Trước Khi Thử Ống, Chồng Lừa Tôi Hiến Tủy Cho Mối Tình Đầu
Chương 75: Người quen
Trợ lý Mã chỉ khẽ gật đầu, kh bắt tay Hoắc Dật
Thần đang đưa ra, quay vào trong, "Đi theo ."
Lục Chỉ Nhu sững sờ một chút, sau đó vội vàng kéo tay áo Hoắc Dật Thần.
Hai nén lại sự lúng túng, nh chóng theo.
Hành lang yên tĩnh, chỉ tiếng bước chân của vài .
Vào khu văn phòng tầng một, bên trong trống rỗng, hoàn toàn kh th bóng dáng Thẩm Minh.
Hoắc Dật Thần ánh mắt tối sầm, Lục Chỉ Nhu.
Lục Chỉ Nhu trong lòng cũng kh thoải mái, bàn hợp tác mà ngay cả chủ chốt cũng kh gặp được mặt? Thái độ này quá qua loa.
Nhưng cô việc cần nhờ, chỉ đành nén giận thăm dò: "Giáo sư Thẩm... đang bận ?"
Trợ lý Mã là một tinh r, giúp Thẩm Minh chặn đã quá quen thuộc: "Đúng vậy, giáo sư đang bận."
Thẩm Minh căn bản kh thèm gặp loại quen biết này.
"Vậy hợp đồng..."
" sẽ l cho hai , xem kh vấn đề gì thì ký trực tiếp."
Trợ lý Mã quay l hợp đồng, Lục Chỉ Nhu nhân cơ hội xung qu.
Bên cầu thang dẫn lên tầng trên, Lục Chỉ Nhu tin chắc Thẩm Minh nhất định đang ở trên lầu.
Cô quyết định lát nữa sẽ tìm cơ hội lên "tình cờ gặp", thể hiện tốt trước mặt Thẩm Minh, để lại ấn tượng tốt cho .
"Giáo sư Thẩm lại kh ở đây, hơi lạ." Hoắc Dật Thần nói nhỏ.
Nếu Lục Chỉ Nhu thực sự quan trọng như vậy, Thẩm Minh sẽ kh xuất hiện ?
Sắc mặt Lục Chỉ Nhu hơi thay đổi, tình huống này cô cũng kh ngờ tới.
Lục Chỉ Nhu gượng cười: "Trợ lý Mã nói giáo sư Thẩm đang bận, chúng ta cũng kh tiện làm phiền."
Hoắc Dật Thần khẽ ừ một tiếng, kh giấu được sự thất vọng.
Hôm nay ta đặc biệt chuẩn bị, chỉ để lại ấn tượng tốt trước mặt Thẩm Minh.
Lúc này trợ lý Mã cầm tài liệu quay lại: "Hợp đồng ở đây, hai thể xem trước, kh vấn đề gì thì ký."
"Vâng, làm phiền ."
Lục Chỉ Nhu nhận hợp đồng, cùng Hoắc Dật Thần cúi đầu xem.
Khoảng một phút sau, Lục Chỉ Nhu đột nhiên đứng dậy: "Xin lỗi, muốn vệ sinh. Xin hỏi nhà vệ sinh ở đâu?"
Trợ lý Mã lịch sự chỉ đường: "Đi thẳng đến cuối bên là được."
"Cảm ơn." Lục Chỉ Nhu tự nhiên bước .
Nhưng Lục Chỉ Nhu kh vệ sinh, mà rẽ một góc, lén lút lên cầu thang.
Bước chân cô nhẹ, sợ làm kinh động ở dưới lầu.
Đi một vòng tầng hai, kh th Thẩm Minh, cô lại lên tầng ba.
"Giáo sư Thẩm?" Cô khẽ gọi.
Tống Oản đang xem tài liệu, nghe th tiếng động, dừng bút ra cửa, thì th bóng dáng lén lút của Lục Chỉ Nhu.
Đúng là cô ta! Cô ta muốn làm gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/truoc-khi-thu-ong-chong-lua-toi-hien-tuy-cho-moi-tinh-dau/chuong-75-nguoi-quen.html.]
bóng dáng Lục Chỉ Nhu, một luồng căm hận từ đáy lòng trào dâng.
Tống Oản tiện tay lăn một chai nước khoáng.
Chai nước lăn đến chân, Lục Chỉ Nhu sững sờ, sau đó vui mừng cúi xuống nhặt lên, tưởng là của Thẩm Minh.
Tống Oản đúng thời cơ bước ra, một chân giẫm lên tay Lục Chỉ Nhu.
"Á..." Lục Chỉ Nhu đau đớn hét lên, ngẩng đầu th Tống Oản,
Tống Oản lại ở đây? Một bà nội trợ đã rời xa nghiên cứu 5 năm, hiểu biết gì? Dựa vào cái gì mà cô ta thể lên đây?
Chẳng lẽ Tống Oản cũng lén lút lên ?
Lục Chỉ Nhu tin chắc là vế sau.
Nghe th tiếng động, Thẩm Minh vừa tìm tài liệu ở tầng hai vội vàng lên lầu, Lục Chỉ Nhu, lạnh lùng hỏi: " chuyện gì vậy? Cô là ai?"
Lục Chỉ Nhu như vớ được cọng rơm cứu mạng, giọng nói mềm mại kêu lên: "Giáo sư Thẩm! Thầy đến đúng lúc, th phụ nữ này lén lút, nên muốn hỏi xem chuyện gì, kh ngờ cô ta lại..."
Mắt cô ta đỏ hoe, bàn tay bị giẫm.
Tống Oản thực sự dùng sức, tay Lục Chỉ Nhu đau nhói.
Thẩm Minh nhíu mày, bước tới, "Thật quá đáng."
Lục Chỉ Nhu trong lòng mừng rỡ: Quả nhiên, Thẩm Minh đứng về phía cô ta.
Ai ngờ Thẩm Minh đổi giọng, lạnh lùng Lục Chỉ Nhu: "Ai cho phép cô lên đây? Thật quá đáng!"
Cái gì?! Lục Chỉ Nhu trợn tròn mắt, kh thể tin được.
ra tay là Tống Oản, dựa vào cái gì mà nói cô ta quá đáng?!
Lúc này, Hoắc Dật Thần và trợ lý Mã nghe th tiếng động cũng vội vàng chạy lên.
Hoắc Dật Thần cuối cùng cũng gặp được Thẩm Minh, vội vàng tiến lên: "Chào giáo sư Thẩm, là..."
Thẩm Minh mặt lạnh lùng quay : "Trợ lý Mã, chuyện gì vậy? Kh đã nói kh liên quan kh được lên lầu ?"
Sắc mặt trợ lý Mã trắng bệch: "Xin lỗi giáo sư, kh ngờ cô ta lại l cớ vệ sinh để lén lút lên..."
THẬP LÝ ĐÀO HOA
"Hai nhầm kh? Là Tống Oản lén lút lên, còn giẫm vào tay ..."
"Tống Oản là khách mời đến, tầng ba cô đương nhiên thể ở."
Th cô ta tóc tai bù xù, trên còn mùi nước hoa nồng nặc, kh giống nghiêm túc học hành, "Còn cô, tự ý lên lầu mà kh được phép, muốn làm gì?"
Sắc mặt Lục Chỉ Nhu trắng bệch, lập tức im lặng.
Tống Oản... lại là Thẩm Minh đích thân mời về? Một bà nội trợ đã rời xa ngành 5 năm, dựa vào cái gì?
Hoắc Dật Thần cũng chằm chằm Tống Oản, khó tin Thẩm Minh lại coi trọng một đã "lạc hậu" 5 năm.
ta chỉ cảm th, Tống Oản nhất định đã dùng thủ đoạn gì đó.
"Bây giờ lập tức xuống dưới!" Giọng Thẩm Minh đột nhiên lạnh .
kh nỡ làm phiền, lại bị hai quen biết này qu rầy.
Chuyện này, nhất định hỏi Trần Cảnh Nhiên cho rõ ràng, được giới thiệu này rốt cuộc là ai?
"Giáo sư Thẩm, xin lỗi, chúng sẽ bàn hợp tác vào một ngày khác..."
Lục Chỉ Nhu vội vàng xin lỗi, kéo tay áo Hoắc Dật Thần, ra hiệu mau .
Hoắc Dật Thần vẫn Tống Oản, ánh mắt phức tạp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.