Trụy Hoa Ngâm
Chương 5
“ trở về Thanh Châu cũng để tìm kiếm nàng ."
Yến Phù Chu lưu một toán ở Kinh thành tìm kiếm, tự thì hồi hương Thanh Châu để dò hỏi phong thanh.
Hiện tại khi danh chính ngôn thuận lấy phận mới dám làm động thái , ngày , đến cả cái mạng còn giữ xong, chi đến chuyện tìm .
đáp câu hỏi Yến Phù Chu, thực sự cũng chẳng để tâm, đường vẫn tận tình mang theo cùng.
Chặng đường chỉ mất vỏn vẹn hai ngày liền đặt chân đến đất Thanh Châu.
12
Vốn dĩ tới địa giới Thanh Châu toan cáo từ, song Yến Phù Chu cứ khăng khăng đòi tiễn thêm một đoạn, ngờ tiễn tới tiễn lui, tiễn thẳng tới tận cổng nhà .
“Quả nhiên, nàng chính Tiểu Mãn Nhi!"
vui mừng khôn xiết, vì suy đoán trở thành sự thật, và cũng vì cố nhân trùng phùng.
Thảo nào suốt chặng đường cứ lựa lời gạn hỏi mãi.
“Tiểu Mãn Nhi, Trình Vân Thanh đây!"
tràn ngập niềm hoan hỷ cùng nhận quen.
ngẩn :
“Trình Vân Thanh."
đứa bạn thanh mai trúc mã tặng chiếc khuyên mộc năm xưa, cũng chính , đối tượng hứa hôn từ thuở nhỏ trong miệng .
“Chuyến vốn dĩ vì nàng mà tới, ông trời đối với thật bạc."
Yến Phù Chu vốn cốt nhục nhà họ Trình, đứa trẻ phu phụ nhà họ Trình nhặt bên đường khi chịu nỗi đau mất đứa con độc nhất.
Họ để mang danh tính đứa con khuất, thậm chí còn ước định miệng mối hôn sự .
Suốt nhiều năm đó, thủy chung sống bằng phận Trình Vân Thanh.
Mãi cho đến cách đây lâu, mới nhận tổ quy tông, làm Tiểu vương gia Yến Phù Chu.
“ từ học đường trở về tin nàng bán , song rõ bán phủ vị quý nhân nào, kịp dò hỏi cho tường tận, lũ cừu địch đòi mạng phát giác tung tích."
Để lụy đến phu phụ nhà họ Trình, một một trốn chạy, mấy bận cận kề c/ái ch/ết, mãi cho đến khi hội ngộ với thuộc hạ cũ phụ .
Xem thêm: Lục Thiếu, Vợ Anh Là Bác Sĩ Thiên Tài - Cố Thanh - Lục Cảnh Viêm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
vốn định bụng đợi khi thu xếp thỏa đáng bề mới tìm kiếm , nào ngờ, cái đợi ròng rã mười năm trời.
Vốn dĩ trong lòng cũng vô cùng thắp thỏm, mười năm quả thực quá dài, vật đổi dời, dám chắc liệu còn nhớ rõ chăng, càng dám chắc, liệu sớm xuất giá làm thê .
Dẫu quá nhiều điều bất định, vẫn ôm một tia huyễn tưởng.
ngờ chỉ tiện tay giúp đỡ một phen, sự tình trùng hợp đến thế, giúp ngày đêm mong nhớ, đây duyên phận trời ban thì gì?
“Hóa ."
Sự tình vượt ngoài dự liệu , đối tượng hôn ước ngỡ yên bề gia thất, bỗng chốc hóa thành vị Tiểu vương gia phận tôn quý.
“ , Tiểu Mãn Nhi, tới thực hiện lời hẹn ước."
Yến Phù Chu dám , song chẳng dám nghĩ tới.
Bùi Cẩm Hằng Thế t.ử giày xéo xuống vũng bùn lầy, phận Yến Phù Chu càng thêm phần hiển hách, hạng như gánh vác nổi.
Thế nên khi thốt lời hứa hẹn thực hiện giao ước năm xưa, chỉ nhàn nhạt mỉm khước từ:
“Lời đùa thuở nhỏ, thể coi thật ."
13
về nhà, song cũng chỉ lưu nhà một ngày.
“Họ đuổi nàng ?"
Yến Phù Chu bất duyệt, vốn dĩ chuyện bán năm xưa khiến tích tụ ít oán khí đối với nhà họ .
lắc đầu:
“ ưa sự thanh tịnh, trong nhà đông, sống quen."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/truy-hoa-ngam/chuong-5.html.]
Phận làm nô tỳ thì quyền chọn lựa, nay tự do tự tại, tự nhiên sống liền sống thế .
Trong nhà phụ mẫu vẫn còn, trưởng cưới tẩu tử, cũng con nhỏ.
đông tất yếu ồn ào, nơi ăn chốn ở cũng chật chội.
Họ đối với , năm xưa trưởng lâm trọng bệnh, gặp năm mất mùa đói kém, họ mới bán để lấy tiền chạy chữa cho trưởng, nay đối diện với thủy chung vài phần hổ thẹn, đứt đoạn chuyện đuổi .
chính , nguyện ý lưu .
“ ở trong thành..."
“Tiểu vương gia, vô công bất thụ lộc."
sợ thốt lời tặng nhà tặng đất cho , bởi lẽ những ngày qua chuyện xảy chỉ một , hễ nhắc tới một câu, liếc thêm một cái, thảy đều thu gom đóng gói .
do nhận mà thôi.
cự tuyệt.
“Nghĩ gì thế, bảo ở trong thành buồn chán, dứt khoát dọn về nông thôn bầu bạn với nàng chứ gì."
gõ nhẹ trán , giọng mang theo tiếng .
Phu phụ nhà họ Trình vẫn sinh sống tại nơi từng dời , lộ diện nhận , chỉ âm thầm phụng dưỡng.
Yến Phù Chu trở về cũng chẳng nơi trú chân, đành tậu một tòa trạch trong thành.
Vốn dĩ quả thực ý định theo thành, nay thấy căn nhà gỗ mới trùng tu từ đống đổ nát vô cùng .
Đây chính do tự tay dẫn theo tùy tùng từng viên gạch từng khúc gỗ dựng lên đó thôi.
Yến Tiểu vương gia đây đầu tiên cầm những đồng tiền công đổi bằng mồ hôi nước mắt.
Để thuận tiện cho bản , cũng dự định dựng một căn nhà gỗ mảnh đất trống cách đó xa, chỉ đợi tìm cơ hội mở lời mà thôi.
“Tiểu vương gia thật sự bận rộn chính sự ?"
nghi hoặc mở lời.
Bạn thể thích: [Xuyên Sách] Kế Hoạch Tẩy Trắng Của Mẹ Ruột Pháo Hôi: Một Tay Nuôi Bảo Bối, Một Tay Thu Phục Tổng Tài - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
14
Mấy ngày nay bồ câu đưa tin bay đến từng ngắt quãng, mỗi một cái chân thảy đều buộc ống thư.
“ kẻ còn bận rộn hơn cả ."
Yến Phù Chu gỡ ống thư xuống, đắc ý nhướng mày.
chỉ suông bằng miệng, thật sự dâng tấu sớ đàn hặc Bùi Cẩm Hằng, đàn hặc phẩm hạnh bất đoan, xem thường luật pháp, cưỡng đoạt dân nữ.
Nơi riêng tư, còn gửi một phong thư cho đương kim bệ hạ vị thúc phụ ruột , để lóc t.h.ả.m thiết.
Bùi Cẩm Hằng cưỡng đoạt nương t.ử trong lòng khổ công tìm kiếm bấy nhiêu năm, còn ngạo mạn bắt làm .
Hoàng đế tự nhiên kẻ hộ đoản.
Bùi Cẩm Hằng ngay giữa triều hội mắng cho vuốt mặt kịp, phụ , Bùi Hầu gia cũng chịu vạ lây, bệ hạ trách phạt dạy con nghiêm.
Nhà họ Lâm vốn dĩ mới định xong hôn sự với hầu phủ đang lúc nở mày nở mặt, nay cũng lâm một tầng mây mù ảm đạm.
“Như , liền rảnh rỗi để tìm ngươi gây phiền toái nữa."
“Còn nữa, chớ gọi Tiểu vương gia nữa, nếu nàng nguyện ý gọi một tiếng Vân Thanh ca ca, liền gọi Phù Chu."
Cuốn theo chiều gió, tiên sửa cái xưng hô xa cách .
Vốn dĩ Yến Phù Chu chỉ chút chướng mắt cái bộ dạng làm màu làm tịch Bùi Cẩm Hằng, song khi rõ kẻ quấy rối chính Tiểu Mãn Nhi , nơi riêng tư sớm coi Bùi Cẩm Hằng kẻ thù đội trời chung.
15
“ ngươi làm , quả thực gan to bằng trời!"
Yến Phù Chu giáng một nhát cuốc thật mạnh xuống lòng đất, lật tung lớp đất cho tơi xốp, để thuận tiện cho gieo trồng rau xanh.
vệ cách đó xa cảm thấy vài phần khó hết, Tiểu vương gia nhà thật rước khổ , thứ chuyện vặt vãnh cần tới đích tay.
Song cứ khăng khăng bảo trải nghiệm cuộc sống nam canh nữ chức.
Một bậc Trạng nguyên lang, một vị Tiểu vương gia cao quý, lúc chẳng còn cái dáng vẻ sách nữa, song may đây một màn kịch độc diễn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.