Trước Khi Thử Ống, Chồng Lừa Tôi Hiến Tủy Cho Mối Tình Đầu
Chương 486: Là cô ta! Cô ta muốn giết người diệt khẩu!
Tống Loan quay lại, liền th Hoắc Dật Thần với vẻ mặt dữ tợn.
Cố Đình Uyên tiến lên một bước, c trước Tống Loan, lạnh lùng ta.
Hoắc Dật Thần đến trước mặt Tống Loan, chỉ vào mũi Tống Loan mắng: "Tống Loan, cô còn nhân tính kh? Chỉ Nhu là phụ nữ mang thai! Cô lại đưa cô vào cái nơi này? cô vẫn chưa bu tha , nên mới nhắm vào cô như vậy? nói cho cô biết, dù cô hại c.h.ế.t Chỉ Nhu, cũng sẽ kh thèm cô một cái!"
Tống Loan kh nhịn được bật cười.
Cô bước ra từ phía sau Cố Đình Uyên, Hoắc Dật Thần như một kẻ ngốc: "Hoắc Dật Thần, trong đầu chứa quá nhiều nước kh, lắc một cái là nghe th tiếng sóng biển? nhắm vào cô ta vì còn yêu ? l đâu ra tự tin vậy?"
"Vậy cô tại lại làm như vậy? Kh là ghen tị cô m.a.n.g t.h.a.i con của ?" Hoắc Dật Thần cứng cổ.
"Ghen tị?" Nụ cười trên mặt Tống Loan lập tức biến mất, ánh mắt lạnh băng, " là thương hại . Thương hại coi đứa con hoang là bảo bối."
"Cô ý gì?" Hoắc Dật Thần trong lòng giật thót.
"Nghĩa đen." Tống Loan l ra tờ đơn xin xét nghiệm huyết thống đã chuẩn bị sẵn, ném vào n.g.ự.c Hoắc Dật Thần, "Lục Chỉ Nhu đang ở trong đó, của cơ quan giám định cũng đã mời đến . Nếu yêu cô đến vậy, tin tưởng cô đến vậy, vậy thì hãy trước mặt mọi , làm xét nghiệm chọc ối hoặc DNA kh xâm lấn. Dám kh?"
Hoắc Dật Thần sững sờ, theo bản năng về phía Lục Chỉ Nhu trong phòng bệnh.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Lục Chỉ Nhu qua tấm kính, ên cuồng lắc đầu, ánh mắt kinh hoàng, miệng hét lên: "Đừng! Dật Thần, đừng làm! Cô ta đang hại đứa bé!"
" xem! Chỉ Nhu kh muốn! Chắc c là hại cho đứa bé!" Hoắc Dật Thần dường như tìm được cớ, xé nát tờ đơn xin, " kh làm! Đây chính là con của ! Tống Loan, cô đừng hòng ly gián!"
Tống Loan những mảnh gi bay lả tả, ánh mắt thương hại: "Hoắc Dật Thần, kh kh muốn làm, là kh dám làm. đang sợ, sợ kết quả ra, chứng minh chính là một trò cười từ đầu đến cuối."
" kh !" Hoắc Dật Thần gào lên ên cuồng.
Đúng lúc này, ện thoại của Tống Loan đột nhiên reo lên.
Tống Loan nhấc máy, bật loa ngoài.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói kích động: "Tống tổng! Tỉnh ! Vương Chiêu tỉnh ! Hơn nữa ý thức tỉnh táo, ta nói ta muốn báo cảnh sát, muốn tố cáo Lục Chỉ Nhu muốn g.i.ế.c ta, còn muốn tố cáo sự thật về đứa bé đó!"
Câu nói này, như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, vang dội khắp hành lang.
Lục Chỉ Nhu trong phòng bệnh mặc dù kh nghe th nội dung cuộc ện thoại, nhưng th sắc mặt Hoắc Dật Thần tái nhợt ngay lập tức.
Cô ta biết, trời sập .
Hoắc Dật Thần đứng sững tại chỗ, mặt mày trắng bệch.
"Vương.... Vương Chiêu thật sự nói như vậy ?" Môi Hoắc Dật Thần run rẩy.
Việc đầu tiên Vương Chiêu tỉnh lại, lại là muốn tố cáo Lục Chỉ Nhu?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/truoc-khi-thu-ong-chong-lua-toi-hien-tuy-cho-moi-tinh-dau/chuong-486-la-co-ta-co-ta-muon-giet-nguoi-diet-khau.html.]
"Nghe rõ chưa?" Tống Loan cúp ện thoại, ánh mắt như đuốc chằm chằm Hoắc Dật Thần, "Vương Chiêu bây giờ đang ở bệnh viện, cảnh sát đã trên đường đến . muốn ở đây tiếp tục tự lừa dối , hay cùng nghe sự thật?"
Cơ thể Hoắc Dật Thần loạng choạng, ta theo bản năng về phía Lục Chỉ Nhu trong phòng bệnh.
Lục Chỉ Nhu lúc này đã hoàn toàn hoảng loạn.
Cô ta ên cuồng đập vào tấm kính, lớn tiếng kêu: "Dật Thần! Đừng tin cô ta! Đừng ! Cứu em ra!"
Cái dáng vẻ ên cuồng đó, đâu còn chút nào bóng dáng của đóa hoa trắng yếu đuối thường ngày nữa?
"Đi thôi." Cố Đình Uyên ôm vai Tống Loan, thậm chí còn lười kh thèm liếc Hoắc Dật Thần, "Đi chứng kiến kết cục của vở kịch này."
Tống Loan gật đầu, quay rời .
Hoắc Dật Thần đứng tại chỗ giằng co ba giây, cuối cùng vẫn nghiến răng, lái xe lăn ện theo.
ta kh tin! ta kh tin phụ nữ cưng chiều b lâu, đứa bé mong đợi b lâu, tất cả đều là giả!
Bệnh viện Nhân dân số Một, phòng bệnh đặc biệt.
Vương Chiêu vừa mới tỉnh lại, cơ thể vẫn còn yếu.
M cảnh sát đang vây qu giường làm biên bản, bên cạnh đặt máy quay.
Khi Tống Loan, Cố Đình Uyên và Hoắc Dật Thần với vẻ mặt xám xịt đẩy cửa bước vào, Vương Chiêu vừa nói đến chỗ quan trọng.
"Tối hôm đó, Lục Chỉ Nhu hẹn đến biệt thự bên s. Cô ta uống rượu với , uống nhiều. say , mơ màng, thần trí kh tỉnh táo, cô ta liền nhào vào , nói muốn giúp cô ta....."
Giọng Vương Chiêu tuy yếu ớt, nhưng phát âm rõ ràng, "Sau đó xảy ra chuyện gì, lúc đó hỗn loạn. Nhưng khi tỉnh lại, cô ta khóc lóc cầu xin giữ bí mật, nói đó là tai nạn."
"Sau đó, cô ta phát hiện mang thai. Cô ta sợ chuyện bại lộ, liền tính kế Hoắc Dật Thần, để ta làm đổ vỏ...."
Nói đến việc Lục Chỉ Nhu hẹn ta đến biệt thự cũ nát, Vương Chiêu kích động, chỉ vào cảnh sát đang ghi chép, "Là cô ta! Cô ta muốn g.i.ế.c diệt khẩu!" Rầm!
Hoắc Dật Thần chỉ cảm th như bị sét đ.á.n.h ngang tai, cả loạng choạng lùi lại, đụng vào bức tường phía sau.
"Kh.... Kh thể nào...." ta lẩm bẩm, mặt trắng bệch như tờ gi, "Chỉ Nhu kh đã m.a.n.g t.h.a.i từ lâu ? Làm cô thể lại với ...."
"Đã m.a.n.g t.h.a.i từ lâu ?" Vương Chiêu quay đầu lại, Hoắc Dật Thần ở cửa, lộ ra một nụ cười châm biếm, "Nếu cô ta m.a.n.g t.h.a.i thật sự là con của , bây giờ cũng đến ngày dự sinh chứ?"
" nói bậy! đang vu khống cô !" Hoắc Dật Thần x tới, muốn túm cổ áo Vương Chiêu, nhưng bị cảnh sát ngăn lại.
"Làm gì đó! Ngoan ngoãn chút!" Cảnh sát quát lớn.
"Hoắc Dật Thần, kh tin đúng kh?" Tống Loan lạnh lùng mở miệng, "Vương Chiêu đã tỉnh , vậy thì làm xét nghiệm huyết thống càng đơn giản hơn. Kh cần đợi đứa bé ra đời, chỉ cần l DNA của Vương Chiêu, l DNA của t.h.a.i nhi trong bụng Lục Chỉ Nhu, so sánh một cái, sự thật sẽ rõ ràng."
Chưa có bình luận nào cho chương này.