Truyền Nhân Y Thuật Xuyên Không Thành Phế Vật Bị Ghẻ Lạnh
Chương 40: Cách áo xiên kim châm như thế nào?
Giờ đây Tiểu Ngũ đã quen thuộc với Lãnh Th Nguyệt hơn nhiều, ngửi th mùi hương, liền sải bước thẳng vào phòng bếp.
“Vương phi, cần thuộc hạ giúp đỡ kh?”
Thực ra tuy miệng Tiểu Ngũ gọi Lãnh Th Nguyệt là Vương phi, nhưng đối với , d xưng này chẳng ý nghĩa đặc biệt nào, chẳng khác gì so với những đồng bạn thường ngày gặp.
Lãnh Th Nguyệt tự nhiên cũng kh để ý. Giờ đây đã biết Tiểu Ngũ là đơn thuần, chỉ là một tên mê ăn uống chính hiệu, nàng liền đáp lời.
“Kh cần đâu, lát nữa là xong ngay, Tiểu Ngũ thị vệ ra ngoài đợi !”
Nghe Lãnh Th Nguyệt nói vậy, Tiểu Ngũ cũng kh khách sáo, quay rời khỏi phòng bếp.
Chuyện Lãnh Th Nguyệt nấu ăn ngon, Tiểu Ngũ chưa từng nói với ai, kh vì lý do gì khác, chỉ vì sợ khẩu phần ăn của bị khác tr mất.
Nguyên liệu hôm nay vịt và măng, Lãnh Th Nguyệt liền làm món vịt xào gừng non và c măng.
Kh cần nếm, chỉ cần ngửi mùi là biết chắc c sẽ ngon. Lãnh Th Nguyệt vẫn như mọi khi, chia ra một phần đặt trong bếp cho Tiểu Ngũ, phần còn lại liền mang vào phòng khách đóng cửa lại.
Tiểu Ngũ th Lãnh Th Nguyệt đã vào phòng, liền kh chần chừ nữa, một cái lướt vào bếp, cầm đũa lên bắt đầu ăn. Một miếng cơm, một miếng vịt, lại húp một ngụm c măng tươi, Tiểu Ngũ hưởng thụ đến nỗi đôi mắt hơi híp lại.
Ăn xong, tự giác rửa sạch bát đũa mới rời .
Liên tục m ngày, Lãnh Th Nguyệt đều lén lút vào Th Trần Viện như vậy, lẽ là do vận khí nàng quá tốt, vẫn chưa từng bị phát hiện.
Lãnh Th Nguyệt cũng đã nắm rõ thói quen của Tiểu Ngũ qua m ngày này, này chỉ đến Th Trần Viện vào giờ cơm trưa. Biết được ều này, Lãnh Th Nguyệt càng thêm yên tâm.
Ba ngày nữa chính là ngày độc phát của Tô Mục Thần. Sáng sớm, Lãnh Th Nguyệt đã vào T.ử Trúc Viện, bởi vì m ngày nay, vào buổi sáng, Lãnh Th Nguyệt cũng sẽ đến T.ử Trúc Viện châm m mũi kim cho Tô Mục Thần, nhằm giảm bớt cơn đau mà Đoạn Hồn Tán gây ra.
Giờ đây Tô Mục Thần cũng đã biết Lãnh Th Nguyệt kh của Mộ Đức Đế, cho nên khi đối diện với nàng, sắc mặt kh còn lạnh như băng như trước nữa.
Lúc này th Lãnh Th Nguyệt vào, khẽ lên tiếng.
“Hôm nay đành làm phiền Bạch cô nương !”
Những lần độc phát trước đây, đều là Hạ Thính Hàn túc trực bên cạnh , hơn nữa vì kh muốn ngoài th bộ dạng phát độc của , đương nhiên cũng là lo lắng sẽ vô tình làm thương tổn khác, cho nên mỗi khi phát độc, hạ nhân trong T.ử Trúc Viện đều bị cho lui ra ngoài.
Hơn nữa, để tránh ngoài x vào, Như Phong còn c gác ở cổng viện.
Lãnh Th Nguyệt th sắc mặt Tô Mục Thần hôm nay còn tái hơn mọi khi, đôi mắt nàng khẽ động.
“Chuyện tiểu nữ nên làm!”
Th Tô Mục Thần vẫn ngồi trên xe lăn, bên cạnh còn đặt m sợi dây thừng to bằng ngón tay cái, Lãnh Th Nguyệt biết đây chắc c là thứ Tô Mục Thần chuẩn bị để trói buộc , đề phòng lúc phát độc mà mất kiểm soát làm tổn thương khác. Nghĩ đến đây, đáy mắt Lãnh Th Nguyệt kh khỏi thoáng qua một tia kh đành lòng.
Nàng hiểu rõ nỗi đau độc phát của Đoạn Hồn Tán kh thường thể chịu đựng nổi, hơn nữa với cơn đau như vậy, đàn trước mặt này mỗi mười ngày lại trải qua một lần.
Lúc này Lãnh Th Nguyệt cảm th Tô Mục Thần kh hổ d là Chiến Thần của Long Nguyên Quốc, ý chí và tâm tính này quả thực thường kh thể sánh bằng, vì vậy ánh mắt Tô Mục Thần đầy vẻ khâm phục.
“Vương gia, tiểu nữ đỡ ngài nằm lên giường, như vậy lúc ngài phát độc, tiểu nữ mới tiện hành châm cứu cho ngài!”
“Được!”
Nghe Lãnh Th Nguyệt lại bảo nằm lên giường, Tô Mục Thần kh khỏi sang sợi dây thừng bên cạnh, ý tứ vô cùng rõ ràng: nếu nằm trên giường, sẽ kh thể bị trói lại được.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nếu như vậy, lúc phát độc, kh thể tự chủ, chắc c sẽ làm ra những chuyện tổn thương bên cạnh.
Lúc này trong T.ử Trúc Viện chỉ hai họ, bên cạnh này đương nhiên chính là Lãnh Th Nguyệt.
Lãnh Th Nguyệt tự nhiên cũng hiểu ý Tô Mục Thần, nàng liền nở một nụ cười trấn an , mới lên tiếng.
“Vương gia kh cần lo lắng, nếu tiểu nữ châm cứu mà phát hiện ngài hành vi phát ên, tiểu nữ sẽ lập tức châm cho ngài ngất !” Th Tô Mục Thần ngẩn ra, Lãnh Th Nguyệt khẽ cười một tiếng nói tiếp.
“Thực ra, Đoạn Hồn Tán mỗi lần độc phát cũng là thời cơ tốt để bức độc ra ngoài. Nếu Vương gia thể nhịn được, ta thể giúp Vương gia nhân cơ hội đó bức ra một phần độc tố, như vậy, nỗi đau đớn thường ngày của Vương gia cũng sẽ giảm bớt đôi chút!”
Kh hiểu , nụ cười trong trẻo, ôn nhu của Lãnh Th Nguyệt, lòng Tô Mục Thần dần dần thả lỏng, bèn lên tiếng:
“Vậy nhờ Bạch cô nương !”
Lãnh Th Nguyệt đỡ nằm lên giường, sau đó bắt đầu cởi y phục của Tô Mục Thần.
Tô Mục Thần th vậy, vội vàng nắm l tay Lãnh Th Nguyệt.
“Bạch cô nương, nàng đang làm gì vậy?”
Vì m ngày trước Lãnh Th Nguyệt châm cứu đều châm ở vùng qu mắt và bắp chân, nên Tô Mục Thần cứ nghĩ lần này cũng vậy. Th nàng lại muốn cởi y phục của , kh khỏi trong lòng kinh hãi.
Lãnh Th Nguyệt th sự hoảng loạn trong mắt đàn trước mặt, kh khỏi nhớ đến lúc trước khi châm cứu cho Hạ Thính Hàn, tên kia cũng y hệt như trước mắt. Lãnh Th Nguyệt thầm nghĩ, hai quả nhiên kh hổ là bằng hữu.
Tuy nhiên, Lãnh Th Nguyệt kh trêu chọc Tô Mục Thần như đã trêu Hạ Thính Hàn, mà nghiêm túc lên tiếng:
“Vương gia, nếu cứ mặc y phục thì tiểu nữ làm thể giúp ngài thi triển châm thuật?”
Lúc này sắc mặt Tô Mục Thần còn tái hơn lúc trước. Lãnh Th Nguyệt biết, độc của Đoạn Hồn Tán đã bắt đầu phát tác, bèn vội vàng nói tiếp:
“Vương gia, trong mắt đại phu kh phân biệt nam nữ, huống chi Vương gia cứ yên tâm, chỉ cần cởi áo ngoài để lộ vị trí tâm khẩu là được !”
Lúc này Tô Mục Thần đang cố gắng chịu đựng cơn đau đớn, mắt cũng bắt đầu mờ , bèn nhẹ nhàng bu tay đang nắm Lãnh Th Nguyệt ra.
Th vậy, Lãnh Th Nguyệt kh chần chừ nữa, chỉ nghe một tiếng "xoẹt", vạt áo ngoài của Tô Mục Thần đã bị Lãnh Th Nguyệt xé toạc.
Nhưng khi vạt áo được xé ra, lộ ra lại là những vết sẹo lớn nhỏ chi chít trên l.ồ.ng n.g.ự.c. th những vết sẹo này, đôi mắt Lãnh Th Nguyệt tràn đầy kinh ngạc, kh biết đã chịu bao nhiêu thương tổn mới thành ra như vậy.
Nghe th tiếng rên rỉ đau đớn của trên giường, Lãnh Th Nguyệt mới hoàn hồn khỏi cơn kinh ngạc, vội vàng cầm l ngân châm đ.â.m vào cơ thể .
Thao tác của Lãnh Th Nguyệt nh, chỉ trong chốc lát, n.g.ự.c, đầu và chân của Tô Mục Thần đã đ.â.m đầy ngân châm.
Ngân châm nhập thể, cơn đau giảm bớt, thần trí Tô Mục Thần cũng dần khôi phục lại đôi chút. khẽ mở mắt, th khuôn mặt phần mờ ảo của nữ t.ử.
Đây là lần độc phát mà cảm th nhẹ nhõm nhất từ trước tới nay, bèn muốn mở miệng cảm ơn Lãnh Th Nguyệt, nhưng chưa kịp lên tiếng, đã cảm th một giọt chất lỏng tựa như nước đọng rơi xuống cánh tay .
Tô Mục Thần nhận ra ều gì đó, trong mắt lóe lên tia áy náy, lại lặng lẽ nhắm c.h.ặ.t miệng.
Giọt nước rơi xuống cánh tay Tô Mục Thần kh thứ gì khác, mà là giọt mồ hôi lăn dài từ trán Lãnh Th Nguyệt.
Vì thi triển châm thuật cần tiêu hao tâm lực vô cùng lớn, đặc biệt là với trường hợp của Tô Mục Thần, thời gian mỗi cây kim đ.â.m vào và rút ra đều kh được sai lệch dù chỉ trong một khắc.
Vì thế, Lãnh Th Nguyệt kh dám lơi là dù chỉ một chút, ngay cả khi đã mồ hôi đầm đìa, nàng cũng kh rảnh để đưa tay lên lau, đến mức mồ hôi nhỏ xuống cánh tay Tô Mục Thần mà bản thân cũng kh hề hay biết.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.