Trùng Sinh Về Thập Niên 80 Tôi Thành Tiểu Mỹ Nhân Gây Bão Ở Đại Viện Quân Đội
Chương 27:
Hạ Mỹ Linh khẽ hừ, “Thành phố này rộng lớn thế, ta Lâm Kiến Quân quản được khác ở lại hay kh? Kh cần cầu xin ta, bây giờ thành phố cũng dễ thuê nhà, thuê một căn nhà, tìm một việc gì đó để làm là ổn định thôi.”
Tử lại hỏi, “Thế nhưng chúng con chẳng biết làm gì, kh thể tìm một mảnh đất ở thành phố mà trồng trọt được.”
Hạ Mỹ Linh buồn cười, “Thành phố cũng đâu kh làm n đâu, một thành phố lớn thế này, bao nhiêu cái miệng ăn, trồng rau chắc c , thật sự kh được thì chúng ta thầu một mảnh đất trồng rau bán, cũng thể nuôi sống .”
Ý này, Hạ Mỹ Linh chỉ nói bâng quơ, nhưng vừa nói ra, mắt cô đã sáng lên, đúng , n thôn như họ vào thành phố, tại kh bán rau nhỉ?
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tử trợn tròn mắt, “Trồng rau xong, bán ở đâu? Chúng con còn kh tìm th chợ rau nữa là.”
“Cô cứ trồng rau ra cái đã, hẵng lo chuyện khác, cứ trước sợ sói sau sợ hổ thì chẳng làm được gì cả, các cứ lo cái này sợ cái kia, thà cứ về nhà làm ruộng , nhưng về nhà làm ruộng, chẳng cũng lo mùa màng thất bát, kh thu hoạch ? Làm gì thì cũng cố gắng thử mới biết kết quả.”
Tử lòng dạ bồn chồn kh yên, sang Đại Thuyên, “Đại Thuyên, nói xem?”
Đại Thuyên gãi đầu, Hạ Mỹ Linh, lại Tử, “ nghe hai .”
Hạ Mỹ Linh sang Tử, chuyện này, cuối cùng vẫn để họ tự quyết định, sau này thành hay kh thành, cũng kh thể trách khác được.
Tử cúi đầu suy nghĩ, lại th bụng hơi nhô lên, bên tai lại vang lên câu nói của Hạ Mỹ Linh, rằng nếu thế hệ họ kh cố gắng, con cái của họ lại lại con đường mà họ đã .
“Được, mẹ, con nghe lời mẹ.” Tử hạ quyết tâm, nghiến răng đồng ý.
Hạ Mỹ Linh nở một nụ cười thâm thúy, Tử tính cách quyết đoán, kiên cường. Cô thật sự lo Đại Thuyên và vợ cứ thế quay về, ở lại đây, chưa chắc đã thành c, nhưng nếu quay về, thì chẳng còn cơ hội nào nữa.
Tiểu Thuyên và Hương Đào quay lại trường học, Hạ Mỹ Linh lo lắng chúng kh theo kịp bài vở ở thành phố, lúc đến đã nghĩ kỹ việc các con sẽ học ở thành phố, nên đã mang theo sách vở , m ngày nay, hai đứa trẻ cứ ở trong nhà ôn bài.
Vé giường nằm mà Lâm Kiến Quân mua là ba ngày sau, thời gian này cũng là do Hạ Mỹ Linh yêu cầu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hạ Mỹ Linh bảo Tử ở nhà nghỉ ngơi, cô đưa Đại Thuyên tìm đất thể thầu qu thành phố, tiện thể đến nhà ga, trả lại hai tấm vé giường nằm mà Lâm Kiến Quân đã mua.
Một tấm hai mươi tệ, hai tấm là bốn mươi tệ, đây là do Hạ Mỹ Linh mang ra quầy bán vé để trả, nếu tìm dân phe vé ở ga tàu mà bán, còn thể kiếm lời thêm. Vé là Lâm Kiến Quân mua, tiền trả vé thì vào túi Hạ Mỹ Linh.
Mẹ con cô chạy liên tục hai ngày, vì kh quen đường nên đã nhiều đường vòng. Đại Thuyên tuy kh chủ kiến, nhưng khá nghe lời, Hạ Mỹ Linh chỉ đâu chạy đó.
Chuyện vợ chồng Đại Thuyên ở lại, kh ai cố ý th báo cho Lâm Kiến Quân, Lâm Kiến Quân buổi trưa về nhà hai lần, trong nhà chỉ Tử và hai đứa trẻ nhỏ, Hạ Mỹ Linh và Đại Thuyên kh th đâu, ta hỏi thì Tử chỉ nói là ra ngoài, ta cũng lười hỏi nhiều.
Đến ngày tàu khởi hành, Lâm Kiến Quân buổi sáng vội vã về nhà, chuẩn bị đưa vợ chồng Đại Thuyên ra bến xe buýt, kh ngờ khi về đến nơi, Hạ Mỹ Linh và Đại Thuyên vẫn kh ở nhà.
“Sắp khởi hành , Đại Thuyên đâu mất , m hôm nay ngày nào cũng chạy ra ngoài, mua nhiều đồ hơn nữa thì cũng đủ chứ!”
“Chúng con kh về nữa, mẹ kh nói với bố ?” Tử nói.
“Cái gì?” Lâm Kiến Quân giận dữ nói: “Vé tàu mua hết , các kh về nữa? Các kh về thì muốn làm gì?”
Tử sờ bụng, đè nén sự sợ hãi mà nói: “Mẹ nói cô sẽ sắp xếp.”
Lâm Kiến Quân tức đến muốn chửi , “Cô ta một phụ nữ n thôn, cô ta biết gì chứ? Cô ta mà sắp xếp! Cô ta là cái thá gì?”
Tử vừa nghe ta mắng Hạ Mỹ Linh như vậy, cũng kh sợ nữa, miệng lưỡi lưu loát phản c, “Mẹ chẳng cũng muốn chúng con sống tốt hơn ? Làm gì mà chẳng vất vả, làm ruộng chẳng lẽ kh vất vả ? Cô kh học thức, nhưng cô sẽ hết lòng lo nghĩ cho con cái! Bằng kh quan chức to đến m, kh trách nhiệm với con cái, thì tác dụng gì lớn chứ?”
“Cô… các cứ theo cô ta mà làm loạn !” Lâm Kiến Quân chưa đến mức nổi giận với con dâu, cố gắng đè nén cơn giận xuống, “Cô và Đại Thuyên chưa làm gi tờ cư trú, kh thể ở lâu ở đây, các đừng làm khó xử!”
Tính bướng bỉnh của Tử cũng nổi lên, “Bố cứ yên tâm , ngày mai chúng con chắc c sẽ , dù ngủ gầm cầu cũng kh để bố khó xử!”
Tiểu Thuyên nghe th tiếng cãi vã, vội vàng chạy từ phòng sách ra, đứng cạnh Tử, cảnh giác Lâm Kiến Quân.
cái thằng r con này kh biết ều, Lâm Kiến Quân tức kh chịu nổi, “Làm gì! Mày còn muốn làm phản à?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.