Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh Về Thập Niên 80 Tôi Thành Tiểu Mỹ Nhân Gây Bão Ở Đại Viện Quân Đội

Chương 14:

Chương trước Chương sau

M đứa trẻ sững sờ. Đã ba năm kể từ lần cuối Lâm Kiến Quân về thăm nhà, kh ngờ, bố lâu ngày kh gặp, vừa giáp mặt đã lộ vẻ chán ghét đối với họ.

Hạ Mỹ Linh đứng ở phía trước nhất, cô căng mặt bước nh m bước, giơ tay tát thẳng vào mặt Lâm Kiến Quân.

“Bốp!”

Hạ Mỹ Linh qu năm làm việc đồng áng, sức lực của cô chẳng thua kém đàn khỏe mạnh là bao, cú tát dốc hết sức lực này, giòn tan, vang dội, dứt khoát.

Lâm Kiến Quân ngây , nửa bên đầu ong ong, cảm giác xấu hổ vì bị tát thậm chí còn mạnh hơn cả cơn đau tê dại trên mặt.

Sau khi hoàn hồn, Lâm Kiến Quân nổi trận lôi đình, ta giơ tay lên, bản năng muốn tát trả lại, nhưng bất chợt đối diện với ánh mắt lạnh băng của Hạ Mỹ Linh, ánh mắt sắc như sương giá đó xuất hiện trên khuôn mặt của phụ nữ n dân chất phác này, bất ngờ khiến ta rợn sống lưng.

Trong khoảnh khắc Lâm Kiến Quân còn đang sững sờ, Hạ Mỹ Linh giơ tay lên, lại là một cú tát nh như chớp, còn vang hơn, giòn hơn cú tát trước.

Má trái của Lâm Kiến Quân trong thời gian ngắn bị tát mạnh liên tiếp hai lần, nh chóng sưng đỏ lên, kh biết vì xấu hổ hay kh, ngay cả cổ cũng đỏ bừng.

“Mẹ!” Biến cố quá đột ngột, m đứa trẻ đồng loạt kêu lên kinh ngạc.

Các chiến sĩ trong chốt gác đều sợ ngây , chiến sĩ c gác thì trợn tròn mắt, đầu vẫn kh xê dịch, nhưng tròng mắt đã quay hết cỡ sang trái.

“Hạ Mỹ Linh!” Lâm Kiến Quân gầm lên, “Cô ên !”

Hạ Mỹ Linh còn muốn giơ tay đánh tiếp, nhưng Lâm Kiến Quân đã chuẩn bị, liên tục lùi lại m bước. Bàn tay ta bu thõng bên h nắm thành quyền, gân x nổi đầy, trừng mắt Hạ Mỹ Linh, dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống .

Nhưng cơn đau cũng khiến ta tỉnh táo lại, đây là cổng do trại quân đội, nếu ta đánh lại thì chắc c sẽ bị kỷ luật.

Hạ Mỹ Linh vung tay, may mắn là lòng bàn tay cô nhiều chai sạn nên dù dùng sức như vậy, tay cô cũng kh đau lắm, trong lòng thì thoải mái hơn nhiều. Lâm Kiến Quân chẳng khinh thường cô là phụ nữ nhà quê thô lỗ, kh cao quý bằng Đinh Diễm Mai mà ta nuôi dưỡng ? Vậy thì cô đương nhiên thô lỗ cho sảng khoái.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Lâm Kiến Quân, mẹ con đã đường một ngày một đêm, cố tình trốn tránh kh gặp chúng , nói xem, ở thành phố lại nuôi một gia đình khác kh?” Hạ Mỹ Linh chiếm l thế chủ động trước.

Lâm Kiến Quân giật giật mí mắt, tim đập thình thịch như trống dồn, ta lập tức giận dữ phản bác, “Hạ Mỹ Linh, cô đừng nói bậy! bận xong việc liền vội vàng đến ngay, cái gì mà trốn tránh kh gặp các ?”

Hạ Mỹ Linh chỉ vào Tử, “ Tử thai, chúng vào thành phố để đưa con bé khám, thai của con bé vốn kh ổn định, đã tốn nhiều tiền thuốc thang mới khá hơn một chút, may mà vị chiến sĩ kia cho cái ghế đẩu, cho con bé ngồi nghỉ, đợi hơn hai tiếng, lỡ Tử chuyện gì thì !”

Lâm Kiến Quân vô cớ chịu hai cái tát, ta làm lãnh đạo bao nhiêu năm nay, khi nào bị ta đánh như vậy, mất cả thể diện lẫn uy tín, trong lòng tức giận muốn chết, nhưng kh dám đánh trả lại, thêm đàn bà đ đá này một cái cũng th ghét, chỉ muốn mau chóng đuổi họ , “Đã là đến khám bệnh cho Tử, thì đến nhà khách cạnh bệnh viện mà ở, ở đó kiểm tra cũng tiện.”

“Khạc! Ở nhà khách, nói thì dễ, tiền đâu?” Hạ Mỹ Linh liếc xéo, giọng ệu ngang ngược.

Lâm Kiến Quân nghe cô nói vậy, trong lòng lại một trận khinh bỉ, phụ nữ n dân thô tục này, càng già càng trở nên thô lỗ, thật khiến ta chán ghét.

Hôm nay ta mới lĩnh lương, còn chưa kịp đưa cho Tiểu Đinh, Hạ Mỹ Linh và ba đứa trẻ tr vẻ tồi tàn, dù là con ruột nhưng kh lớn lên bên cạnh ta, chẳng tình cảm gì, ta ghét Hạ Mỹ Linh, nên ghét luôn cả con của cô.

đã tìm đến tận cửa , Lâm Kiến Quân dù kh muốn cũng đuổi họ , ta thò tay vào túi quần móc móc, ước chừng nắm được hai ba tờ, liền rút ra, kh ngờ lại lôi ra cả một cuộn tiền, rơi hết xuống đất.

Hạ Mỹ Linh lạnh lùng , th Lâm Kiến Quân vội vàng nhặt tiền, toàn là những tờ tiền Đại Đoàn Kết còn mới tinh, tr vẻ bảy tám tờ. Lâm Kiến Quân đã phát tướng khá nhiều khi đến tuổi trung niên, nhô cái m.ô.n.g lớn ra, tr khó chịu.

Nhặt tiền lên, Lâm Kiến Quân cất những tờ khác , đưa ba tờ Đại Đoàn Kết cho Hạ Mỹ Linh, nói vẻ kh vui: “Cầm l .”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Tiểu Xuyến trừng mắt giận dữ Lâm Kiến Quân, giọng ệu bố thí của ta khiến lòng tự trọng của Tiểu Xuyến dâng trào, bé la lên, “Mẹ, chúng ta kh cần tiền của ta! Mẹ, thôi!”

Lâm Kiến Quân nhíu mày, kh vui Tiểu Xuyến, ánh mắt nghiêm khắc, mở miệng mắng Hạ Mỹ Linh, “Cô dạy con kiểu gì vậy? Chẳng chút lễ phép nào cả!”

Tiểu Xuyến gân cổ muốn cãi lại, Hạ Mỹ Linh đã nh chóng đáp trả, “ thể trách Tiểu Xuyến được chứ, đứa trẻ này bố cũng như kh bố vậy, khác bố dạy, nó thì kh bố dạy à!”

--- Chương 7 --- phụ nữ váy đỏ


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...