Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tự Cẩm

Chương 188: Đào Đất Tìm Thi, Hung Thủ Lộ Diện

Chương trước Chương sau

"Đây là..." Chân Thế Thành phát hiện ra phương hướng gây ra động tĩnh lại là vườn hoa, nhất thời vừa mừng vừa sợ.

Sợ là những tiểu cô nương kia hẳn là gặp nguy hiểm gì đó, mừng là cứ như vậy chẳng thể d chính ngôn thuận đến xem .

"Xảy ra chuyện gì?" Trên mặt Trường Hưng Hầu tối sầm, nghiêm nghị hỏi hạ nhân vội vàng ngang qua.

Hạ nhân vội nói: "Hầu gia, kh hay , trong hoa viên x vào một con ch.ó dữ, đang truy đuổi các cô nương!"

"Cái gì?" Trường Hưng Hầu sắc mặt đại biến, nhấc chân liền tiến về phía vườn hoa.

Những cô nương kia đều là quý nữ của các nhà giao hảo, vạn nhất nguy hiểm, vậy thì khó ăn nói .

Sắc mặt thế t.ử của Trường Hưng Hầu còn khó coi hơn cả Trường Hưng Hầu, vội vàng đuổi theo.

Chân Thế Thành vuốt râu, thầm nói một tiếng trời cũng giúp ta, hô lên với thuộc hạ theo xa xa phía sau: "Còn kh mau theo hỗ trợ!"

Vườn hoa bên này thật sự là gà bay ch.ó chạy.

Khương Thiến sớm đã mệt đến đổ mồ hôi đầm đìa, hết lần này đến lần khác con ch.ó lớn lại như mèo vờn chuột, rượt đuổi theo nàng.

Mắt th con ch.ó lớn lại sắp đuổi kịp, Khương Thiến đã gần như hôn mê.

Súc sinh này cứ đuổi theo nàng kh bu, hoặc là c.ắ.n một cái cho thống khoái cũng được, hết lần này đến lần khác cứ rượt ngừng, làm nàng mất hết cả mặt.

Nhị Ngưu vẻ mặt nghiêm túc.

Nó dễ dàng , vừa nghe nữ chủ nhân phân phó làm ầm ĩ mọi chuyện, lại chịu đựng ma âm của những nữ nhân này, còn đối phó với m cầm gậy chạy tới.

Trong hỗn loạn, Khương Tự trốn ở bên cạnh một lùm cây kh xa kh gần, khóe môi cong lên.

Nàng thật sự kh ngờ Nhị Ngưu lại chạy vào Hầu phủ.

Nhị Ngưu ở đây, muốn gây ra chút động tĩnh dẫn Chân đại nhân tới cũng thật dễ dàng.

Lúc này hẳn là động tĩnh chứ?

Khương Tự về một phương hướng nào đó, liền gặp cha con Trường Hưng Hầu vội vàng chạy đến, đến chậm m bước kh ai khác chính là vị 'Huyện úy' vừa mới cáo biệt xong.

"Nhị Ngưu..." Khương Tự khẽ gọi một tiếng.

Trong cơn hỗn loạn, âm th khẽ gọi của nàng ngoại trừ Khương Tiếu bên cạnh thì kh ai khác nghe được, nhưng trong nháy mắt Nhị Ngưu lại quay đầu.

Thính giác của ch.ó kh con thể so sánh được.

Khương Tự ẩn nấp khoa tay làm một thủ thế.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chân trước Nhị Ngưu vừa rơi xuống đất liền dừng lại, đột nhiên thay đổi phương hướng.

Khương Thiến vẫn chưa hết sợ hãi, vừa lộ ra nụ cười may mắn, nhưng nh ý cười liền chuyển thành kinh hãi.

Phương hướng mà con ch.ó kia chạy chính là bụi hoa thược d.ư.ợ.c ban đầu.

Kh biết vì 'phân bón' quá tốt hay kh, mà một mảng lớn thược d.ư.ợ.c này nở quá tà môn, đến lúc này vẫn hoa nở kh tàn.

Phu nhân quý nữ Kinh thành, thậm chí các nam nhân đọc qua m ngày sách đều khá thích phong nhã, nếu là dòng dõi cao hoặc giao tình tốt nói đến ngắm hoa thì khó mà từ chối được.

Mảnh thược d.ư.ợ.c chôn t.h.i t.h.ể này bao qua lại thưởng thức, vợ chồng họ khó tránh khỏi hãi hùng khiếp vía.

Bây giờ mảnh hoa thược d.ư.ợ.c chôn t.h.i t.h.ể đã lặng lẽ dời chỗ, chống đỡ qua buổi tiệc ngắm hoa này kh sai biệt lắm sẽ khô héo, đến lúc đó dọn dẹp toàn bộ hoa thược d.ư.ợ.c là thể an tâm.

Nhưng bây giờ súc sinh kia lại chạy đến bụi hoa thược d.ư.ợ.c ban đầu, làm kh khiến Khương Thiến hoa dung thất sắc.

Đồng dạng sắc mặt đại biến còn thế t.ử của Trường Hưng Hầu.

"Mau loạn côn đ.á.n.h c.h.ế.t con ch.ó kia!" Thế t.ử của Trường Hưng Hầu hét lớn.

Nhị Ngưu liếc thế t.ử của Trường Hưng Hầu một cái, thân thể đột nhiên dừng lại, hai chân trước nh chóng đào bới.

Trong lúc nhất thời bụi đất tung bay, ngay cả nhóm quý nữ vốn bị dọa chạy trốn tứ phía cũng đều lặng lẽ thò đầu ra.

Con ch.ó lớn này đang tìm xương thịt ?

Thế t.ử của Trường Hưng Hầu th hành động của Nhị Ngưu sợ đến hồn bay phách lạc, nghiêm nghị quát: "Các ngươi còn đứng ngây đó làm gì, mau đ.á.n.h c.h.ế.t con súc sinh kia !"

Chân Thế Thành giật giật đuôi l mày.

Nếu chỉ là sợ làm kinh sợ những tiểu cô nương này, thế t.ử của Trường Hưng Hầu kh cần thất thố như vậy.

Nói như vậy, dưới hoa cỏ thật sự gì đó, bị con ch.ó lớn kh biết từ đâu đến ngửi th mùi vị khác thường?

Nhưng mà mảnh hoa cỏ này cũng kh là mảnh hoa thược dược...

Ánh mắt Chân Thế Thành di chuyển sang bên cạnh, quan sát kỹ lưỡng những cánh hoa cỏ cạnh bụi hoa thược d.ư.ợ.c này.

Một mảng lớn thược d.ư.ợ.c nở rực rỡ, vàng nhạt đỏ nhạt, hết sức xinh đẹp.

Từ từ...

Ánh mắt Chân Thế Thành co rụt lại, ánh mắt rơi vào chỗ kh đáng chú ý nơi chân tường, nơi đó một bụi hoa thược d.ư.ợ.c nhỏ so với những bụi hoa thược d.ư.ợ.c khác vẻ buồn bã ỉu xìu hơn, tựa hồ sắp tàn lụi.

Thời tiết này thược d.ư.ợ.c tàn lụi cũng kh kỳ quái, nhưng nghĩ đến Tú nương t.ử và Trì lão gia đều từng nói rằng dưới bụi hoa thược d.ư.ợ.c chôn t.h.i t.h.ể con gái, Chân Thế Thành dựa vào trực giác được rèn luyện qua nhiều năm phá án, trong nháy mắt đã nghĩ th suốt ểm mấu chốt trong đó.

Thế t.ử của Trường Hưng Hầu đây là tật giật ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...