Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh Về Tn 80: Ta Trở Thành Phú Bà

Chương 560: Thẩm Tô Bạch mất trí nhớ thật đáng yêu

Chương trước Chương sau

Nếu đã sinh con, thì chắc giờ đứa bé còn nhỏ lắm...

Khi suy nghĩ về những vấn đề này, Thẩm Tô Bạch hoàn toàn kh nhận ra rằng, bất kỳ câu nào Tạ Vân Thư nói đều tin tưởng. Hoàn toàn khác với lúc đối mặt với Kỷ Tiêu, phụ nữ đó cứ tỏ ra yêu tha thiết, thậm chí còn bị t.a.i n.ạ.n xe cùng , nhưng đối với lời cô ta nói tình, kh tin l một câu.

Thế nhưng sau khi Tạ Vân Thư xuất hiện, cho dù đã quên sạch cô, quên cả cách hai quen nhau và kết hôn, trong tiềm thức chưa bao giờ nghi ngờ việc Tạ Vân Thư chính là vợ .

Tạ Vân Thư liếc một cái thản nhiên: "Kh con, em cũng kh mang thai."

Kh ? Chẳng lẽ tình cảm hai kh tốt ?

Thẩm Tô Bạch thắc mắc. cả và hai đều cưới nhau vài tháng là vợ đã bầu, đây cưới gần một năm mà vẫn chưa con ư?

Thậm chí, cảm th nếu con, cũng chẳng hề bài xích.

Tạ Vân Thư giận vì đã quên mất , nhưng lại tự nhủ với bản thân rằng là bệnh nhân, kh được tức giận.

Vừa mới cởi cái áo khoác ra mà còn quay lưng , cứ như thể cô là yêu quái xấu xa nào đó vậy.

Giữa hai , kẻ phóng đãng kh biết xấu hổ rõ ràng là cơ mà!

Cô nheo mắt lại, cố tình đùa dai: " mắc chứng đó kh được tốt lắm, nên mới chưa con. Nhưng đừng lo, tình cảm chúng ta tốt, kh ảnh hưởng gì đâu."

Lần này kh chỉ đồng t.ử Thẩm Tô Bạch rung động, cả đứng bật dậy, kiên quyết phủ nhận kh chút do dự: "Kh thể nào!"

Quả nhiên, dù mất trí nhớ thì cái khoản này vẫn sĩ diện c.h.ế.t được.

Tạ Vân Thư cười khẩy một tiếng, cố tình kéo dài giọng: "Ồ..."

Thẩm Tô Bạch: "..."

thực sự kh nhớ bất cứ chuyện vợ chồng nào, trong trí nhớ của , vẫn là một...

"Khụ khụ..." Thẩm Tô Bạch ho khan hai tiếng dữ dội, vội vàng chuyển đề tài: "Em bận việc , xem tài liệu của c ty đây."

Dáng cao lớn vội vã rút lui tr phần chật vật, khiến Tạ Vân Thư muốn bật cười. Cô chợt nhớ lại lúc mới quen Thẩm Tô Bạch, khi đó đã là Đội trưởng Thẩm vô cùng mạnh mẽ và trầm ổn, bộ dạng này đúng là lần đầu tiên cô được chứng kiến.

Tạ Vân Thư cong khóe môi, Thẩm Tô Bạch mất trí nhớ lại đáng yêu thế này là nhỉ?

vẻ như cô cũng kh còn giận nhiều đến thế nữa...

Dọn dẹp đồ đạc xong xuôi, l cả bản vẽ thiết kế ra, Tạ Vân Thư chuẩn bị một chuyến đến c trường. Chỗ đó hiện giờ vẫn là một bãi đất hoang, địa chất ra , xung qu những tòa nhà gì, tuy trước đó cô đã nắm rõ nhưng vẫn cần tận mắt kiểm tra lại.

Từ phòng ngủ bước ra, cô đã thay một bộ đồ mới, áo ph ngắn tay màu trắng và quần bò x, tr cô nhỏ n hơn trước nhiều, cứ như sinh viên chưa tốt nghiệp vậy.

Thẩm Tô Bạch biết hiện tại tuổi đã gần hai mươi chín. Nghĩ đến số tuổi của Tạ Vân Thư trên gi kết hôn, trong lòng lại dâng lên một cảm xúc khó tả. đã cưới một cô vợ kém đúng năm tuổi!

lớn hơn cô nhiều như vậy, nghĩa là lúc chuyển ngành xuất ngũ ở tuổi hai mươi bốn, cô chỉ mới mười chín tuổi mà thôi.

Tạ Vân Thư giơ tay đồng hồ đeo tay: "Em ra ngoài một chút, khoảng sáu bảy giờ tối sẽ về, đợi em về hãy nấu cơm nhé."

Thẩm Tô Bạch ngồi trên ghế sofa, tr như đang tập trung xem tài liệu trong tay, nghe vậy liền ừ một tiếng: "Được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-ve-tn-80-ta-tro-th-phu-ba/chuong-560-tham-to-bach-mat-tri-nho-that-dang-yeu.html.]

Tạ Vân Thư mím môi. Nếu Thẩm Tô Bạch kh mất trí nhớ, chắc c sẽ cùng cô đến c trường, nhưng bây giờ chỉ ngồi đó nói một câu "được".

Taxi ở Bằng Thành tiện lợi, cuộc sống về đêm cũng phong phú. Đừng nói là sáu bảy giờ, ngay cả mười một giờ đêm, trên phố vẫn đầy qua lại.

Mở cửa xong, Tạ Vân Thư ngoảnh đầu Thẩm Tô Bạch một lần nữa: " đừng chạy lung tung đ."

Thẩm Tô Bạch vẫn kh ngẩng đầu lên: " biết ."

tuy mất trí nhớ nhưng đầu óc vẫn còn nguyên vẹn, dù ra ngoài cũng kh đến mức lạc đường.

Tạ Vân Thư mới yên tâm bước ra ngoài, định sang phố đối diện chặn một chiếc xe đạp. Lúc này, một chiếc ô tô con màu trắng dừng trước mặt cô, cửa sổ hạ xuống lộ ra khuôn mặt th tú, khôi ngô của Quý Tư Viễn: " biết ngay em sẽ ra ngoài mà, lên xe ."

Tạ Vân Thư chớp chớp mắt: " lại ở đây?"

Quý Tư Viễn chỉ tay về tòa nhà ba tầng cách đó kh xa: "Nhà ở đó đ. Tối nay cùng Thẩm Tô Bạch qua nhà ăn cơm nhé, mẹ sáng sớm đã gọi ện dặn dò chăm sóc em thật tốt , đầu bếp nhà làm cơm từ trưa kìa."

Nhưng Quý Tư An bảo Tạ Vân Thư vừa từ bệnh viện về, chắc c c trường trước, nên liền lái xe qua xem thử, kh ngờ lại tình cờ gặp được Tạ Vân Thư đang định ra ngoài.

Tạ Vân Thư kh quen đường ở Bằng Thành, Quý Tư Viễn lái xe đưa tất nhiên là tiện hơn nhiều. Cô đã cưới Thẩm Tô Bạch một năm, cũng đã nhận Chu Mỹ Trân làm mẹ nuôi, nên kh khách khí mà mở cửa xe: "Vậy đưa em tới c trường ."

Quý Tư Viễn nhướng mày: "Đến gọi mà cũng chẳng chịu gọi."

Tạ Vân Thư đáp lại một tiếng: "Nhị ca, làm phiền đưa em đến c trường nhé."

Quý Tư Viễn xoa xoa sống mũi, nở một nụ cười: " th em gọi Nhị ca cứ như đang mắng vậy?"

Hai đã lâu kh gặp, đặc biệt là sau khi Tạ Vân Thư kết hôn, Quý Tư Viễn lại quay về Bằng Thành, ở giữa thậm chí chẳng gọi ện thoại l một lần. Nhưng bây giờ gặp lại, họ cũng kh hề cảm giác xa lạ.

Dường như vẫn giống hồi còn ở lớp đại học đêm, nhưng giờ lại thêm một tầng quan hệ .

Về những rung động trong thâm tâm , Quý Tư Viễn vốn đã chôn sâu từ sau khi Tạ Vân Thư kết hôn. Mà Tạ Vân Thư từ đầu đến cuối cũng chẳng hề hay biết về tình cảm trước kia của Quý Tư Viễn.

Chiếc xe lăn bánh, Thẩm Tô Bạch vốn đang cúi đầu xem tài liệu bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy suy tư.

C trường đã bắt đầu dọn dẹp cỏ dại và rác thải. Lý Tg Lợi và Hàn Cảnh Hòa đều mặt, bên đường trống trải đỗ m chiếc máy xúc, c nhân cũng đang làm việc trật tự.

Lý Tg Lợi th Tạ Vân Thư liền vội vã đón l: " tử, chồng kh chứ?"

Tạ Vân Thư lắc đầu: "Kh gì đáng ngại ạ."

Lý Tg Lợi thở dài: "Cái đầu của con đúng là kh biết thế nào mà lần, bị xe đụng trúng một cái lại thành mất trí nhớ thế chứ?"

Tạ Vân Thư sau khi gặp Thẩm Tô Bạch thì trong lòng cũng kh còn quá đau xót hay sợ hãi nữa, cô mỉm cười: "Chỉ là tạm thời thôi ạ. Lý ca, tình hình c trường thế nào ạ?"

Cherry

Lý Tg Lợi đội mũ bảo hộ màu trắng trên đầu, chỉ về phía máy xúc đằng kia: "C tác chuẩn bị giai đoạn đầu mất khoảng nửa tháng. Thời tiết ở Bằng Thành nóng quá, giữa trưa kh thể nào làm việc được, đợi đến lúc nắng bớt độc mới được."

Tạ Vân Thư gật đầu: "Đợi đến khi xây được phần khung chính thì thời tiết cũng đã mát mẻ hơn, lúc đó tăng tiến độ cũng kh muộn."

Nhắc tới đây, cô chợt nhớ ra ều gì đó: "Lý ca, việc đến Bằng Thành mà kh báo với tẩu t.ử một tiếng ạ? Chị kh tin tức của bao nhiêu ngày nay, lo lắng c.h.ế.t mất đ."

Lý Tg Lợi cứ ngỡ Quách Thải Hà lại gọi ện cho Tạ Vân Thư, cảm th mất hết cả thể diện: "Chút chuyện nhỏ nhặt, chị cứ gọi ện thoại liên miên, kh th phiền à?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...