Trường Thọ
Chương 13:
Cố Lưu nói: "Theo trẫm ra ngoài dạo một chuyến.”
Ta nối gót theo sau, qua lầu sâm nghiêm được cảnh gác nghiêm ngặt, lững thững bước trong tuyết, cuối cùng dừng lại cạnh bức ngoài cùng của hoàng cung. Xa xa thể th toàn bộ kinh thành, nóc nhà tuyết phủ trắng xóa san sát nối tiếp nhau, chi chít như trên trời.
hỏi ta, hôm nay đám phi tử kia than thở bị tường cung vây kín cả đời, nhưng ta lại luôn im lặng, rốt cuộc trong lòng của ta đang suy nghĩ cái gì.
Ta phát hiện, đều nắm rõ mọi chuyện xảy ra trong cung, nếu chuyện kh biết, thể là kh muốn để ý tới, cũng lười muốn biết.
Ta chằm chằm hình thêu tinh tế trên chiếc giày, thành thật trả lời: "Đang nghĩ đến mùa đ ở Lạc Thành.”
Mùa đ ở Lạc Thành khắc nghiệt, ăn kh đủ no, mặc kh đủ ấm. Nhưng ta và mẹ may mắn vẫn còn chỗ ở, ta đã chứng kiến quá nhiều lang bạt vì tr giành một bát cơm mà đánh nhau vỡ đầu chảy máu.
"Trong mắt các nàng, tường cung là chốn lao tù. Nhưng ta cảm th, ở trong cung thể ăn no mặc ấm, hưởng thụ mọi thứ xa hoa ở đây, kh cần chịu đựng đói rét khốn cùng đã là may mắn. kh đủ ăn sẽ kh nghĩ nhiều đến vậy, trên đời còn nhiều , cả đời cố gắng cắm rễ dưới chân kinh thành.”
Ánh mắt sâu thẳm của Cố Lưu ta, vẻ kh m bất ngờ khi ta nghĩ đến Lạc Thành, cụp, hất băng tuyết dính trên tay áo, cầm cung tên khẽ thở dài: "Mùa đ ở Lạc Thành quả thật lạnh.”
dạy ta cách giương cung b.ắ.n tên, ra hiệu cho ta chim trời: "Th con chim kia kh? Nó bay cao, kh bị trói buộc, nhưng trong tay nàng tên, thể b.ắ.n hạ nó.”
Cố Lưu kéo ta vào lòng, cầm tay chỉ dạy, nhắm b.ắ.n con chim đang bay trên cao, khoảng cách xa xôi, một chấm nhỏ xíu như hạt đậu.
Kéo cung, b.ắ.n tên, một kích tất trúng.
Chim rơi xuống dưới tường thành.
“Nàng th bức tường thành dưới chân kh? Bức tường cao nhất trong cung được c giữ nghiêm ngặt, nhưng trong tay nàng lệnh bài vẫn thể dễ dàng bước ra.”
Cố Lưu ta.
Dường như ta đã hiểu ều muốn nói cho ta biết.
đưa ta xuống thành lâu, nhặt con chim bồ câu c.h.ế.t ở ngoài cửa cung, trên nó còn buộc một phong thư. Ta còn tưởng đây chỉ là con mồi ngẫu nhiên mà chọn, kh ngờ còn thuận tay chặn luôn mật thư của khác.
Ta đọc kh hiểu, Cố Lưu liền đọc từng chữ cho ta nghe, hóa ra mưu đồ chuẩn bị ám sát , m cung nữ thái giám giả lẻn vào tẩm cung của , lại kh th hoàng đế, nên vội vàng truyền tin cho đồng bọn ngoài cung, thương lượng đối sách.
Cố Lưu đã quen với việc bị ám sát, phân phó thuộc hạ tìm bồ câu đưa thư khác, chuyển thư của bọn họ ra, muốn tìm ra chủ mưu. Sau đó, những tham dự đều bị bắt được. Trong cung xảy ra nhiều biến cố, c.h.ế.t nhiều , ai n cũng thấp thỏm bất an.
Sau ngày hôm đó, Cố Lưu kêu ta mỗi ngày đến ện Cần Chính mài mực cho , giẫm qua vết m.á.u khô căng, ta cũng kh còn sợ hãi.
Thật ra, mài mực kh tốn nhiều thời gian, phần lớn thời gian còn lại, lúc Cố Lưu nhàn rỗi sẽ đích thân dạy ta nhận biết mặt chữ, yêu cầu ta chép lại từng chữ, để ta mô phỏng theo nét chữ trên thư thường viết, để cho lão thần đức cao vọng trọng dạy ta học thuộc lòng.
Sau này ta mới vỡ lẽ, hóa ra đang dạy ta đọc sách viết chữ.
khác chê cười ta kh biết chữ, đương nhiên thể tống những kẻ đó vào lãnh cung, nhưng vậy thì ích gì, lẽ bọn họ kh dám nhắc tới chuyện này nữa, nhưng trong lòng vẫn khinh thường ta như cũ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Như vậy cũng kh sai.
Cho nên, ta nỗ lực học tập, khởi đầu chậm hơn khác mười m năm, nhất định nỗ lực hơn gấp bội.
Chữ đầu tiên ta học được là chữ "Cố", chữ thứ hai là "Lưu".
Cố Lưu.
Cố Lưu kh bị ép nhớ thật kỹ, mà là ta tự tay viết từng nét từng.
Lão thần lúc đầu kháng cự, thậm chí còn chán ghét khi th ta, lão cảm th Hoàng đế lợi dụng để mua vui cho nữ nhân chốn hậu cung, quả thực là sự ô nhục trong đời lão. Sau đó th ta cần cù chăm chỉ nên dần thay đổi cách. Lão bắt đầu khen ta th minh, tiếc hận vì kh sớm gặp được ta, thu nhận làm học sinh.
Lão nói thật đáng tiếc, hiện giờ ta chỉ thể chôn vùi cả đời ở hậu cung, tr giành tình cảm.
Ta bất lực đáp lại, nói kh cần tr giành tình cảm.
Nếu như lão gặp ta sớm hơn, khi đó ta còn là một tên ăn mày, hoặc là tiểu cô nương trong núi đến mùa đ vẫn mặc áo quần mỏng m, lão chắc c sẽ chẳng thèm chú ý đến ta.
Là Cố Lưu th ta trong bùn lầy, cho nên lão nhân và nhiều khác mới gặp được ta.
Hoàng cung kh là nhà giam, kh là nơi giam nhốt bất cứ ai.
Một bức tường thấp làm vây hãm được ai? Độ cao thể vượt qua bằng một cái thang.
Thứ vây khốn các nàng là gia tộc mà các nàng dựa dẫm, là vướng mắc lợi ích, là vinh hoa phú quý, là tầm , là tham vọng, là trái tim
Vây khốn các nàng, là chính bản thân các nàng.
Bởi vì dựa vào gia tộc để đạt được địa vị, cho nên cũng thay mặt gia tộc mưu cầu lợi ích trong cung, bởi vì hưởng thụ vinh hoa phú quý trong cung ện lộng lẫy, kh lo cơm ăn áo mặc, cho nên cũng tuân thủ quy định trong cung, ra vào xin chỉ thị, Để giành được một số thứ, cần thiết mất một số thứ.
Cho dù các nàng kh vào cung, gả cho một quan gia bình thường, cũng sẽ chịu những ràng buộc này. Tường cung kh còn, nhưng tường cao xây dựng vì lợi ích lại tồn tại mãi mãi.
Đều là quân cờ trong ván cờ, tư cách gì mà đàm luận tự do? Đi được xa hơn nữa, bay được cao hơn nữa, tay cầm quân, mũi tên vừa phóng, vận mệnh thăng trầm đều tùy thuộc theo suy nghĩ của khác.
Cũng giống như cuộc sống trong cung, đế vương, hoàng tự, thái hậu, sẽ kh cảm th bị mắc kẹt giam cầm.
Bọn họ là nắm giữ vận mệnh, giữ mũi tên, nắm giữ lệnh bài th hành.
Ta, ban đầu là một con , sau đó mới là nữ tử, hoặc cung phi, hoặc là dưỡng nữ của Liễu gia…
Một , một trái tim rộng lớn, tự do, sẽ kh bị giam cầm bởi bất kỳ bức tường nào trên thế gian.
Một , lệnh bài giắt lưng, trong tay cung tiễn, sẽ quyết định nước của ván cờ. địa vị, quyền thế, biết dùng tài trí để tận dụng mọi thứ, lo gì kh khống chế được vận mệnh của ?
Cố Lưu nói với ta: cố gắng khống chế vận mệnh của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.