dáng quấn quýt trên sofa khiến m.á.u trong cô đ cứng lại ngay tức khắc.
quay lưng về phía cô là vị hôn phu, còn đối diện với cô, lại là Tô Tình đang cười đắc ý.
Khi cảm giác mất trọng lực ập đến, Tạ Mộc Tuyết chỉ còn lại một suy nghĩ: Nếu kiếp sau, nhất định sẽ bắt các nợ m.á.u trả bằng máu!
____
Váy cưới trắng tinh, hoa tươi rực rỡ, kh khí tràn ngập hương thơm nồng nàn của Champagne và các món tráng miệng.
Giữa những tiếng ly chạm vào nhau là những gương mặt tươi cười chúc phúc và những lời trầm trồ ngưỡng mộ của khách mời.
"Tiểu thư nhà họ Tạ và thiếu gia Giang Thần đúng là trai tài gái sắc, một cặp trời sinh!"
"Nghe nói thiếu gia nhà họ Giang vì theo đuổi Mộc Tuyết mà đã dốc hết tâm tư, thật là si tình..."
"Đúng là môn đăng hộ đối, sau này giới kinh do e là sắp biến động lớn ..."
Tạ Mộc Tuyết đứng ở góc sảnh tiệc, đầu ngón tay lạnh buốt, gần như kh cầm nổi đóa hoa cưới trong tay.
Cô nghe những lời bàn tán này, trái tim vốn nên ngập tràn hạnh phúc lại kh hiểu cứ d lên một tia bất an, giống như một cái gai nhỏ, đ.â.m vào nơi mềm yếu nhất trong tim, âm ỉ đau.
Hôm nay là hôn lễ của cô, cô sắp gả cho đàn mà cô yêu sâu sắc cũng là đã khổ sở theo đuổi cô suốt hai năm - Giang Thần.
tuấn, dịu dàng, chu đáo tỉ mỉ, gần như là bạn đời hoàn hảo mà mọi cô gái đều ao ước.
sẽ mang bữa khuya nóng hổi đến khi cô tăng ca, sẽ nhớ mọi sở thích nhỏ nhặt của cô, sẽ túc trực bên giường bệnh của bốcô, giành được sự c nhận của tất cả mọi trong nhà họ Tạ.
Cô vốn nên là cô dâu hạnh phúc nhất thế giới.
Nhưng tại ... mí mắt của cô cứ giật liên hồi từ sáng sớm?
"Mộc Tuyết, lại đứng ngẩn một ở đây?" Một giọng nói dịu dàng quan tâm vang lên, kèm theo mùi nước hoa Chanel No.5 quen thuộc.
Tạ Mộc Tuyết quay đầu lại, th phù dâu trưởng của cũng là bạn thân nhất của cô – Tô Tình.
Tô Tình mặc một bộ váy phù dâu màu hồng nhạt trang nhã, trang ểm tinh tế, ánh mắt ngập tràn vẻ lo lắng.
"Tình Tình," Tạ Mộc Tuyết gượng cười, xoa xoa thái dương: “Kh gì, chắc là hơi mệt một chút thôi."
Tô Tình thân mật khoác tay cô, trách móc nói: "Hôm nay là ngày trọng đại của , lại mệt được chứ? tối qua tên Giang Thần kia lại quấn l nói chuyện đến khuya đúng kh? Xem lát nữa tớ mắng ta kh! Đi thôi, buổi lễ sắp bắt đầu , dặm lại lớp trang ểm, làm cô dâu hoàn hảo nhất chứ!"
Bị Tô Tình làm cho phân tâm, chút bất an trong lòng Tạ Mộc Tuyết dường như đã vơi phần nào.
Cô gật đầu, mặc cho Tô Tình kéo về phía phòng nghỉ.
lẽ, thật sự là do cô quá căng thẳng.
Trong phòng nghỉ, Tô Tình chu đáo giúp Tạ Mộc Tuyết sửa lại khăn voan, giọng ệu như vô tình nhắc đến: "Mộc Tuyết, vừa tớ th Giang Thần hình như lên phòng nghỉ trên lầu , nói là muốn kiểm tra lại lần cuối video kỷ niệm tình yêu của hai để đảm bảo kh sai sót nào, thật sự tâm với đ."
Cô ta dừng một chút, hạ thấp giọng, mang theo một tia tinh nghịch: " muốn lén lên xem thử kh? Cho một bất ngờ? Tiện thể... kiểm tra xem giấu ‘bí mật’ gì kh?"
Tạ Mộc Tuyết bật cười: "Đừng đùa nữa, thì bí mật gì được chứ."
"Đi xem mà!" Tô Tình xúi giục, trong mắt loé lên một tia sáng mà Tạ Mộc Tuyết kh hề nhận ra: “Coi như là khúc dạo đầu nho nhỏ trước hôn lễ, thú vị biết bao!"
lẽ là ma xui quỷ khiến, lẽ là bị sự bất an kia thôi thúc, Tạ Mộc Tuyết do dự một lúc xách tà váy cưới phức tạp, cẩn thận tránh né khách mời, thang máy VIP lên khu phòng suite ở tầng cao nhất của khách sạn.
Hành lang trải t.h.ả.m dày, tĩnh lặng như tờ, nuốt chửng mọi tiếng bước chân.
Phòng nghỉ ở cuối hành lang một cánh cửa hé mở.
Tim Tạ Mộc Tuyết đập nh một cách khó hiểu, cô nhẹ nhàng đẩy cánh cửa đó ra.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trong phòng kh bật đèn chính, chỉ chút ánh sáng le lói qua khe rèm và ánh sáng yếu ớt phát ra từ màn hình laptop trên bàn.
Trên màn hình, quả thật đang chiếu những bức ảnh của cô và Giang Thần, từng khoảnh khắc ngọt ngào lướt qua.
Thế nhưng, ánh mắt của cô lại bị cảnh tượng sâu trong căn phòng đóng nh tại chỗ, m.á.u trong cô đ cứng lại ngay tức khắc.
Trên ghế sofa, hai bóng đang quấn l nhau.
đàn quay lưng về phía cô, chiếc quần tây đã tụt xuống một nửa, chính là vị hôn phu mà cô sắp trao gửi cả đời, Giang Thần.
Mà phụ nữ đối diện với cô, mặt đỏ bừng, ánh mắt mơ màng tận hưởng nụ hôn của Giang Thần, lại chính là vừa mới đây còn chu đáo sửa khăn voan cho cô, xúi giục cô lên tạo "bất ngờ" – bạn thân nhất của cô, Tô Tình!
Tô Tình th Tạ Mộc Tuyết đang chếc lặng ở cửa, kh những kh hoảng sợ, ngược lại còn nở một nụ cười đắc tg đầy ác ý, thậm chí còn cố ý rên lên một tiếng đầy khêu gợi.
"A... Thần..." Động tác của Giang Thần dừng lại.
đột ngột quay đầu lại, bốn mắt nhau.
Thế giới của Tạ Mộc Tuyết vào khoảnh khắc đó hoàn toàn sụp đổ.
Cô kh nghe th bất kỳ âm th nào, chỉ th vẻ kinh ngạc thoáng qua trên mặt Giang Thần nh chóng biến mất, trở nên lạnh lùng và dữ tợn.
Và cả nụ cười chế nhạo kh hề che giấu của kẻ chiến tg trên môi Tô Tình.
"Hai ..." Giọng Tạ Mộc Tuyết khô khốc như gi nhám cọ xát, cô thậm chí kh thể hét lớn hơn, nỗi đau đớn và cảm giác bị phản bội tột cùng đã bóp nghẹt cổ họng cô.
Giang Thần bình tĩnh kéo khóa quần, từng bước về phía cô, trên mặt kh còn nửa phần dịu dàng, ngọt ngào như trước đây, chỉ còn lại sự chán ghét và toan tính trần trụi.
"Mộc Tuyết, cô đã th cũng tốt." Giọng bình tĩnh đến đáng sợ: "Đỡ cho diễn kịch nữa."
"Vì... vì ?" Nước mắt cuối cùng cũng vỡ đê, tuôn trào dữ dội làm nhòe tầm mắt của cô.
"Vì ?" Giang Thần cười khẩy một tiếng, đưa tay thô bạo bóp cằm cô, lực mạnh đến nỗi khiến cô đau ếng: “Cô tưởng thật sự yêu cô tiểu thư ngây thơ ngu ngốc như cô ? Thứ yêu trước giờ luôn là tiền của nhà họ Tạ, là tập đoàn Tạ thị! Hai năm qua giả lả với cô, chịu đủ !"
Tô Tình cũng chỉnh lại váy áo, bước đến nép vào lòng Giang Thần, nói giọng nũng nịu: " Thần, đừng phí lời với cô ta nữa. Mộc Tuyết à Mộc Tuyết, cảm ơn đã tin tưởng tớ như vậy, kể cho tớ nghe mọi bí mật, bao gồm cả bản di chúc giấu kín của ba ... À đúng , viên vitamin uống hằng ngày, mùi vị thế nào?"
Vitamin?
Tạ Mộc Tuyết chợt nhớ ra, gần nửa năm nay, cô quả thật thỉnh thoảng cảm th tinh thần kh được tốt, Tô Tình liền chu đáo giới thiệu cho cô một loại vitamin nhập khẩu, nói là hiệu quả cực tốt... Lẽ nào...
"Các ... bỏ t.h.u.ố.c ?" Cả cô lạnh toát như rơi vào hầm băng.
"Chỉ là một thứ đồ chơi nhỏ để cô ngoan ngoãn nghe lời thôi." Giang Thần lạnh lùng thừa nhận: “Vốn định để cô chếc bệnh một cách "tự nhiên", mới dễ dàng tiếp quản nhà họ Tạ. Tiếc là, cô lại cứ nhất quyết phá hỏng mọi chuyện vào lúc này."
Ánh mắt trở nên hung ác và tàn nhẫn: “Nếu đã vậy thì chỉ thể đổi sang cách khác thôi."
Tạ Mộc Tuyết cảm nhận được nguy hiểm chếc , cô xoay muốn chạy, muốn kêu cứu.
Nhưng động tác của Giang Thần còn nh hơn! một tay bịt miệng cô lại, dùng sức lực khổng lồ lôi cô về phía cửa sổ sát đất đang mở toang. Tô Tình cười lạnh bước tới, giúp đẩy cửa kính ra.
Cơn gió trên tầng thượng lập tức ùa vào, thổi tung tấm khăn voan trắng muốt của Tạ Mộc Tuyết, tựa như một linh hồn đang ai oán.
"Yên tâm, Mộc Tuyết." Giang Thần thì thầm bên tai cô, giọng nói như rắn độc lè lưỡi: “Sau khi cô , sẽ thay cô chăm sóc "thật tốt" cho tập đoàn Tạ thị và cả bố sắp chếc của cô nữa, còn về câu chuyện tình yêu của chúng ta... sẽ là một bi kịch bất ngờ đầy đáng tiếc, cô dâu tinh thần bất ổn, trước hôn lễ bất cẩn ngã lầu..."
Dạ Miêu
"Ưm...!!!" Tạ Mộc Tuyết liều mạng giãy giụa, nước mắt làm nhòe tầm mắt, tuyệt vọng như thủy triều nhấn chìm cô.
Cô về phía Tô Tình, mà cô từng coi như chị em ruột thịt, lúc này lại đang cô bằng ánh mắt như một thứ rác rưởi.
"Tạm biệt nhé, “ bạn" tốt nhất của ." Tô Tình mỉm cười, đưa tay đẩy mạnh một cái!
Cảm giác mất trọng lực đột ngột ập đến!
Tiếng gió gào thét bên tai, dưới lầu mơ hồ truyền đến tiếng la hét kinh hãi của khách mời.
Chiếc váy cưới trắng tinh bay phần phật trong kh trung, giống như một đóa hoa khổng lồ đang tàn lụi nh chóng.
Sự kh cam lòng mãnh liệt, mối hận thù khắc cốt, cùng với nỗi lo lắng tột cùng cho bố đã trở thành những suy nghĩ cuối cùng trước khi ý thức của Tạ Mộc Tuyết tan biến.
Giang Thần! Tô Tình! Nếu kiếp sau... Tạ Mộc Tuyết thề sẽ bắt các ... nợ m.á.u trả bằng máu!
Chưa có bình luận nào cho chương này.