Trường Thọ
Chương 4:
Đây là chuyện xảy ra trước khi ta sống lại, đời này Cố Lưu cũng đã trải qua, cho nên ta nói, ta cứu , là trả ơn ân tình trước đó của .
Điều này hợp lý, Cố Lưu vẻ đã tin là thật.
Nhưng kh muốn ở lại nhà ta, lúc ta hái thuốc trở về, Cố Lưu đã kh th.
Ta đến nơi thường xuất hiện để tìm kiếm, m ngày trôi qua, Cố Lưu vẫn luôn né tránh, kh muốn dây dưa gì với ta.
Nhưng ta là một cứng đầu, cho nên càng muốn tìm , theo , ngay cả khi tỏ ra lạnh lùng xa cách.
Cho đến khi bị một đám bất lương con nhà quyền quý kéo đến trường đua ngựa trêu đùa, bị vó ngựa giẫm đạp đến hôn mê bất tỉnh tại chỗ.
Ta chờ cho đến khi đám kia rời , lại một lần nữa nhặt Cố Lưu tàn tạ trở về.
Lần này Cố Lưu mất lâu mới tỉnh lại, căn nhà tr rách nát quen thuộc, quả nhiên lại là ta. Đôi môi khô nứt của khẽ giật giật, thật lâu mới nói: "Nếu lần sau, đừng cứu ta.”
Ta bưng bát thuốc nóng hổi, thổi nguội thay , trả lời qua loa: "Được , nhưng ngươi uống hết thuốc này trước đã..."
Choang!
Cố Lưu kh nhận, giơ tay hất đổ bát thuốc, vùng vằng muốn đứng dậy rời .
Ta được hai bước, lại ngã sõng soài trên mặt đất, hai tay ôm ngực, khuôn mặt tuấn tú tái nhợt vì đau đớn.
Ta vội bước tới đỡ lên giường, quét dọn sạch sẽ mặt đất, lại ra ngoài nấu thêm một chén thuốc, lúc trở về vẫn nghiêm túc ngồi thổi nguội như trước, kh hề sốt ruột.
Chén thuốc vừa nguội, ta bưng cho , Cố Lưu kh nhận, ta cứ giơ như vậy, hai giằng co.
Cố Lưu ta hồi lâu, nở nụ cười giễu cợt.
“Cô kh cần làm vậy, lần trước cô cứu ta một mạng, ân tình đã trả đủ, huống hồ khi đó ta cũng chỉ tiện tay, kh đáng tốn c tốn sức thế này.”
“Một cái bánh bao mà thôi, dẫu ngon thì thể ngon đến mức nào?
Đúng vậy.
Một cái bánh bao mà thôi, dẫu ngon thì thể ngon đến mức nào.
Chỉ thiếu thốn tình thương mới thể coi chút lòng tốt mà khác tiện tay cứu giúp là sự cứu rỗi cả đời, sau đó vì nó phấn đấu quên .
Một chút lòng tốt do đấng cứu rỗi tiện tay bỏ lại, cũng đủ để lấp đầy cuộc đời cằn cỗi của kẻ đáng thương.
Nhưng đó kh là ta. lẽ ta sẽ giống cha m.á.u lạnh vô tình, kh vì một cái bánh bao mà cảm kích đến liều mạng báo ơn.
Sau khi trùng sinh, ta muốn cứu Cố Lưu, muốn muốn cứu . Kh chỉ vì lòng tốt lúc trước của , mà còn vì nguyên nhân khác, ều ta vĩnh viễn sẽ kh nói cho biết.
Kiếp trước, kết cục của Cố Lưu thảm, là bạo quân ai cũng muốn giết. Ta kh muốn nhắc tới những chuyện chẳng tốt đẹp này với , dẫu cho đời này Cố Lưu còn chưa trải qua chuyện đó.
Ta sẽ luôn theo , che chở , giúp tránh khỏi những con đường vòng đã , ngăn trở thành một bạo quân như kiếp trước, sẽ kh rơi vào cái c.h.ế.t thê thảm đến tột cùng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ta hy vọng bình an, thuận lợi, tỏa sáng rực rỡ.
Ta biết vì Cố Lưu kh muốn gặp ta, bởi ta quá hiểu .
Hiện tại Cố Lưu còn chưa ác đến nỗi hết thuốc chữa, tránh ta, chỉ vì kh muốn liên lụy đến ta.
Toàn bộ Lạc Thành đều chịu sự sai khiến của họ hàng thân thích nhà Tôn quý phi, bọn họ chèn ép Cố Lưu, muốn bị hô đánh, cả đời chỉ thể làm ăn mày, chịu nhục nhã ê chề, bị ngược đãi, dùng chút hơi tàn kéo dài mạng sống.
Chỉ cần đối xử tốt với Cố Lưu một chút, sau này chắc c sẽ bị trả thù, lâu dần, kh ai muốn th nữa, tránh còn chẳng kịp.
Nhưng kh tránh được ta, muốn , ta kh ngăn cản, chỉ im lặng theo sau, té xỉu, ta lại nhặt về, kh chịu uống thuốc, ta sẽ nấu từng chén một lần nữa.
Ánh mắt dịu dàng trước sau như một mà , kh hề tức giận.
Cố Lưu cuối cùng vẫn chọn uống thuốc, nằm dưỡng thương trong nhà tr rách nát của ta, ta tiện tay chữa khỏi vết thương cũ trên đùi .
Đám con cháu thế gia bất lương kia lại nhớ tới Cố Lưu, bọn họ tìm được nhà ta, nhưng kh th Cố Lưu, cảm th bị trêu đùa, nên hung hăng đập nát ngôi nhà tr đơn sơ của ta.
Mẹ ta và Cố Lưu đã được dẫn sang nhà thợ săn từ trước, nơi đó đã lâu kh ở, chẳng khác nào nhà hoang, hơn nữa lại nằm ở nơi heo hút hẻo lánh, ngoài kh dễ tìm được.
Ta đứng trong bụi cỏ cách đó kh xa bọn họ, nhận ra tên cầm đầu là con của Thái thú, cũng chính là con của họ hàng xa với Tôn Quý phi, chợt nhớ ra tên này từng cướp thứ quan trọng của Cố Lưu.
Ta lạnh lùng gã.
Lúc vào núi hái thuốc, ta còn hái thêm nhiều sơn chi dại, ăn mặc như cô nương bán hoa đến bán gần phủ đệ Thái thú, tìm hiểu rõ hành tung hàng ngày của đứa con trai béo như lợn trong nhà họ.
Ta phát hiện cứ cách vài ngày, gã sẽ một ra ngoài, lén lút gặp riêng với quả phụ trẻ tuổi xinh đẹp ở thôn nọ. Đây là hành vi mờ ám xấu hổ, cho nên càng kh thể khoa trương giống thường ngày mà dẫn theo đám bạn bè, hầu túc trực.
Tìm được thời cơ, ta ngồi c giữ trên con đường gã sẽ về một .
Chậm rãi cài thêm vài b sơn chi trắng noãn lên tóc, đến con suối ven đường rửa sạch vết bẩn trên mặt, vén mái tóc che gần hết khuôn mặt lên, ta giả bộ lơ đãng quay đầu lại.
Bắt gặp ánh mắt đờ đẫn của tên béo c.h.ế.t tiệt.
Con trai Thái thú thường xuyên ức h.i.ế.p khác bất kể nam nữ, là kẻ dâm tà háo sắc, phản ứng đầu tiên của gã là muốn nhào đến bắt ta.
Ánh mắt ta tràn đầy sự hoảng loạn, luống cuống lui về sau muốn chạy trốn.
Càng chạy càng tiến vào nơi hoang vu vắng vẻ, tên béo đuổi theo sau kêu gào ta dừng lại.
Ta nghe lời dừng thật.
Ta chợt xoay , nào còn bộ dạng kinh hoàng thất thố như ban nãy, khuôn mặt vô cảm tên béo rơi vào hố bẫy dân trong thôn thường đặt để săn lợn rừng.
Gã c.h.ế.t khá thê thảm, thân dưới bị đ.â.m thủng hoàn toàn.
Ta dùng móc câu móc lên một khối ngọc bài bên h gã, chữ "Diệp" mơ hồ trên đó, ta cẩn thận cất ngọc bài vào trong tay áo, dùng lá rụng phủ sạch dấu chân, lặng lẽ rời .
M ngày nữa, tin tức con trai Thái thú giẫm trúng bẫy mà c.h.ế.t sẽ được truyền ra, đây là chuyện ngoài ý muốn, kh hung thủ, cũng kh ai bị trách phạt.
Về phần tại gã lại chạy đến nơi hẻo lánh này, lẽ vì đã làm quá nhiều chuyện xấu, quỷ dữ đến đòi mạng thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.