Trước Ngày Cưới
Chương 23:
An Nhiên hoảng loạn tột độ. Duy nằm trong vòng tay cô, m.á.u thấm đẫm chiếc áo trắng của . Cô kh ngừng gọi tên , nhưng kh đáp lại. Nước mắt cô chảy dài, hòa lẫn với m.á.u . Cô cảm th trái tim như bị xé toạc. Việt lao đến, vẻ mặt ta tái mét. ta nh chóng kiểm tra vết thương của Duy.
“Vết thương sâu lắm,” Việt gằn giọng. “Chúng ta đưa Duy đến bệnh viện ngay lập tức. An Nhiên, em hãy gọi cấp cứu. sẽ cầm m.á.u cho Duy.”
An Nhiên vội vàng rút ện thoại, tay cô run rẩy. Cô gọi cấp cứu, giọng cô nghẹn lại. Việt dùng áo của , xé ra thành băng gạc, cố gắng cầm m.á.u cho Duy. ta làm việc nh và chuyên nghiệp, nhưng vẻ mặt ta vẫn đầy sự lo lắng. An Nhiên Duy, vẫn bất tỉnh, hơi thở yếu ớt.
Tiếng còi xe cấp cứu vang lên ngay sau đó. Các nhân viên y tế nh chóng đưa Duy lên cáng, đưa vào xe cấp cứu. An Nhiên và Việt cùng. Trên xe, An Nhiên kh ngừng nắm c.h.ặ.t t.a.y Duy, cầu nguyện. Cô kh thể để chết. là tất cả của cô.
Tại bệnh viện, Duy được đưa thẳng vào phòng phẫu thuật. An Nhiên và Việt ngồi chờ ở bên ngoài, lòng họ như lửa đốt. Mỗi phút trôi qua đều dài như một thế kỷ. An Nhiên kh ngừng lại lại, đôi mắt cô đỏ hoe vì khóc.
“An Nhiên, em giữ bình tĩnh,” Việt nói, cố gắng trấn an cô. “Duy là một mạnh mẽ. sẽ vượt qua thôi.”
An Nhiên kh nói gì. Cô chỉ biết cầu nguyện. Cô nhớ lại những kỷ niệm đẹp của cô và Duy, những lời hứa hẹn về một tương lai hạnh phúc. Cô kh thể để tất cả những ều đó tan biến.
Sau gần ba tiếng đồng hồ, bác sĩ bước ra khỏi phòng phẫu thuật. An Nhiên và Việt lập tức lao đến. “Bác sĩ, thế nào ?” An Nhiên hỏi, giọng cô run rẩy.
Bác sĩ thở dài. “Vết thương sâu, sát tim. Nhưng may mắn là chúng đã kịp thời cứu sống . đã qua cơn nguy kịch. Tuy nhiên, vẫn còn yếu, và cần thời gian để hồi phục. Chúng sẽ chuyển đến phòng hồi sức đặc biệt để theo dõi.”
An Nhiên cảm th một sự nhẹ nhõm lớn lao. Cô cảm ơn bác sĩ, nước mắt cô lại chảy dài, nhưng lần này là nước mắt của hạnh phúc. Duy đã sống sót. đã kh chết.
Cô được phép vào thăm Duy. đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch, hơi thở yếu ớt. vẫn còn bất tỉnh. An Nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y , đặt lên môi . Cô thì thầm: “Duy, tỉnh lại. sống. Em cần .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/truoc-ngay-cuoi/chuong-23.html.]
Việt đứng bên cạnh cô. “An Nhiên, bây giờ chúng ta tìm ra kẻ đã làm ều này. ta sẽ kh từ bỏ cho đến khi ta g.i.ế.c được Duy.”
An Nhiên gật đầu. Ánh mắt cô đầy sự căm phẫn. “Em biết. Em sẽ kh để ta làm hại Duy nữa. Em sẽ vạch trần ta.”
Việt đã liên hệ với Trung úy Nam. Cảnh sát lập tức đến bệnh viện để ều tra. Họ đã tìm th một số dấu vết tại căn hộ bí mật, và đang truy lùng kẻ tấn c. Trung úy Nam cũng đã liên hệ với Mai để thẩm vấn cô ta về kẻ đứng sau vụ tấn c.
Tuy nhiên, Mai vẫn kiên quyết kh khai báo. Cô ta nói rằng cô ta kh biết gì về kẻ tấn c, và cô ta chỉ là một con tốt trong tay Lại Văn Thiện. Cảnh sát kh tin lời cô ta, nhưng họ kh bằng chứng để buộc tội cô ta.
An Nhiên và Việt biết rằng họ tìm ra kẻ đứng sau vụ tấn c này. Duy đã cung cấp cho họ một số th tin quan trọng về các hoạt động của Lại Văn Thiện, và về những kẻ tay sai của ta. An Nhiên và Việt bắt đầu ều tra, truy tìm dấu vết của kẻ tấn c.
Trong quá trình ều tra, họ phát hiện ra một ều đáng ngờ. Kẻ tấn c Duy là một sát thủ chuyên nghiệp, từng tiền án g.i.ế.c . ta là một kín đáo, kh bao giờ để lại dấu vết. Nhưng An Nhiên và Việt đã tìm th một m mối quan trọng. Kẻ sát thủ này một hình xăm đặc biệt trên cổ tay, một hình xăm mà ta đã cố gắng che giấu.
An Nhiên nhớ lại, cô đã từng th hình xăm đó ở đâu đó. Cô lục lọi trí nhớ, cố gắng nhớ lại. Bỗng nhiên, cô nhớ ra. Cô đã th hình xăm đó trên tay của một đàn lạ mặt, đã từng đến thăm Trần Hải trong tù. Đó là một đàn vẻ ngoài bình thường, nhưng ánh mắt ta lại lạnh lùng. An Nhiên đã kh để ý nhiều đến ta vào lúc đó, nhưng bây giờ, cô biết, ta chính là kẻ đã tấn c Duy.
An Nhiên lập tức gọi ện cho Việt . “Việt , em biết kẻ đó là ai ! ta là đã từng đến thăm Trần Hải trong tù. ta một hình xăm đặc biệt trên cổ tay.”
Việt ngạc nhiên. “Em chắc c chứ?”
“Em chắc c,” An Nhiên đáp. “Chúng ta nói cho cảnh sát biết ngay lập tức.”
Tuy nhiên, khi họ liên hệ với Trung úy Nam, ta nói rằng kẻ sát thủ đó đã biến mất. ta đã bỏ trốn sau khi tấn c Duy, và kh để lại bất kỳ dấu vết nào. An Nhiên và Việt cảm th thất vọng. Kẻ sát thủ đã chạy thoát, và họ kh biết liệu ta quay lại để tấn c Duy nữa hay kh. An Nhiên Duy đang nằm trên giường bệnh, và cô biết, cô bảo vệ bằng mọi giá. Cô kh thể để bị hại nữa. Cô sẽ làm tất cả để đưa kẻ sát thủ ra ánh sáng, và để vạch trần Lại Văn Thiện. Cô biết, cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc, và cô luôn cảnh giác. Cô kh biết, liệu Duy thể hồi phục hoàn toàn hay kh, và liệu cô thể bảo vệ khỏi những âm mưu đen tối đang rình rập hay kh. Cô , và cô biết, cô sẽ kh bao giờ từ bỏ . Cô sẽ chiến đấu đến cùng, dù đánh đổi bằng cả mạng sống của . Cô cảm th một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, một cảm giác rằng nguy hiểm vẫn đang rình rập, và cô luôn cảnh giác. Cô biết, đây là lúc cô mạnh mẽ hơn bao giờ hết, để bảo vệ đàn cô yêu, và để đưa sự thật ra ánh sáng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.