Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trường Thọ

Chương 25: NT

Chương trước Chương sau

Quay trở lại quá khứ để làm gì?

lẽ là để thay đổi số phận, bù đắp những tiếc nuối.

Cuối cùng, Vệ Khinh Vũ mang theo những chiếc bánh ngọt của đến biên cương, Liễu Hi Nghiên kh còn bỏ lỡ tiểu thị vệ của nàng nữa, Thập Ngũ chứng kiến chủ tử của trở lại thời kỳ đỉnh cao quyền lực, Diệp Hoàng hậu sống để gặp lại con trai, Lý phu nhân rời khỏi trượng phu giả tạo đã từng tổn thương bà, Liễu Tích Dung trở về bên cạnh mẹ ruột kh còn lạnh nhạt với nàng, Cố Cẩm sống trong một gia đình đủ cha đủ mẹ, mẹ của A Đào tự tay báo thù rửa hận, ngay cả Liễu Th Thạch và Tôn Quý phi cũng từng đạt được mong ước ngắn ngủi. Liễu Th Thạch tự kết liễu, cũng xem như c.h.ế.t kh hối tiếc.

Còn tiếc nuối của A Đào là gì?

Là chiếc bánh bao trắng to, thơm mềm, bên trong giấu cả vàng vụn, nàng kh nỡ ăn mà cất nó trong , n.g.ự.c bị hun đến nóng đỏ, còn chưa kịp nói một lời cảm ơn?

Hay là đoạn xương ngón tay nhỏ bé, như dấu chấm nhỏ ở cuối câu, khép lại cuộc đời hoa lệ của bạo quân, chưa kịp cứu khỏi cơn hoạn nạn?

Bất kể là gì, đều đã được toại nguyện.

Mỗi đều đã toại nguyện.

Rõ ràng mọi tiếc nuối đều đã được bù đắp hoàn hảo như vậy.

Nhưng tại , vẫn cảm th đau buồn?

Ngoại truyện 2

Nhiều năm sau, các đại thần nước Tề vào cung nghị sự, thường th hoàng thượng của họ đôi khi theo thói quen quét mắt về phía góc phòng, cứ sững sờ chốc lát, thoạt vẻ bối rối, mơ màng.

Nhưng mỗi lần đều chỉ th góc trống kh.

Ngay cả chính cũng kh đang mong chờ ều gì.

dường như đã quên mất một , một việc quan trọng.

Một mảng ký ức bị mất, kéo theo cảm giác cuộc sống kh trọn vẹn.

Cố Lưu kéo tay áo lên, trên cánh tay trái một vết sẹo mờ do d.a.o khắc, là chữ "Đào".

Nhiều năm trước, khi được tìm th trong băng tuyết, cơ thể đầy máu, tay nắm chặt một con d.a.o găm, kh nhớ đã xảy ra chuyện gì, nhưng chắc c đó là do chính đấu tr trong đau đớn mà khắc từng nét từng nét lên .

"Đào"?

kh nhớ ai bên cạnh trong tên chữ này.

Một lần, vô tình hỏi, những bên dưới đều nói kh biết là ai, chỉ nói rằng từng tiếp xúc là một cô nương tên Liễu Thiêm. Liễu Thiêm lại là ai?

cảm nhận được ký ức bị mất liên quan đến , nhưng tại lại là hai ? kh hiểu được.

lẽ con đều bản năng tránh lợi tìm hại, trốn tránh đau khổ, nhiều năm , luôn kiềm chế kh tìm hiểu quá sâu, mơ hồ sống qua ngần năm.

Cho đến khi các đại thần bắt đầu hợp lại khuyên răn, thúc giục chọn lập hậu.

Cố Lưu ngồi trên ngai vàng, vẻ mặt khó đoán, sự im lặng quá mức khiến bá quan phía dưới căng thẳng, sợ hãi đến run rẩy, bắt đầu hối hận vì dâng tấu, lúc này vị hoàng đế trên cao mới chậm rãi thốt ra một câu:

"Vậy thì, lập d sách các cô nương mà các ngươi cho là phù hợp lên đây."

Đại thần bộ Hộ vui mừng quỳ xuống nhận lệnh.

Vài ngày sau, chúng quan tràn đầy kỳ vọng dâng lên d sách, Cố Lưu quét mắt qua, mí mắt hơi khép, chậm rãi lướt lần lượt từng cô gái trong d sách.

Đều là tốt xứng đôi, nhân duyên tốt, sắc mặt một số đại thần lại dần dần trắng bệch.

lẽ m ngày trước, những này đã qua lại với nhau, thêm vào d sách những đích nữ thứ nữ của , dự định đưa vào cung để mưu cầu đoạt lợi.

Những quý nữ được bồi dưỡng nhiều năm đều đã hứa gả, đám này đành từ bỏ ý định thúc giục hoàng đế lập hậu. Một hành động tùy tiện, giải quyết mọi chuyện.

Cố Lưu cười nhạt quét mắt qua các đại thần: "Những chuyện kh của các ngươi, đừng nhúng tay quá sâu."

Tối đó, Cố Lưu lôi con d.a.o găm ra, chơi đùa một hồi lâu, đột nhiên nhận ra cả đời này lẽ kh muốn lập hậu nữa.

Chỉ cần nghĩ đến tam cung lục viện, đã cảm th phiền lòng.

nhớ con d.a.o này là một trong những món quà sinh nhật mẹ gửi đến một năm nọ, trên đó vốn dĩ được đính những viên đá quý sáng nhất thế gian, nhiều màu rực rỡ. Nhưng kh biết từ lúc nào, nó đã trở nên trơn trụi, lưỡi d.a.o đen tuyền mang vẻ sắc bén uy nghiêm.

Tối đó, Cố Lưu mơ một giấc mơ.

mơ th xuống phía nam cứu trợ thiên tai, trên đường phố vội vã, xe ngựa chạy nh, đụng một kẻ ăn mày. Phu xe là do tạm thời thuê đến, kiêu ngạo, gã chửi bới kẻ ăn mày kh tiếc lời, còn muốn quất roi ngựa đánh nàng .

nọ co ro, tr đáng thương.

Cố Lưu từ nhỏ đã chứng kiến quá nhiều chuyện bóc lột và đàn áp kẻ yếu.

Chỉ những kh địa vị mới tìm cách hành hạ khác để tìm kiếm cảm giác tự mãn hão huyền. Những kẻ thực sự nắm quyền lực, khi kh bị đụng chạm đến lợi ích, lại thường tỏ ra ôn hòa và khoan dung.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cố Lưu nhận được sự giáo dưỡng từ nhỏ, lên tiếng ngăn cản phu xe, bước ra, tiện tay đưa cho nàng chút thức ăn và tiền bạc. Chuyện đáng lẽ chỉ dừng lại ở đó, vị Thái tử tôn quý và kẻ ăn mày trên đường sẽ chẳng gì liên quan.

Nhưng cô nương ăn mày ngẩng đầu lên, giả vờ tỏ vẻ đáng thương cầu xin sự giúp đỡ.

Nàng vẻ sợ hãi và vô cùng yếu đuối.

Đôi mắt đào hoa của nàng giống như ánh nắng của mặt trời chiếu xuống làn nước mùa xuân gợi sóng lăn tăn, phản chiếu những tia sáng rực rỡ.

Trái tim của Cố Lưu như bị ánh sáng mềm mại và vô hại đó đánh trúng.

Từ nhỏ, Cố Lưu đã gặp đủ mọi loại . Trong triều đình, dù là những lão hồ ly mưu sâu kế hiểm, cũng thể thấu ngay. Nhưng cô gái này bản tính kh xấu, lại th minh, chút mưu mô nhưng vụng về, kh làm ta ghét, ngược lại còn khiến ta thương cảm.

Chỉ là tiện tay mà thôi.

kh thời gian dừng lại lâu, giao cho Thập Ngũ xử lý, sau đó Thập Ngũ chọn một con d.a.o găm sắc bén trong đống binh khí kh dùng đến của , bỏ những hoa văn lòe loẹt, châu ngọc đính đá để đưa cho nàng .

giả vờ kh biết.

Trên con d.a.o găm đó từng được khảm những viên đá quý sáng nhất thế gian, sau này mỗi khi nhớ lại lần đầu gặp nàng, đều nhớ đến đôi mắt trong sáng kia.

Trong trẻo đẹp đẽ, rực rỡ, vượt xa cả những viên đá quý đẹp nhất.

Sau khi tỉnh dậy, giấc mơ tan biến, dường như chỉ trong khoảnh khắc, chẳng thể nhớ ra đã mơ những gì.

Nhưng nhịp tim dồn dập vẫn kh thể bình ổn lại.

Cố Lưu bước nh khỏi tẩm ện, ra khỏi cổng cung, một đường đến thẳng nơi huấn luyện bí mật, tìm Thập Ngũ đang huấn luyện tân binh.

rốt cuộc cũng kh thể kìm nén được nữa, muốn tìm hiểu rõ ràng.

hỏi Thập Ngũ, A Đào là ai? Liễu Thiêm là ai?

Thập Ngũ theo nhiều năm, những chuyện khác kh biết, y nhất định biết.

Thập Ngũ hơi khựng lại một chút, thành thật đáp: "A Đào chính là Liễu Thiêm, đó là tên nàng dùng khi ra ngoài."

"Ngài gặp A Đào khi bị lưu đày đến Lạc Thành, lúc thuộc hạ hội ngộ với ngài, hai đã quen biết, cụ thể thế nào thuộc hạ cũng kh rõ. Sau đó nàng theo ngài vào kinh, cứu được lệnh phu nhân, được phong làm ngự y bên cạnh Tiên hoàng, giúp ngài tr đoạt ngôi vị. Sau khi ngài đăng cơ, nàng lại mất tích."

Thập Ngũ đã bắt đầu nhận đệ tử, các đệ tử tụ tập ở góc phòng tò mò quan sát vị hoàng đế mà hiếm khi họ được th, cũng là chủ nhân tương lai mà họ sẽ phục tùng.

Chen chúc một hồi, một đám ngã lăn ra đất, cắt ngang lời của Thập Ngũ. Y đen mặt qua đá mỗi một cái, đám thiếu niên vẫn chưa đủ chín c, ôm m.ô.n.g kêu đau, lục đục bò dậy, quỳ thành hàng xin nhận tội.

Cố Lưu tất nhiên kh chấp nhất với đám trẻ, sau khi nhận được câu trả lời mong muốn, rời đến một nơi khác.

Mẫu hậu của kh muốn quay lại hoàng cung, vẫn luôn sống trong một ngôi nhà nhỏ yên tĩnh, cùng với một phụ nữ ên khác.

Trước đây, Cố Lưu chưa từng quan tâm đến phụ nữ ên này, mẹ kh cho tiếp xúc với bà ta nên cũng kh để ý. Bây giờ mới biết, phụ nữ ên này chính là mẹ của A Đào.

Mẹ vốn là thích đó đây, ở trong cung kh yên, sau này bị giam lỏng trong một trang viên, dần trở nên kh muốn ra ngoài, mỗi ngày chỉ ở trong căn nhà nhỏ luyện chữ, ngẩn ngơ, cả ngày trôi qua như vậy.

hỏi mẹ còn nhớ Liễu Thiêm kh.

Tay cầm bút của bà dừng lại, một nét chữ làm hỏng cả bức tr, bà vo tờ gi lại ném , nói: “Đó là một cô nương th minh, các con đã cùng nhau cứu ta ra khỏi tay kẻ đó.”

Cố Lưu cầm chìa khóa mẹ đưa, mở cánh cửa lớn của tiểu viện phía tây, th phụ nữ ên mà ai ai cũng tránh.

Mẹ kể rằng, vào một buổi sáng yên tĩnh này bỗng phát ên.

Sau khi Liễu Thiêm mất tích, mọi đều nói rằng nàng lẽ đã c.h.ế.t ở một nơi kh ai tìm th, tin tức chậm chạp truyền đến tai mẹ nàng, bà ta vốn chưa từng quan tâm đến con gái, từ bỗng nhiên lại phát ên.

Bà ta kh chịu tin, hồn bay phách lạc tự nói:

“Chết ?”

thể? thể? Kh thể nào! Kh thể nào…”

Bà ta chẳng nhận ra đang khóc, vẻ mặt như bị ma ám: “ như nó, thể c.h.ế.t được? Ta đẩy con bé xuống s, bỏ vào rừng sâu sói, dùng đá đập vào đầu con bé, kh cho ăn để mặc nó c.h.ế.t đói... lần nào cũng muốn g.i.ế.c nó, nhưng con bé vẫn sống sót lớn lên. Nó một mạng sống đáng khinh, nhưng kiên cường, thể c.h.ế.t được?”

Bà ta tự lẩm bẩm, lẽ là nhớ lại quá nhiều chuyện cũ, hoặc là nỗi đau lòng và hối hận đến muộn, nghĩ đến việc làm mẹ mà dùng roi tre để đánh, dùng móng tay để cào, kéo tóc con gái, chưa từng đối xử tử tế với A Đào bé nhỏ, phụ nữ bật khóc nức nở ngay tại chỗ.

Từ đó trở , trong vùng xuất hiện một phụ nữ ên.

Bà ta luôn trộm cướp trẻ con nhà khác, nhẹ nhàng hát ru dỗ dành; th trẻ con bị mắng, bị đánh, bà ta sẽ lao vào như ên để bảo vệ, cắn xé chửi bới cha mẹ đứa trẻ; bà ta sẽ bê một tảng đá đưa cho đưa trẻ đứng bên đường, bảo nó đập c.h.ế.t , hoặc đứng bên bờ s, hét lên bảo chúng đẩy xuống để c.h.ế.t đuối… làm cho các gia đình trong vùng ai n cũng hoảng sợ, kh dám cho con ra ngoài, sợ gặp phụ nữ ên .

Lệnh phu nhân sợ bà ta gây chuyện, nhốt bà ta lại trong viện phía tây.

Khi Cố Lưu đẩy cửa vào, cỏ cây bên trong đã mọc um tùm, phụ nữ ên ôm một cái túi vải trống, lắc qua lắc lại, cười hát bài đồng dao, hát xong lại đột nhiên òa khóc: “Xin lỗi, xin lỗi, ta kh nên để một đứa trẻ sơ sinh nằm trên đất lạnh suốt đêm. Cả đêm đó, thật lạnh biết bao.”

Nếu A Đào th cảnh này, kh biết sẽ cảm xúc gì.

đến kh gặp xuân, xuân đầy vườn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...