Trùng Sinh Về Thập Niên 80 Tôi Thành Tiểu Mỹ Nhân Gây Bão Ở Đại Viện Quân Đội
Chương 161:
Đại Xuyến vội vàng nói: “Mẹ, con trai hay con gái thì chúng con đều yêu thích như nhau, Tiểu Ni chúng con cũng thương mà, bất kể Tử sinh con trai hay con gái thì con đều thích.”
Tiêu Ngọc Trân kh coi lời ta là gì, con trai và con gái khác biệt lớn lắm, kh ai thích như nhau đâu, Đại Xuyến nói vậy chắc chỉ là khách sáo, bà tiếp tục bóng gió với Tử: “ biết ều, nếu kh nhờ bà nội nó, con cũng kh thể vào thành phố, được cuộc sống tốt đẹp như bây giờ.”
Hạ Mỹ Linh nói: “Đó cũng là do Tử tự nỗ lực mà, con trai hay con gái chúng đều kh cả.”
Hạ Mỹ Linh liếc Tử đang sa sầm nét mặt, Tử đặc biệt yêu thương con gái, mẹ cô vừa đến đã bảo cô sinh con trai, rõ ràng là xem thường Tiểu Ni, Tử làm mà vui cho được.
Hạ Mỹ Linh cũng kh nói gì, ăn cơm xong, cô sẽ lên xe về c trường, kh giao thiệp với Tiêu Ngọc Trân.
Ngay cả khi Tiêu Ngọc Trân chưa đến, Hạ Mỹ Linh đã biết này đến thì chắc c sẽ nhiều chuyện, cân nhắc ý của Tử, Hạ Mỹ Linh mới kh lên tiếng.
Tử kh vui, Tiểu Ni gọi bà ngoại mà Tiêu Ngọc Trân cũng chẳng thèm đáp lại.
Tiểu Ni bĩu môi, ghé vào tai Tử thì thầm: “Bà ngoại kh thèm để ý đến con.”
Tử vỗ vỗ lưng Tiểu Ni: “Bà ngoại bị hơi nặng tai đ con.”
Trụ Tử vẫn đang lục lọi đồ đạc, Tiêu Ngọc Trân tượng trưng gọi vài tiếng, nhưng kh gọi được, đứa bé này chắc ở nhà cũng đã quen hoang dã , Tiêu Ngọc Trân lại chiều nó, nên nó chẳng sợ gì cả.
“Trụ Tử, đừng lục lọi linh tinh nữa, lại đây ngồi xuống.” Tử gọi.
Tiêu Ngọc Trân nói: “Con đừng quản nó làm gì, con trai thì chẳng thế, sau này con sinh một đứa cũng vậy thôi.”
Tử chằm chằm Tiêu Ngọc Trân, cô chợt nhận ra, mời mẹ đến đây, thật sự là một lựa chọn sai lầm nhất.
Hạ Mỹ Linh ngồi chưa được m phút thì đã vào bếp, Đại Xuyến cũng theo, mặt mũi méo xệch: “Mẹ, mẹ vợ con lại như thế, vừa đến đã làm khác khó chịu.”
Hạ Mỹ Linh nói: “Trước kia con đâu chưa từng giao thiệp với bà .”
“Đừng nói con, ngay cả Tử cũng thương Tiểu Ni như vàng như ngọc, vậy mà mẹ vợ con vừa đến, chẳng thèm Tiểu Ni l một cái.”
Hạ Mỹ Linh kh định nhúng tay vào chuyện này, dù quan hệ mẹ chồng nàng dâu của cô với Tử tốt đến m, thì cũng kh thể thân bằng mẹ đẻ của ta được, ý kiến mời Tiêu Ngọc Trân đến đây cũng là của hai vợ chồng trẻ, bây giờ tốt xấu thế nào, cô kh can thiệp.
“Haizz!” Đại Xuyến thở dài.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Gà hầm xong, Hạ Mỹ Linh bê nồi ra nhà.
“Bà th gia, bà làm món gì ngon thế, thơm lừng cả lên.”
Hạ Mỹ Linh đặt nồi đất lên bàn: “Gà hầm đó.”
Trụ Tử vừa ngửi th mùi thơm, lập tức la lối đòi ăn.
Hạ Mỹ Linh còn định xào thêm hai món nữa.
Tiêu Ngọc Trân sai Đại Xuyến l bát, Đại Xuyến liền l hai cái.
Tiêu Ngọc Trân dùng thìa sứ múc một bát nước hầm gà đầy ú ụ, đặt lên bàn, bảo Trụ Tử ngồi lên ghế ăn.
Tiểu Ni là một cô bé l lợi, th bố mang hai cái bát vào, liền biết một cái bát trong số đó là để múc c gà cho cô bé uống, bình thường trong nhà món gì ngon, lớn cũng sẽ ưu tiên cho cô bé trước.
Th cầm muỗng múc c là Tiêu Ngọc Trân, cô bé đến bàn, mắt chằm chằm bà ngoại đầy mong ngóng.
Tuy bình thường cuộc sống trong nhà cũng khá tốt, nhưng đứa trẻ ở tuổi này, làm gì đứa nào kh thèm ăn ngon?
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiêu Ngọc Trân kh thèm Tiểu Ni, th Đại Xuyến mang hai cái bát vào, bà đương nhiên cho rằng đó là để cho và Trụ Tử, c gà thơm lừng, bà cũng thèm, nên đã tự múc thêm một bát đầy, tự ăn.
Tiểu Ni trân trân bà ngoại xa lạ kia chiếm l cái bát còn lại, cô bé quay đầu lại, vô thức về phía Tử.
Mặt Tử khó coi lắm, cô bảo Đại Xuyến l thêm một cái bát nữa, khắp nhà đều là mùi thơm của c gà, mẹ cô lại dẫn cháu trai ăn ngon lành như thế, Tiểu Ni cũng muốn ăn chứ.
Cô kh nỡ để con gái chịu thiệt thòi này, bình thường trong nhà món gì ngon, đều ưu tiên cho con cái, bao giờ mới để con gái khác ăn như thế này.
Đại Xuyến l một cái bát nữa, trong lòng ta tự trách đã kh suy nghĩ kỹ, kh ngờ mẹ vợ cũng thèm ăn, chỉ l hai cái bát cho hai đứa trẻ.
Tử cầm l bát, mở nồi đất ra , cả nồi gà đã vơi gần một nửa, Tiêu Ngọc Trân múc cho và cháu trai đầy ắp.
Tử cau mày, nhưng dù cũng kh tiện vì một miếng ăn mà gây sự với Tiêu Ngọc Trân, dù ều kiện bây giờ cũng tốt hơn trước nhiều .
Cô đặt bát lên bàn, hơi nóng, bảo Tiểu Ni ngồi lên ghế, cầm thìa ăn từ từ.
Tiêu Ngọc Trân th Tiểu Ni ngồi vào bàn ăn thịt, như thể th chuyện gì kinh khủng lắm vậy, trừng mắt trách móc Tử: “ Tử, con đừng chiều thằng bé như thế, nhiều thịt thế này, nó ăn hết được kh? lớn còn chưa đủ ăn đây, con bé con nhà nó lại ăn nhiều thịt thế này! Lãng phí!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.