Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tự Cẩm

Chương 467: Truy Tìm Tung Tích, Thoát Thân Trong Gang Tấc

Chương trước Chương sau

Khương Tự thở dài trong lòng.

Thường lại ở bờ s nào kh ướt giày, kh nghĩ tới nh như vậy đã bị phát hiện, xem ra về sau đổi biện pháp chuồn ra ngoài thôi.

Đương nhiên, trước mắt kh thời ểm nghĩ cái này, chạy nh thoát thân mới là đúng đắn.

Khương Tự hơi nâng cằm, cười ngọt ngào với Triệu quản sự: "Kh biết càng tốt."

Nàng nói xong xách váy nh chân bỏ chạy, động tác linh hoạt như thỏ.

Triệu quản sự cùng gác cổng nào nghĩ đến sẽ phát sinh loại sự tình này, nhất thời đều ngây ngẩn cả , đợi phản ứng lại, tiểu nha hoàn đã sớm mất tăm mất tích.

Triệu quản sự giận dữ, lớn tiếng kêu đuổi theo, Đ Bình Bá phủ âm u t.ử khí thoắt cái náo nhiệt hẳn, lăn lộn đến ngã ngựa đổ lại chẳng tìm được .

Lần động tĩnh này nh chóng kinh động đến Phùng lão phu nhân.

Trong Từ Tâm Đường, Phùng lão phu nhân mặt trầm như nước Triệu quản sự, mở miệng liền mang theo tức giận: "Triệu quản sự, ngươi làm quản sự như vậy à? Để một tiểu nha hoàn kh biết ở đâu ra tùy tiện ra vào Bá phủ, khó trách Bá phủ gần đây phát sinh nhiều thị phi như vậy!"

Triệu quản sự vội quỳ xuống thỉnh tội: "Lão phu nhân, đều là nô tỳ hành sự bất lực, nô tỳ cũng kh nghĩ tới Vương lão đầu hồ đồ như thế..."

Phùng lão phu nhân một đôi lệ mắt quét về phía lão Vương gác cổng: "Vương lão đầu, ngươi biết tiểu nha hoàn kia? biết nàng ta thuộc viện nào kh?"

gác cổng nơm nớp lo sợ quỳ đó, đến bây giờ còn vẻ mặt mờ mịt: "Lão nô kh biết ạ."

"Kh biết?" Phùng lão phu nhân gõ mạnh quải trượng trong tay, "Kh biết thế mà ngươi còn nhiều lần thả một tiểu nha hoàn ra phủ? Trong phủ này còn chút quy củ nào kh hả!"

Trong lòng gác cổng còn ủy khuất: "Nha đầu kia nói là ra ngoài mua ít đồ, nhờ lão nô nới lỏng dùm. Lão nô nghĩ đây cũng kh đại sự gì..."

Về mặt ngoài, hạ nhân trong phủ muốn ra cửa là báo trước, nhưng mà đặt ở trong phủ nhà ai đều chả giống nhau, trên quy củ dưới ứng đối, một vài tiểu nha hoàn muốn ra ngoài mua ít kim chỉ linh tinh này nọ, thường thường kín đáo đưa cho gác cổng m đồng tiền là thể được việc ngay.

Triệu quản sự hiểu rõ việc này, trong lòng biết dù quản nghiêm tới đâu cũng kh thể ngăn chặn hết, lại kh ngờ gác cổng hồ đồ đến mức này, ngay cả bà đều cho hố.

"Triệu quản sự, ngươi xác định tiểu nha hoàn kia trước mắt còn ở trong phủ?"

Triệu quản sự vội gật đầu: "Nô tỳ xác định. Nô tỳ chính mắt th tiểu nha hoàn kia chạy hướng hậu viện, kêu đuổi theo đồng thời sai gắt gao bảo vệ tốt cửa trước cửa sau trong phủ. Tiểu nha hoàn kia chắc c còn ở trong phủ, mọc cánh cũng khó thoát."

"Nếu gặp lại tiểu nha hoàn kia, các ngươi nhận ra kh?"

gác cổng ngược lại thành thật, cúi đầu kh hé răng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tu-cam-oyij/chuong-467-truy-tim-tung-tich-thoat-than-trong-gang-tac.html.]

M đại tỷ trong phủ mặc y phục giống nhau, lại đều là tiểu cô nương mười m tuổi, rõ ràng tướng mạo đều kh gì khác lắm.

Triệu quản sự kh chút do dự nói: "Tiểu nha hoàn kia hóa thành tro nô tỳ cũng đều nhận ra!"

Bà chưa từng th tiểu nha hoàn nào to gan như vậy, bị bắt được chẳng những kh sợ, lại còn cười với bà.

Trong đầu bất chợt hiện lên nụ cười sáng lạn kia, Triệu quản sự tức giận đến gan đau.

"Tra cho ta, nhất định ều tra ra tiểu nha hoàn kia rốt cuộc là của viện nào!"

Sau khi Triệu quản sự lui ra, ánh mắt kh vui của Phùng lão phu nhân rơi vào trên Tiêu thị, gằn từng chữ một nói: "Tiêu thị, cái nhà này ngươi quản thật đúng là tốt!"

Tiêu thị vô cùng nén giận.

Bà ta quản gia kh một năm hai năm, năm nào cũng qua như vậy, ai biết một năm nay cứ một chuyện tiếp một chuyện chứ?

gặp xúi quẩy uống nước lạnh cũng mắc nghẹn mà!

"Là con dâu sai, chờ tìm ra tiểu nha hoàn đó nhất định xử trí thật nặng, răn đe cảnh cáo."

Phùng lão phu nhân kh phản ứng bà ta, trực tiếp nhắm hai mắt lại.

Khương Tự chạy về Hải Đường Cư, lập tức cởi bỏ y phục trên , dưới sự tương trợ của A Man, A Xảo nh đã thu thập thỏa đáng, chờ Triệu quản sự dẫn tới, th chính là Tứ cô nương vẻ mặt lãnh đạm, kh gì khác thường lệ.

"Triệu quản sự hưng sư động chúng như thế, lẽ nào trong phủ trộm vào?"

Đối mặt Khương Tự, Triệu quản sự là khách khí: " một tiểu nha hoàn gây ra họa, nhưng kh biết là ở trong viện nào, nô tỳ phụng mệnh lão phu nhân ều tra sân viện của từng , trước mắt mới từ bên Tam cô nương qua đây."

Ngụ ý, lần hưng sư động chúng này kh nhằm vào Khương Tự.

Khương Tự khẽ gật đầu, khóe môi căng cứng xoay vào phòng.

A Xảo cười nói: "Triệu quản sự, của Hải Đường Cư chúng ta đều ở chỗ này, bà cho thật kỹ . Nếu như kh các ngươi muốn tìm, vậy sớm nơi khác xem , cô nương chúng ta sợ ồn."

Triệu quản sự đảo mắt qua tất cả nha hoàn bà t.ử tụ tập ở trong sân, đè xuống thất vọng trong lòng nói hai câu khách khí với A Xảo, mang theo tới viện của Ngũ cô nương.

Khương Tự đứng ở cạnh cửa sổ đám Triệu quản sự rời , hơi chau mày đẹp.

Trải qua chuyện này, gác cổng trong phủ chắc c sẽ nghiêm, muốn ra ngoài lại phí chút tâm tư.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...