Tù Ái Trong Tay Tổng Tài Bá Đạo
Chương 6:
Điều bận tâm là, cả nhà các đều đang sống nhờ vào trí tưởng tượng của đ!
M ngày sau đó, sống trong thấp thỏm kh yên.
Nhà họ Duẫn đối xử với còn tốt hơn trước, đặc biệt là cô Bạch Nguyệt Hinh. Ánh mắt cô tràn đầy yêu thương và thêm một chút cảm giác “đồng nghiệp trong ngành” khó nói nên lời.
Cô thường kéo lại, bàn bạc nghiêm túc:
“Kinh Hạc à, con nói xem, nếu một phụ nữ bị tổng tài bá đạo dồn vào tường hôn mạnh, thì nên thở trước hay rên trước mới đúng cảm xúc?”
: “……”
Cô ơi, xin đừng hỏi nữa, hỏi nữa là nghẹt thở thật đó!
Ngay cả Duẫn Trầm Chu cũng thay đổi, thỉnh thoảng còn tìm nói chuyện.
“Cô Lâm, cô đọc tiểu thuyết kh? muốn giới thiệu cho cô một tác giả, tên là ‘Một đ.ấ.m hạ gục bé ngoan đáng thương’. Văn của cô thật sự tuyệt đỉnh! Cách cô miêu tả tâm lý con , trí tưởng tượng ên rồ, đúng là thiên tài!”
: “…… Ha ha, vậy à? chưa nghe qua bao giờ.”
thề, khi nói dối câu đó, tim như rỉ máu.
Nhưng ều khiến khổ sở nhất là cả nhà họ bắt đầu diễn radio drama 《Tù Ái Trong Tay Tổng Tài Bá Đạo》 ngay trước mặt !
Chiều hôm đó, nắng vàng rực rỡ, ngồi trên sofa ăn táo.
Chú Duẫn Luân Hải và cô Bạch Nguyệt Hinh cầm kịch bản, ngồi đối diện .
Chú Duẫn hạ giọng, trầm khàn và bá đạo:
“ đàn bà, em trốn kh thoát đâu.”
Cô Bạch lập tức nhập vai, giọng run run mà quật cường:
“ là đồ quỷ! c.h.ế.t cũng kh khuất phục !”
Chú Duẫn bật cười lạnh:
“Vậy à? Thế thì để cho em biết thế nào là địa ngục thật sự.”
chú … bế xốc cô Bạch lên, ôm ngang thẳng lên lầu.
Cô Bạch vẫn hét: “Bu ra! Đồ khốn!”
Quả táo trong tay rơi “bộp” xuống đất.
Trời ơi! Chú ơi, cô ơi! biết hai đang diễn kịch!
Nhưng hai thể nghĩ một chút cho cảm nhận của ngoài như được kh?!
Cảnh tượng này, thật sự quá sức chịu đựng!
Hơn nữa, m lời thoại đầy xấu hổ đó đều là từng chữ từng chữ do chính gõ ra đ!
cảm giác linh hồn đang bị đem ra hành quyết c khai.
Đúng lúc này, Duẫn Th từ bếp ra, tay cầm một đĩa trái cây, th cảnh tượng trước mắt liền bình tĩnh nói với :
“Đừng bận tâm, họ lại bắt đầu . Bố bảo, bế mẹ lên lầu sẽ giúp họ tìm được ‘cảm giác của tình yêu cưỡng ép’.”
: “……”
nghĩ sắp kh nhận ra ba chữ “tình yêu cưỡng ép” nữa .
cúi xuống nhặt quả táo, cắn thật mạnh một miếng.
Kh được, chuyện này tuyệt đối kh thể để họ biết!
Cái d “Một đ.ấ.m hạ gục bé ngoan đáng thương” được giấu kín tới chết!
đã kh thể giấu được.
gây ra sóng gió, tên là Cố Vãn Chu.
Cô ta là ngôi đang lên trong giới lồng tiếng, giọng nói ngọt ngào, vẻ ngoài th thuần, là nữ thần trong mộng của vô số fan nam.
Đồng thời, cô ta cũng là sư của Duẫn Th, và là theo đuổi một cách ên cuồng.
Chiều cuối tuần hôm đó, cô ta xuất hiện ở biệt thự nhà họ Duẫn, tay cầm hộp bánh quy tự làm.
“Sư !” cô ta cất giọng ngọt lịm, mềm như tan chảy “Em làm bánh quy nam việt quất thích nhất nè~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tu-ai-trong-tay-tong-tai-ba-dao/chuong-6.html.]
Lúc đang ngồi xem phim với Duẫn Th trên sofa.
Nghe vậy, lặng lẽ liếc một cái.
Duẫn Th hơi lúng túng, vội đứng dậy giới thiệu:
“Vãn Chu, đây là bạn gái Lâm Kinh Hạc.
Kinh Hạc, đây là sư Cố Vãn Chu.”
Cố Vãn Chu từ đầu đến chân, sau đó nở một nụ cười ngọt ngào, nhưng nụ cười chẳng hề chạm tới đáy mắt:
“Thì ra là cô Lâm à, chào cô. cô trẻ thế này, chắc vẫn còn là sinh viên nhỉ? Trẻ thật đ.”
Khóe môi khẽ giật.
Câu mở màn kinh ển của bậc thầy trà nghệ:
Đầu tiên là c kích tuổi tác và ngoại hình, ngầm ám chỉ ta non nớt, thiếu chín c.
còn chưa kịp đáp, Duẫn Th đã nh hơn, ôm vai , giọng mang theo chút tự hào khoe khoang:
“Kinh Hạc kh sinh viên đâu, cô là một nhà văn giỏi đ.”
Nụ cười của Cố Vãn Chu thoáng khựng lại.
“Nhà văn à? Oa, nghe oai thật. Là viết thể loại… văn học th xuân à?” cô ta chớp mắt vô tội.
cười:
“Kh, viết m thứ… mà ai cũng thích đọc.”
Ví dụ như truyện lớn mà bố mẹ sư cô đang lồng tiếng.
Rõ ràng là Cố Vãn Chu kh nghe ra ẩn ý trong lời .
Cô ta tự nhiên đặt hộp bánh quy lên bàn trà, thản nhiên ngồi xuống ngay bên cạnh Duẫn Th, khoảng cách gần đến mức thể nghe được tiếng thở của cả hai.
“Chú Duẫn, cô Bạch đâu ạ?” cô ta hỏi bằng giọng thân mật ngọt xớt.
“Bố mẹ đang bận trên phòng thu.” Duẫn Th đáp.
“Thế còn trai thì ?”
“ làm ở c ty .”
Cố Vãn Chu lộ ra vẻ thất vọng vừa đủ để khiến ta th thương:
“Ôi chao, thật đáng tiếc quá. Em còn muốn hỏi cô Bạch vài ều về kỹ thuật lồng tiếng cho vai nữ chính trong ‘Tù Ái Trong Tay Tổng Tài Bá Đạo’ nữa cơ.”
Cô ta nói tiếp, giọng mang theo vẻ khổ sở đáng yêu:
“C ty đang chuẩn bị giao vai nữ chính này cho em, áp lực lớn lắm. Tác giả nguyên tác ‘Một đ.ấ.m hạ gục bé ngoan đáng thương’ quá giỏi, nữ chính mà cô viết vừa cứng cỏi vừa mong m, cực khó nắm bắt.”
Vừa nói, cô ta vừa quay sang Duẫn Th với ánh mắt đầy ngưỡng mộ:
“Sư , giỏi thế, th em làm được kh?”
ngồi bên cạnh, lặng lẽ uống một ngụm nước.
Trong lòng chỉ một câu:
Kh, cô làm kh nổi đâu.
Vì nhân vật nữ chính đó, viết dựa trên… chính bản thân đ!
Duẫn Th hiển nhiên chẳng mặn mà với kiểu tình huống này, chỉ gật đầu l lệ:
“Ừ, em làm được mà, cố lên.”
Nhưng Cố Vãn Chu kh chịu bu tha.
Cô ta rút ện thoại, mở một đoạn văn, giọng ngọt ngào mà cố tỏ ra chuyên nghiệp:
“Sư , xem đoạn này nhé
‘Môi cô bị hôn đến sưng đỏ, nhưng ánh mắt lại như dao, trừng thẳng vào đàn trước mặt.’
th chữ ‘trừng thẳng’ này, nên dùng hơi thở kiểu nào cho đúng? Là tức giận nhiều hơn, hay tuyệt vọng nhiều hơn?”
: “……”
Chị gái ơi, làm ơn đừng bàn luận kỹ thuật nghề nghiệp trước mặt tác giả gốc được kh?!
Chưa có bình luận nào cho chương này.