Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh Về Hai Năm Trước, Làm Thế Nào Để Bóp Chết Dã Tâm Của Gã Bạn Trai Tồi Ngay Từ Trứng Nước

Chương 3:

Chương trước Chương sau

Trên đường đến c ty, Tạ Mộc Tuyết tựa vào cửa sổ xe, vẻ ngoài như đang ngắm cảnh đường phố lướt qua nhưng bộ não lại đang vận hành với tốc độ cao, sắp xếp lại những ký ức từ kiếp trước.

Nếu cô nhớ kh lầm, lần hợp tác này với tập đoàn Thần Phong là về dự án liên hợp khai phá một mảnh đất ở phía tây thành phố.

Kiếp trước, dự án này cuối cùng đã được th qua nhưng trong quá trình triển khai sau đó, nhà họ Tạ đã đầu tư nhiều vốn và tài nguyên, còn nhà họ Giang lại lợi dụng vài ều khoản mập mờ trong hợp đồng và sự tin tưởng của nhà họ Tạ, ngấm ngầm thao túng, cuối cùng chiếm đoạt phần lớn lợi nhuận, đặt nền móng để Giang Thần sau này từng bước thâu tóm Tạ thị.

Bản thân mảnh đất này giá trị kh cao nhưng Tạ Mộc Tuyết nhớ rõ, khoảng ba tháng sau, chính quyền thành phố sẽ đột ngột c bố quy hoạch tuyến tàu ện ngầm mới, trong đó một trạm dừng quan trọng nằm ngay cạnh mảnh đất đó! Tin tức vừa được tung ra, giá đất lập tức tăng vọt gấp m lần!

Mà Giang Thần, dường như chính là dựa vào thành c của dự án này và "c trạng" tạo dựng được trong nội bộ Tạ thị, mới nh chóng được sự tin tưởng của bố cô và sự c nhận của một vài vị lão thành trong c ty, trải đường cho thuận lợi theo đuổi cô, tiến vào trung tâm quyền lực.

Lần này, cô tuyệt đối sẽ kh để lịch sử lặp lại!

Đến c ty, Tạ Mộc Tuyết thay một bộ trang phục c sở vừa vặn, cố gắng tỏ ra kh khác gì cô chiêu kh m hứng thú với chuyện kinh do thường ngày.

Cô im lặng theo sau Tạ, bước vào phòng họp.

Khi th bóng dáng quen thuộc đó, đầu ngón tay cô vẫn kh kìm được mà lạnh , đáy lòng dâng lên một nỗi hận thù mãnh liệt, gần như dùng hết sức lực mới thể giữ được vẻ bình tĩnh bề ngoài.

Giang Thần đã đến .

mặc một bộ vest sẫm màu được cắt may khéo léo, tóc tai chải chuốt gọn gàng, trên mặt là nụ cười ôn hòa và tự tin hoàn hảo kh thể chê vào đâu được.

th Tạ, lập tức đứng dậy, cung kính chào hỏi, lễ nghi chu toàn.

Khi ánh mắt chuyển sang Tạ Mộc Tuyết, trong mắt đúng lúc lộ ra vẻ kinh ngạc và sự ngưỡng mộ vừa , giọng nói dịu dàng: "Mộc Tuyết, em cũng đến à? Hôm nay em đẹp lắm."

Quả là một diễn viên tài ba.

Nếu kh đã trải qua sự phản bội và cái chếc thấu xương đó, Tạ Mộc Tuyết cảm th lẽ vẫn sẽ bị vẻ ngoài này mê hoặc.

Cô cụp mắt xuống, che sự lạnh lẽo đang cuộn trào sâu trong đáy mắt, chỉ khẽ gật đầu coi như đáp lại, thái độ chút xa cách, phù hợp với hình tượng phần kiêu kỳ của cô trước đây với ngoài.

Trong mắt Giang Thần thoáng qua một tia ngạc nhiên khó nhận ra nhưng nh đã trở lại như thường, chỉ nghĩ rằng cô đang ra vẻ tiểu thư.

Cuộc họp bắt đầu, đội ngũ hai bên tiến hành thảo luận chi tiết lần cuối.

Đại diện của phía Giang Thần là một giám đốc dự án khôn khéo, một lần nữa nhấn mạnh m ểm mấu chốt trong hợp đồng, đặc biệt là cách tính toán tỷ lệ đầu tư vốn và phân chia lợi nhuận sau này, lời lẽ khéo léo, tr vẻ c bằng nhưng thực chất lại ẩn giấu nhiều cái bẫy bất lợi cho nhà họ Tạ.

Kiếp trước, dù Tạ cảm th vài ều khoản hơi hà khắc nhưng xét th đây là cơ hội cho lớp trẻ, hơn nữa Giang Thần lại tỏ ra vô cùng thành khẩn nên cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

Lần này...

Ngay khi Tạ đang trầm ngâm, dường như sắp theo thói quen mà gật đầu quyết định, một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng đột nhiên vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của .

"Xin đợi một chút."

Tất cả mọi đều sững lại, ánh mắt đổ dồn về phía vừa phát ra tiếng nói – Tạ Mộc Tuyết - vẫn luôn im lặng ngồi sau lưng Tạ như thể chỉ là một vật trang trí.

Ông Tạ cũng nghi hoặc con gái.

Tạ Mộc Tuyết đứng dậy, đến trước màn chiếu, cầm l bút laser, tia sáng chiếu chính xác lên một ều khoản trên bản thảo hợp đồng.

Cô ngẩng đầu, trên mặt kh còn vẻ ngây ngô thường ngày mà là một sự ềm tĩnh, mang theo ánh sắc bén đầy dò xét. Ánh mắt cô bình tĩnh lướt qua Giang Thần và đội ngũ của , cuối cùng dừng lại trên mặt bố .

"Thưa bố, giám đốc Vương, về phương thức hạch toán chi phí được đề cập trong khoản ba, ều bảy và định nghĩa về việc phân chia rủi ro bất ngờ ở ều mười, con th một số chỗ chưa đủ rõ ràng, tồn tại kh ít sự mơ hồ." Giọng cô rõ ràng và bình tĩnh, mang theo sự chuyên nghiệp kh thể nghi ngờ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Trong phòng họp hoàn toàn yên tĩnh.

Nụ cười trên mặt Giang Thần hơi cứng lại, về phía Tạ Mộc Tuyết, cố gắng tìm kiếm một tia ngang ngược vô lý trên mặt cô nhưng chỉ th một vẻ ềm tĩnh đến đáng sợ.

Ông Tạ càng kinh ngạc hơn, con gái tìm hiểu về các ều khoản hợp đồng từ khi nào vậy?

Tạ Mộc Tuyết kh để tâm đến sự ngạc nhiên của mọi , tiếp tục trình bày một cách rành mạch: "Theo như cách diễn đạt hiện tại, tất cả chi phí khảo sát, giải tỏa mặt bằng và xây dựng cơ sở hạ tầng ban đầu gần như đều do phía chúng ta chịu, còn quý c ty chủ yếu góp vốn bằng đất và vận hành sau này. Nhưng việc phân chia lợi nhuận lại áp dụng tỷ lệ gần như tương đương, rõ ràng là quyền lợi và trách nhiệm kh tương xứng."

Cô dừng lại một chút, ểm sáng của bút laser di chuyển đến một chỗ khác.

"Quan trọng hơn, về rủi ro do các yếu tố bất khả kháng hoặc thay đổi chính sách gây ra, hợp đồng quy định toàn bộ do c ty dự án chịu, tức là hai bên cùng chịu. Nhưng xin lưu ý, của c ty dự án trong giai đoạn đầu chủ yếu do phía chúng ta rót vào. Điều này nghĩa là, một khi xảy ra sự cố ngoài ý muốn, phần rủi ro của phía chúng lớn hơn nhiều so với quý c ty. Điều này kh hợp lý."

Mỗi một câu cô nói ra, sắc mặt của vị giám đốc Vương trong đội của Giang Thần lại càng khó coi thêm một phần.

Những ều khoản này đúng là do họ tỉ mỉ thiết kế, dùng những khái niệm mơ hồ, trước giờ vẫn luôn thuận lợi, kh ngờ hôm nay lại bị một vị tiểu thư mà họ vốn coi là bình hoa di động vạch trần ngay trước mặt!

Sự kinh ngạc trong đáy mắt Giang Thần dần bị một tia u ám thay thế nhưng nh chóng ều chỉnh lại, cố gắng cứu vãn: " lẽ Mộc Tuyết chút hiểu lầm, những ều khoản này chúng đều dựa theo th lệ trong ngành..."

"Th lệ ngành kh nghĩa là hợp lý, càng kh nghĩa là phù hợp với Tạ thị." Tạ Mộc Tuyết kh nể nang cắt lời , ánh mắt lần đầu tiên thẳng vào Giang Thần, đôi mắt xinh đẹp kh còn vẻ si mê ngày trước, chỉ còn lại sự sắc bén lạnh như băng,

"Tạ thị đầu tư tiền thật bạc thật, gánh chịu rủi ro lớn nhất thì nhận được lợi ích và sự đảm bảo tương xứng.

Nếu kh, sự cần thiết của dự án hợp tác này đáng để chúng đ.á.n.h giá lại." Lời của cô đ thép, kh chút nể nang.

Bầu kh khí trong phòng họp lập tức hạ xuống ểm đóng băng.

Ông Tạ kinh ngạc con gái như thể lần đầu tiên thật sự quen biết cô.

Nhưng dù cũng là dày dạn kinh nghiệm, lập tức nhận ra từng câu con gái nói đều lý, đ.á.n.h thẳng vào ểm mấu chốt! Trước đó suýt chút nữa đã bị "thành ý" và "viễn cảnh tương lai" của Giang Thần làm cho mê hoặc.

Sắc mặt Tạ trầm xuống, ngón tay gõ lên mặt bàn: "Vấn đề Mộc Tuyết nêu ra lý. Cháu Giang, những ều khoản này, xem ra chúng ta cần cẩn thận cân nhắc lại. Cuộc họp hôm nay đến đây thôi." Dự án hợp tác, bị tạm dừng tại chỗ.

Sắc mặt Giang Thần cuối cùng cũng kh giữ được vẻ ôn hòa lịch sự, trở nên chút khó coi. Tạ Mộc Tuyết thật sâu, ánh mắt phức tạp khó đoán, kinh ngạc, dò xét, còn một tia tức giận vì quyền uy bị thách thức.

Nhưng cuối cùng vẫn cố nặn ra một nụ cười: "Đương nhiên ạ. Là chúng cháu cân nhắc kh chu toàn, chúng cháu sẽ nh chóng đưa ra phương án sửa đổi để bàn lại với bác."

Cuộc họp kết thúc trong kh vui.

Lúc rời khỏi phòng họp, Giang Thần cố ý chậm lại vài bước đến bên cạnh Tạ Mộc Tuyết, hạ giọng, giọng nói mang theo một tia dò xét và lạnh lùng khó nhận ra: "Mộc Tuyết, hôm nay... em... làm ngạc nhiên."

Tạ Mộc Tuyết dừng bước, nghiêng đầu, nở với một nụ cười thật sự đầu tiên sau khi sống lại, rạng rỡ nhưng lạnh thấu xương, mang theo sự xa cách và chế giễu kh hề che giấu.

"Vậy ? Tổng giám đốc Giang," cô cố ý dùng cách xưng hô xa cách: “Những chuyện khiến ngạc nhiên, sau này... lẽ sẽ còn nhiều hơn nữa."

Nói xong, cô kh thèm sắc mặt khó coi của nữa, giày cao gót, thẳng lưng, tao nhã xoay rời , để lại một bóng lưng lạnh lùng mà bí ẩn.

Dạ Miêu

Giang Thần đứng tại chỗ, bóng lưng cô biến mất ở cuối hành lang mày nhíu chặt.

Kh đúng, Tạ Mộc Tuyết hôm nay hoàn toàn giống như đã biến thành một khác.

Sự ngây thơ ngu ngốc đó đã biến mất, thay vào đó là một sự bình tĩnh và sắc bén khiến tim cũng đập nh.

Là ảo giác ? Hay là... đã xảy ra chuyện gì mà kh biết?

Cảm giác bất an khi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát lặng lẽ ập đến trong lòng Giang Thần.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...