Tự Cẩm
Chương 1157: Thái Hậu Ngất Xỉu, Cung Đình Chấn Động
Y cầm lòng kh đặng tới gần Úc Cẩn, gằn từng chữ hỏi: "Vương gia từ đâu nghe được lời đồn như vậy?"
Đây nào lời đồn, rõ ràng là bùa đòi mạng, đòi chính là mạng cả nhà già trẻ nhà y!
Úc Cẩn rụt rè cười cười: "Tiểu vương còn tưởng chỉ là lời đồn đại cơ, nhưng bây giờ phản ứng của Hàn Chỉ Huy Sứ, thì ra tin đồn lại là sự thật..."
"Vương gia, hiện tại kh lúc nói giỡn!" Hàn Nhiên vỗ bàn một cái, kh chớp mắt chằm chằm Úc Cẩn, "Vương gia đến tột cùng từ trong miệng nào nghe được lời đồn như vậy?"
Úc Cẩn chỉ chỉ miệng .
Con ngươi Hàn Nhiên chợt co lại, dùng sức nắm chặt quyền: "Vương gia đến tột cùng ý gì?"
Úc Cẩn lần nữa cầm l một cái ly, rót nước trà đẩy qua: "Hàn Chỉ Huy Sứ kh cần nóng nảy như vậy, uống trà hạ chút hỏa."
Hàn Nhiên tiếp nhận chén trà, m hớp liền uống sạch ly trà, bình tĩnh Úc Cẩn.
Uy h.i.ế.p đã ném ra, Úc Cẩn liền càng tùy ý hơn, vẻ mặt lười nhác cười: "Hàn Chỉ Huy Sứ muốn ều tra kỹ chuyện hôm nay kh?"
Hàn Nhiên nhắm mắt, hiểu rõ.
Thì ra Yến Vương kh bệnh kh nhẹ, mà là kh sợ hãi.
Nhưng đối phương làm biết được bí mật kinh thiên như vậy?
Hàn Nhiên nhíu mày: "Vương gia l cái này uy h.i.ế.p ta?"
Úc Cẩn mỉm cười, giọng ệu kh nóng kh lạnh: "Hàn Chỉ Huy Sứ muốn nghĩ như vậy cũng thể. ều tiểu vương là thành tâm tới xin Hàn Chỉ Huy Sứ hỗ trợ. Việc hôm nay rõ ràng là nhằm vào ta, nếu Hàn Chỉ Huy Sứ kh muốn hỗ trợ, vậy chẳng tiểu vương sẽ chịu thiệt thòi?"
Nói đến đây, ý cười của Úc Cẩn chuyển lạnh, phủi phủi bụi bặm kh tồn tại trên , hỏi lại: "Tiểu vương là chịu thiệt?"
Hàn Nhiên tức giận muốn trợn trắng mắt: "Vương gia kh muốn chịu thiệt, liền uy h.i.ế.p Hàn mỗ?"
Úc Cẩn đúng lý hợp tình gật đầu, tri kỷ giải thích: "Ai bảo biết bí mật kia chỉ ít ỏi m mống chứ. Tiểu vương đếm sơ một chút, biết bí mật kia sợ chỉ ba là Hàn Chỉ Huy Sứ, Chân đại nhân và Phan c c ?"
Hàn Nhiên khuôn mặt trẻ tuổi kia, đáy lòng phát lạnh.
Trận kinh biến trên Thúy Loa Sơn, Yến Vương cũng kh mặt, là làm mà biết được?
Càng nghĩ, Hàn Nhiên càng cảm th đối phương sâu kh lường được.
Úc Cẩn cũng mặc kệ đối phương nghĩ như thế nào, tiếp tục đe dọa: "Nói như vậy, lời đồn đại một khi truyền ra, liền ở trong ba các ngươi."
Hàn Nhiên nhịn tức hỏi: "Vậy kh là Phan Hải hoặc là Chân Thế Thành?"
Úc Cẩn liếc Hàn Nhiên một cái, buồn cười nói: "Ta đây kh việc làm phiền Hàn Chỉ Huy Sứ , lại kh việc gì làm phiền hai bọn họ cả."
Hàn Nhiên trầm mặc hồi lâu, yếu ớt nói: "Vương gia tìm làm việc, thật đúng là kh giống thường."
Cầu kh nên xuất ra tư thái cầu , ngược lại y bị cầu chính là gặp xui xẻo?
"Vậy làm phiền Hàn đại nhân." Úc Cẩn vừa th Hàn Nhiên phản ứng như vậy biết là y đáp ứng , sắc mặt nhất thời chuyển tốt, nâng nâng ly trà với đối phương.
Hàn Nhiên giật giật khóe miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tu-cam-oyij/chuong-1157-thai-hau-ngat-xiu-cung-dinh-chan-dong.html.]
Y thật đúng là cám ơn.
Nhưng mà nói ra miệng, lại đổi thành: "Vương gia khách khí."
Bên này nói chuyện, Thường ma ma bên kia đã chạy về Từ Ninh Cung, đem tin tức nghe được bẩm báo cho Thái hậu.
Thái hậu ngất xỉu.
Từ Ninh Cung nhất thời đại loạn.
Lúc đó Cảnh Minh Đế đang ở Dưỡng Tâm Điện trêu đùa Cát Tường.
Mỗi ngày đều là xử lý tấu chương chất đống, từ cái ngày thoại bản giấu ở trong chồng tấu chương suýt nữa bị thần t.ử cùng m đứa con trai phát hiện, Cảnh Minh Đế liền tạm thời vứt bỏ sở thích này.
Bởi vậy, tâm tình càng dễ hậm hực hơn, trêu đùa Cát Tường kh thể nghi ngờ là biện pháp tốt giúp ều chỉnh tâm tình.
"Cát Tường, ăn cá khô."
Mèo mập cá khô kẹp giữa ngón tay trong tay Cảnh Minh Đế, ưu nhã dạo bước qua ngậm l cá khô, lưu lại chủ nhân vẻ mặt xấu hổ.
Cảnh Minh Đế l khăn lau tay, buồn bực thở dài.
Ngày đó rõ ràng kh như thế.
Tình cảnh ngày đó Cát Tường ngửa đầu kêu meo meo với vẫn luôn hiện hữu trong đầu Cảnh Minh Đế kh vứt được, nhưng qua Cát Tường vẫn là Cát Tường .
Xem ra đã đến lúc nên triệu Khiếu Thiên tướng quân tiến cung một chuyến.
Cát Tường tựa như cảm nhận được suy nghĩ đê tiện của chủ nhân, phẫn nộ kêu hai tiếng với Cảnh Minh Đế, biến mất ngay cả cái bóng mèo cũng kh chừa.
Tiếng bước chân vội vàng truyền đến.
Cảnh Minh Đế thoáng sắc mặt trầm trọng của Phan Hải, tức khắc thu hồi tâm tư chọc mèo.
Kh cần hỏi, lại xảy ra chuyện !
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Phan Hải cong eo, đầu cũng kh dám ngẩng lên: "Hồi bẩm Hoàng thượng, Thái hậu ngất xỉu..."
Đầu Cảnh Minh Đế ong một tiếng, kh rảnh hỏi kỹ, đã cất bước chạy về phía Từ Ninh Cung.
Phan Hải lặng lẽ thở dài, xoa xoa mồ hôi trên trán vội vàng đuổi theo.
"Hoàng thượng giá lâm..."
Cảnh Minh Đế trầm mặt vào, hỏi Thường ma ma đứng ở phía trước nhất hành lễ với : "Thái hậu đâu?"
Thường ma ma run giọng nói: "Ở trong phòng..."
Cảnh Minh Đế bước chân kh dừng, qua Thường ma ma.
Thái hậu đã được đưa lên giường, ngự y chạy tới đang bắt mạch cho bà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.