Trùng Sinh Về Tn 80: Ta Trở Thành Phú Bà
Chương 175: Rốt cuộc ai câu dẫn ai?
Trình Ngọc Hương dù giận chuyện Lục Tuyết Đình làm ra ều ngu xuẩn thế này, nhưng dù đó cũng là con gái . Bà c.ắ.n răng Lục Tri Hành một cái: "Ta xem em gái con thế nào, chuyện của đứa nhỏ kia hôm nay giải quyết dứt ểm! Cha con sắp nghỉ hưu , đừng gây thêm chuyện rắc rối gì nữa!"
Lục Tri Hành cúi đầu, đợi bà khỏi mới chậm rãi vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón tay . Giữa họ kh còn Chu Tân Nguyệt nữa, sau này cũng sẽ kh thứ ba nào nữa...
Sau khi Quý Tư Viễn , Tạ Vân Thư tập trung ngồi học, chẳng m chốc mà đã quá trưa.
Sáng nay ăn m miếng xương thịt nên giờ cũng kh th đói. trời bên ngoài như sắp đổ mưa, cô lững thững bước ra thu quần áo vào, đứng ở cửa lại nhớ tới lời Quý Tư Viễn nói.
Hiện tại trong ban dự án ai cũng đồn cô câu dẫn Thẩm đội, xem ra sau này thật sự giữ khoảng cách nhất định với thôi.
Nghĩ đến đây, cô vô thức chạm tay vào tim . Hôm đó Thẩm Tô Bạch ôm cô m lần, qua lớp áo vẫn cảm nhận được lồng n.g.ự.c rắn chắc mạnh mẽ, cùng những đường nét cơ bắp săn gọn của .
Gương mặt cô nóng bừng lên, Tạ Vân Thư thầm mắng bản thân một câu, vội vàng gạt bỏ những hình ảnh kh lành mạnh đó ra khỏi đầu.
Sau khi kết hôn với Lục Tri Hành, đời sống vợ chồng lúc đầu thể gọi là hòa hợp, về sau khi Chu Tân Nguyệt xuất hiện thì hầu như ít khi gần gũi. Lục Tri Hành là bác sĩ nên c việc vốn dĩ bận rộn, chút thời gian ít ỏi còn lại đều dành hết để quan tâm đến mẹ con Chu Tân Nguyệt.
Lúc này, dì Lưu ở tầng trên cũng xuống thu quần áo, dì đang thì thầm to nhỏ với một phụ nữ trung niên khác.
"Đàn bà mà, thiếu được đàn . Phụ nữ như nước, kh đàn thì chẳng khô héo mà c.h.ế.t à?"
"Nói nghe hay nhỉ, thế chồng bà ngày nào cho bà bao nhiêu nước mà béo tốt, mướt mát thế hở bà già đ đá này!"
"Đi , cái tuổi này mà còn kh khép nổi chân vào, bà cũng mặt dày mà nói được à?"
"Chậc chậc, đều là đàn bà với nhau thì giả vờ làm cái gì. Đàn bà đã nếm trải sự đời , ai mà chẳng nhu cầu. Bà biết chị góa phụ họ Lý ở xưởng chúng ta kh, ba bữa năm ngày lại dẫn đàn về nhà..."
......
Cả hai đều ở độ tuổi ba bốn mươi, nói chuyện chẳng kiêng nể gì, toàn những lời tục tĩu khiến Tạ Vân Thư đỏ bừng mặt, m hình ảnh kh lành mạnh lúc nãy lại ùa về trong tâm trí.
Lần này cô dứt khoát tự véo một cái. Tạ Vân Thư, cô đúng là đồ cầm thú, chẳng lẽ cô là thứ đàn bà lẳng lơ gan tày đình ?
"Đứng đây làm gì, chân kh đau nữa à?"
Giọng nói lạnh lùng bỗng vang lên khiến Tạ Vân Thư giật nảy , cô th Thẩm Tô Bạch đang đứng ngay trước mặt.
Hôm nay mặc chiếc áo len mỏng màu x nhạt, bên trong là áo sơ mi trắng, bên dưới phối cùng quần tây đen ôm l đôi chân dài miên man. Dáng như trúc, khí chất hiên ngang, đôi vai rộng cùng cánh tay đầy sức mạnh, nơi nào cũng tỏa ra khí thế nam tính ngời ngời...
Tạ Vân Thư cảm th mặt hơi nóng ran, cố đứng thẳng dậy, gượng cười một cách giả trân: "Thẩm... Thẩm đội, lại tới đây?"
Thẩm Tô Bạch cúi mắt cô: " mặt đỏ thế, chân vẫn còn khó chịu à?"
Nói xong, khẽ cúi , tự nhiên như kh định ôm l cô.
Tạ Vân Thư phản ứng dữ dội, lùi lại hai bước lớn, tránh bàn tay : "Kh cần, kh cần đâu, em đã đỡ nhiều , vừa nãy còn ra ngoài dạo một vòng đ."
Thẩm Tô Bạch chằm chằm vào tư thế lùi lại của cô, sau đó chậm rãi thu tay về: "Kh là tốt , mang chút đồ ăn cho cô."
Sáng nay đã cố ý hỏi Lý Phân Lan, bà bảo cô thích ăn bánh hải đường ở phố Thất Bảo.
Chiếc bánh trong túi gi da bò mềm mại thơm ngon, đặt trên bàn tay xương xẩu rắn rỏi của Thẩm Tô Bạch, khiến nhất thời cô chẳng biết nên để mắt vào đâu.
Thẩm Tô Bạch dường như kh nhận ra sự khác thường của cô, xoay bước vào phòng: "Sáng mai tầm tám giờ, cô tìm Điền Hạo để ký một bản hợp đồng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-ve-tn-80-ta-tro-th-phu-ba/chuong-175-rot-cuoc-ai-cau-dan-ai.html.]
Lại ký hợp đồng?
Những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu Tạ Vân Thư vụt tắt, cô vội vàng theo vào, sốt sắng hỏi: "Hợp đồng gì vậy, là liên quan đến nhà ăn kh?"
"Chiều qua họp xong, giám đốc Quý đã đồng ý dùng phiếu ăn thay cho tiền mặt, mỗi tháng cô thể đến chỗ kế toán để quyết toán một lần." Thẩm Tô Bạch ngồi xuống, đưa một miếng bánh hải đường qua: "Như vậy sau này thu tiền kh tìm tiền lẻ khắp nơi, cũng thể yên tâm giao c việc này cho những khác ngoài cô và dì Lý."
Tạ Vân Thư bị tin vui này làm cho choáng váng: "Còn thể như vậy ?"
Cherry
Nếu thế thì cô thể hoàn toàn rảnh tay khỏi việc nhà ăn, nhiều nhất là chỉ cần bàn bạc giá cả và chất lượng với m bán rau thịt thôi, thời gian còn lại hoàn toàn thể tập trung học hành.
Thẩm Tô Bạch mỉm cười: "Thế nên cứ yên tâm nghỉ ngơi ở nhà vài ngày ."
Tạ Vân Thư biết đây lại là Thẩm đội giúp đỡ . Cô c.ắ.n môi, nhớ tới lời Quý Tư Viễn nói, ban dự án hai ngày nay đang đồn cô câu dẫn Thẩm đội.
khác nghĩ cũng được, nhưng cô kh muốn Thẩm đội hiểu lầm . Cô kh thể mặt dày cứ mắc nợ ân tình của mãi mà kh trả.
Tạ Vân Thư lẳng lặng vào phòng trong, đó là số tiền thu được từ nhà ăn m ngày nay, cô đã đếm kỹ nhưng chưa kịp gửi.
Số tiền được xếp ngăn nắp thành một xấp, Tạ Vân Thư đặt trước mặt Thẩm Tô Bạch, l hết dũng khí lên tiếng: "Thẩm đội, đã cứu em lại còn luôn giúp đỡ em, ân tình này em kh trả hết được. Đây là năm trăm đồng, nhận l ạ."
Thẩm Tô Bạch kh nhúc nhích, ánh mắt lạnh dần từng chút một: "Cô ý gì đây?"
Dùng năm trăm đồng để cắt đứt quan hệ với ư?
Tạ Vân Thư kh dám ngẩng đầu, cô xoắn xuýt ngón tay: "Thẩm đội, em thực lòng cảm ơn , kh ý gì khác đâu ạ."
Thẩm Tô Bạch im lặng một lúc mới khẽ cười, nhưng nụ cười đó nghe chẳng l gì làm vui vẻ: "Thực lòng cảm ơn , nên muốn tiễn vào tù à?"
Hả?!
Tạ Vân Thư giật thót ngẩng đầu, tay chân luống cuống lắc đầu lia lịa: "Kh , kh , em tuyệt đối kh ý đó."
Thẩm Tô Bạch thần thái lười biếng, cầm xấp tiền trong tay: "Đưa hối lộ và nhận hối lộ tội nặng ngang nhau, năm trăm đồng là tính vào tội lớn đ, ít nhất cũng bắt đầu từ năm năm tù. Đồng chí Tạ, ân đền oán trả cũng kh cần làm lộ liễu đến mức này đâu..."
Tạ Vân Thư ngẩn , phản ứng lại sau một giây vội vàng giật l xấp tiền: "Em sai Thẩm đội, em thật sự kh nghĩ được nhiều như thế, em chỉ là muốn trả lại ân tình thôi mà!"
Đúng , việc nhà ăn thể thầu được là nhờ Thẩm đội đã ký đơn bảo đảm, giờ đưa năm trăm đồng cho , nếu bị kẻ xấu biết được, chẳng là hại c.h.ế.t Thẩm đội ! Não bị ch.ó gặm à?!
Thẩm Tô Bạch dùng ngón tay thon dài gõ gõ mặt bàn, bầu trời đen kịt bên ngoài, đột nhiên chuyển sang đề tài khác: "Gần đây ban dự án đang truyền m tin đồn thất thiệt..."
Tạ Vân Thư nắm chặt nắm tay. Cô nghĩ đến những suy nghĩ kh đứng đắn của lúc trước, nên chẳng còn mặt mũi nào nói câu "tin đồn dừng lại ở trí tuệ". Đó là lý do cô vội vã muốn đưa năm trăm đồng để giữ khoảng cách với ...
Cô thực sự sợ Thẩm đội cũng nghĩ rằng, cô đang quyến rũ ...
"Thẩm đội, chẳng nói tin đồn sẽ tự dừng lại với sáng suốt ." Tạ Vân Thư cúi đầu: "Sau này chúng ta cứ giữ khoảng cách chút ..."
Thẩm Tô Bạch thở dài một hơi, ngắt lời cô: "Nhưng lời ong tiếng ve còn đáng sợ hơn hổ dữ. Bây giờ cả ban dự án đang đồn ham mê nhan sắc của cô, lợi dụng chức quyền để quyến rũ cô, mưu đồ bất chính với cô. Cứ tiếp tục thế này, lãnh đạo cấp trên cũng sẽ tìm nói chuyện đ."
"Nhưng... Ơ... vừa nói gì cơ?"
Đôi mắt đẹp của Tạ Vân Thư trợn tròn, nghiêm túc nghi ngờ tai vấn đề. Cái gì gọi là Thẩm đội quyến rũ cô? Chẳng là cô quyến rũ Thẩm đội ?
Rốt cuộc là ai quyến rũ ai chứ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.