Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tự Cứu Chính Mình

Chương 4:

Chương trước

7.

“Vân Chu, nghe em giải thích đã!”

Mặt Lâm Vũ Vi trắng bệch, gần như phát ên quỳ xuống nắm l ống quần Tạ Vân Chu.

Tạ Vân Chu lạnh lùng:

“Giải thích cái gì? Giải thích việc cô tham ô c quỹ, hay là việc cô bịa chuyện về bạn gái ?”

Lâm Vũ Vi chỉ thẳng vào , hét lên:

“Là cô ta giăng bẫy! Cô ta kh hề đơn thuần như nghĩ!”

nép sau lưng Tạ Vân Chu, run rẩy:

“Chị… tại lại đối xử với em như vậy…”

Tạ Vân Chu c trước mặt :

“Lâm Vũ Vi, cô bị đình chỉ , phía nhà trường đã vào cuộc ều tra, tự lo l thân .”

Ra khỏi văn phòng, Tạ Vân Chu đột nhiên quay lại ôm :

“Duyệt Duyệt, thật ra sớm biết Lâm Vũ Vi là loại gì.”

“Cô ta trước giờ vẫn hay nhằm vào bạn gái của … nên kh dám yêu ai thật lòng.”

thừa nhận, lúc đầu với em, kh thật tâm.”

ta đầy tình cảm:

“Nhưng bây giờ mới hiểu thế nào là rung động thật sự.”

cố nén cảm giác buồn nôn, giả vờ cảm động tựa vào vai ta.

Tạ Vân Chu vuốt tóc :

“Bé à, đã thu thập được bằng chứng Trần Mặc bịa chuyện, nh thôi ta sẽ bị đuổi học.”

đột nhiên ngẩng đầu:

“Bằng chứng gì?”

“Trong máy tính của nó ảnh của em, còn cả ghi chép theo dõi em, em xem …”

Tạ Vân Chu cười lạnh:

“Loại biến thái này đáng vào tù.”

Tim đập nh.

Theo những gì theo dõi, những thứ đó rõ ràng đều do chính Tạ Vân Chu chụp lén.

Hóa ra ta đã chuẩn bị sẵn để đổ tội cho Trần Mặc.

“Vân Chu… hay chúng ta báo cảnh sát …”

Tối hôm đó, diễn đàn trường lại nổ tung với một bài đăng mới:

“Lật kèo! Kẻ bịa chuyện về Khương Duyệt là khác, trong máy tính sinh viên khoa CNTT Trần Mặc phát hiện nhiều ảnh chụp lén!”

Bài đăng là do chính Tạ Vân Chu tên ngu đó đăng lên.

màn hình, bật cười.

Tạ Vân Chu đang tự đào hố chôn .

lập tức đăng nhập vào ổ đám mây của Trần Mặc, l toàn bộ ảnh riêng tư của các cô gái trong máy tính Tạ Vân Chu, nén lại, dùng tài khoản ẩn d gửi vào hộp thư của hiệu trưởng.

Lời n đơn giản:

“Những bức ảnh này đều đến từ ện thoại của sinh viên năm ba Tạ Vân Chu.”

Chưa đầy một phút, ện thoại reo lên là Tạ Vân Chu.

“Khương Duyệt!”

ta hoảng loạn.

“Xảy ra chuyện lớn ! h.a.c.k máy tính của !”

giả vờ sợ hãi:

“Chuyện gì vậy? đừng dọa em…”

“Trong máy … những bức ảnh đó… bị gửi lên chỗ hiệu trưởng !”

Giọng ta lộn xộn:

“Ảnh gì cơ?”

“Chắc c là thằng Trần Mặc ên đó! Nó muốn đổ tội cho ! Nó muốn kéo xuống cùng!”

cố kìm giọng run vì phấn khích.

Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng.

“Vân Chu… cũng ảnh của các cô gái khác à? Giống như… Trần Mặc ?”

“Kh ! Những cái đó đều là của Trần Mặc! Nó h.a.c.k máy gài bẫy!”

Tạ Vân Chu gần như phát ên.

nhắm mắt, hít sâu một hơi:

“Vân Chu… em hình như th xe cảnh sát đang hướng về phía ký túc xá của …”

“Cái gì?!”

“Họ nói… đã tìm được bằng chứng xác thực, chứng minh là chụp lén những cô gái đó…”

Giọng nhỏ dần:

“Còn nói… từng ép một cô gái đến bước đường cùng…”

Bên kia vang lên tiếng đồ vật vỡ tan.

“Khương Duyệt! Em nghe nói!”

“Chúng ta lập tức rời khỏi trường, tiền, chúng ta thể ra nước ngoài…”

mỉm cười:

“Được thôi, đến đón em .”

Cúp máy, lập tức gọi 110:

“Xin chào, muốn tố giác một vụ cưỡng ép chưa thành, nghi phạm đang di chuyển về phía ký túc xá nữ…”

Xong xuôi, xóa hết dấu vết, ngồi lặng trong phòng chờ đợi.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ xa dần tiến lại gần.

Cuối cùng, cũng thay bản thân của kiếp trước đã rơi xuống từ sân thượng gọi một cuộc cầu cứu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

8.

Cảnh sát vào phòng, lúc này đang trong ký túc xá sắp xếp chứng cứ.

Trên màn hình máy tính, toàn bộ bằng chứng trong ện thoại của Tạ Vân Chu đã được phân loại, đóng gói và gửi cho cảnh sát.

Điện thoại đột nhiên rung lên là số của Tạ Vân Chu, nhưng vừa bắt máy đã vang lên giọng gào thét của Lâm Vũ Vi:

“Khương Duyệt! Mày hài lòng chưa? Vân Chu bị bắt !”

khẽ cười:

“Chị à, nói nhỏ thôi, cảnh sát bên cạnh em nghe hết đ…”

Đầu dây bên kia lập tức im bặt.

“À đúng , m chuyện bẩn thỉu của chị em cũng gửi cho hiệu trưởng từ sớm , chị cũng kh thoát đâu…”

Hơi thở của Lâm Vũ Vi trở nên dồn dập:

“Mày… mày ý gì?”

Điện thoại đột ngột bị cúp.

đứng dậy, theo cảnh sát về l lời khai, ánh đèn cảnh sát chớp nháy.

Cuộc trả thù này, cuối cùng cũng đến lúc thu lưới.

Ba ngày sau, diễn đàn trường lại bùng nổ:

“Đội trưởng bóng rổ Tạ Vân Chu bị tạm giam vì nghi án xâm hại và chụp lén”

“Chủ tịch hội sinh viên Lâm Vũ Vi tham ô c quỹ, bị đuổi học”

ngồi trong đồn, nữ cảnh sát đối diện dịu dàng đưa khăn gi:

“Bạn Khương, em dũng cảm.”

lau “nước mắt” kh hề tồn tại:

“Cảm ơn, em chỉ làm ều nên làm thôi.”

Khi bước ra khỏi đồn, Trần Mặc đang ngồi xổm ở cửa, mặt vẫn còn bầm tím.

“Duyệt Duyệt…”

ta rụt rè đứng dậy:

… đã nói …”

dừng bước:

“Nói gì?”

nói những bức ảnh đó là do Tạ Vân Chu chụp… nói ta bỏ t.h.u.ố.c vào đồ uống…”

Giọng ta nhỏ dần:

“Lần này… kh làm kẻ hèn nữa…”

quầng mắt tím bầm của ta, chợt nhớ đến bản thân ở kiếp trước tuyệt vọng trên sân thượng.

Khi đó, đã mong đứng ra nói một lời sự thật biết bao.

“Trần Mặc, cảm ơn.”

Ánh mắt ta lập tức sáng lên.

“Nhưng…”

lùi lại một bước:

“Giữa chúng ta, dừng ở đây thôi.”

quay rời , ánh nắng vừa vặn rơi xuống vai.

Phía sau, nghe th Trần Mặc khóc, nhưng kh quay đầu lại.

biết, bóng tối của kiếp trước cuối cùng cũng tan biến.

Sau đó, tòa án mở phiên xét xử Tạ Vân Chu.

Với tư cách nhân chứng chính, đứng trên bục, bình tĩnh trình bày.

Khi kiểm sát viên phát đoạn ghi âm Tạ Vân Chu thừa nhận việc chụp lén, cả phòng xử xôn xao.

Những lời dơ bẩn từng bị ta gọi là “tán tỉnh” cuối cùng cũng bị phơi bày.

Kết quả cuối cùng Tạ Vân Chu bị tuyên án tù chung thân, còn Lâm Vũ Vi bị kết án hai năm tù giam.

Khi bước ra khỏi tòa, phóng viên vây kín.

tháo kính râm, mỉm cười trước ống kính:

hy vọng mọi cô gái đều thể dũng cảm chống lại bất c. Hãy nhớ rằng bạn kh hề đơn độc.”

Câu nói nh ch.óng lan truyền khắp mạng.

Đơn tố cáo mang tên thật của cũng được c khai, làm d lên làn sóng rà soát trong nhiều trường đại học.

Ngày trở lại trường, hiệu trưởng đích thân trao cho giải “dũng cảm vì chính nghĩa”.

Đứng trên bục nhận thưởng, xuống những tràng pháo tay, như th lại chính của kiếp trước co rúm trong góc tối.

“Bạn Khương Duyệt ều gì muốn nói kh?”

Mọi đều .

Chỉ th cô gái đầy vết thương trong góc kia.

Lúc này, cũng muốn hỏi cô :

“Bạn muốn nói gì?”

cầm micro, giọng rõ ràng:

“Xin mọi , hãy luôn dốc hết sức… để tự cứu l chính .”

Bên dưới vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Sau buổi lễ, một lên sân thượng nơi từng nhảy xuống.

Gió nhẹ lướt qua, hít sâu, như thở ra hết mọi đau đớn và tuyệt vọng của kiếp trước.

Điện thoại vang lên tin n của mẹ:

“Con gái, dạo này con ổn kh?”

cười, gửi một đoạn ghi âm:

“Con ổn, thật sự ổn.”

Hoàng hôn bu xuống, quay rời .

Lần này, kh bước về phía kết thúc mà là một khởi đầu mới.

Chương trước Chương sau

Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...