Từ Đồng Ruộng Tới Vương Triều Cô Bé Gây Chấn Động
Chương 254: Người không vì mình, trời tru đất diệt
"Kh được, Vương gia! Vương gia, ta kh thể rời khỏi do trại!" Đường Đại Dũng nhào tới còn muốn cầu xin, nhưng bị mọi ngăn lại, chỉ thể Vương gia càng lúc càng xa.
nh, mọi cũng kh an ủi nữa, đều rời hết. Chỉ còn lại một quỳ trên mặt đất, chút hoảng hốt như vừa trải qua một cơn ác mộng...
Rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Rõ ràng đã leo lên làm tướng quân , cưới c chúa , vinh hoa phú quý nằm trong tầm tay, bỗng chốc từ trên vạn lại biến thành kẻ bị chó chó ghét bỏ...
Thôi đại phu cầm trong tay chiếc ấm tử sa, đứng từ xa , thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà, kh khỏi cười cảm thán: "Cuối cùng cũng kh phụ hai lượng tuyết th của nha đầu mập!"
Trong đại viện phía Nam thành, Lý Thu Sương và Năm Thím cùng mọi đã bận rộn ba bốn ngày, đậu can (đậu phụ khô) thì đã thành c, xào với hẹ, trên bàn ăn lại thêm một món nữa.
Nhưng đậu hũ nhũ còn cần ủ men thêm một thời gian nữa, tạm thời chưa thể biết tốt xấu, chỉ thể chờ đợi.
Đường Hải ở với mẹ và em gái được vài tối, lại chủ động quay về nhà họ Chu, bởi vì mỗi sáng sớm, Chu tướng quân sẽ dạy võ cho m đứa nhóc, còn cưỡi ngựa, lịch trình cũng dày đặc.
Bọn nhóc như những cây non mới lớn, gặp được nắng mưa, đang lúc lớn nh như thổi.
Lý Thu Sương gửi đến nhà họ Chu kh ít gạo, bột mì và nhu yếu phẩm hàng ngày, đủ để đảm bảo con trai ăn no mặc ấm, kh để nhà họ Chu chịu thiệt, lại chuẩn bị quay về Mặc Trì phủ.
Kh còn cách nào khác, trọng tâm việc làm ăn của gia đình hiện nay chính là tửu lầu và xưởng đậu hũ ở Mặc Trì phủ.
Xưởng đậu phụ ở quân trấn này kh bao nhiêu lợi nhuận, chủ yếu là để ràng buộc với quân đội biên phòng, hỗ trợ các dũng sĩ bảo vệ đất nước.
Việc kinh do đậu giá ở Đường Gia Bảo cũng là để toàn bộ dân làng cuộc sống tốt hơn, tìm được con đường kiếm tiền ngoài việc trồng trọt.
Chỉ tửu lầu và xưởng đậu phụ ở Mặc Trì Phủ mới là cái chum gom tiền của gia đình. Hơn nữa, chi phí mua tửu lầu và xưởng đậu phụ đã lên đến hơn ngàn lượng bạc, Lý Thu Sương chỉ cần nghĩ đến là lòng như lửa đốt, hận kh thể lập tức kiếm về được.
Đường Điềm cũng gấp gáp muốn trở về, nhưng những gì nàng nghĩ đến còn nhiều hơn thế, là lập nên xưởng đậu phụ ở Đường Gia Bảo.
Mặc dù gần đó chỉ vài thôn xóm, nhưng mỗi ngày tổng cộng cũng thể tiêu thụ khoảng hai mươi tấm đậu phụ, cũng giúp trong thôn kiếm thêm chút tiền tiêu vặt.
Điều quan trọng nhất là để Lý Nhị tiếp nhận việc làm đậu phụ, cũng lãnh một phần tiền c như ba còn lại.
Thế gian xưa nay đều thế, kh lo thiếu thốn mà chỉ sợ kh c bằng.
Bốn đều đối xử tốt với gia đình bọn họ, kh thể ba đều lãnh tiền c mà chỉ bỏ sót lại một Hai.
Hai tay nghề khéo léo lại cần cù, từ những chiếc rổ làm đậu giá thuở ban đầu cho đến các dụng cụ gỗ làm đậu phụ bây giờ, hầu hết đều do một tay dày c chế tác.
Đường Điềm vẫn luôn khắc ghi trong lòng, chưa từng quên lãng.
Mọi cũng đã quen với việc mẹ con Lý Thu Sương đến như gió, buổi sáng đưa các nàng lên xe ngựa, lại ai n tiếp tục c việc bận rộn của .
Trương Toàn và Triệu Mãnh theo hộ vệ, đánh xe ngựa, nh đã đến Đường Gia Bảo.
trong thôn giờ đã gieo trồng xong xuôi, rảnh rỗi lại lên núi đốn củi, chất đống củi lớn bên ngoài nhà họ Đường càng cao hơn. từ xa, suýt chút nữa đã che khuất cả ngôi nhà họ Đường.
Thời tiết tốt, Đường Tam nãi nãi ngồi dưới gốc cây lớn ở đầu thôn, cùng các phụ nữ trong thôn may đế giày, làm việc vặt.
Đại Ngõa, Thiết Ngưu và Xuyến Trụ Nhi bị giữ lại một bên, cầm cành cây viết chữ và làm toán trên mặt đất.
Bọn nhóc trong thôn sốt ruột gãi tai gãi má, chờ bọn chúng cùng nhau chơi, kết quả bị mẹ chúng vỗ một cái vào gáy, đuổi lại gần bắt học cùng.
Bọn nhóc thối tha kh phục, lúng túng kêu la: "Mẹ ơi, con thi tú tài đâu, học m cái này ích gì chứ!"
" lại vô dụng? Ngươi dù bán đậu giá, cũng biết tính toán chứ. Bằng kh, ngươi bán năm cân đậu giá cho ta, lẽ nào lại để ta đếm năm lần hai văn tiền cho ngươi !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tu-dong-ruong-toi-vuong-trieu-co-be-gay-chan-dong/chuong-254-nguoi-khong-vi-minh-troi-tru-dat-diet.html.]
phụ nữ là hiểu lẽ , hận kh thể vạch cái đầu ngốc nghếch của con trai ra xem, chăng nó cũng bị rót hồ dán vào như cha nó.
Đúng lúc này, xe ngựa nhà họ Đường đã đến, tất cả mọi đều bu việc trong tay để ra đón.
Lý Thu Sương và con gái đã bàn bạc lâu trên đường, lúc này cũng kh chậm trễ, sau khi nói vài câu xã giao với mọi liền bảo: "Xưởng đậu phụ trong thôn cũng sắp được dựng lên . Các tiểu tử trong nhà kh sợ mệt, sau này cứ đẩy xe ra ngoài bán đậu phụ, bán l tiền hay đổi l đậu đều được. Dù chưa thể phát tài làm giàu, nhưng cũng đủ để các tiểu tử kiếm được vài lượng bạc cưới vợ ."
Các phụ nữ mừng rỡ khôn xiết, hận kh thể hò reo.
"Mới nãy ta còn đánh cái tên ngốc nhà ta, cả ngày chỉ biết chơi bời!"
"Đúng, đúng, sau này ta cũng giữ chặt thằng bé lại, mau chóng học viết học toán, đừng để bán đậu phụ mà còn lỗ vốn."
M nhóc tinh nghịch bên cạnh vừa nghe vừa mừng vừa lo, mừng vì thể kiếm tiền, lo là học kh được tính toán, mà e rằng cũng chẳng còn rảnh rỗi để chơi trò quan binh bắt cướp nữa...
Thấm thoát lại bảy tám ngày, xưởng đậu phụ của Đường Gia Bảo cũng dần vào quỹ đạo.
Lý Ngân gánh vác trọng trách làm đậu phụ, y là một câm, so với Lý Kim và Lý Thiết càng thêm phần cẩn trọng.
Lý Nhị Gia Gia này đối với bốn con trai, kỳ thực y đều cố gắng đối xử c bằng, nhưng đối với con trai thứ hai này luôn chút áy náy, nay y thêm vài trăm văn tiền c cố định mỗi tháng, lại còn được tín nhiệm, thực sự khiến lão gia tử vô cùng vui mừng.
Lão gia tử thậm chí còn lén lút uống một bữa rượu, lau nước mắt...
Đường Tam nãi nãi càng vui hơn, ngày thường Lý Thu Sương và các cháu kh ở nhà, chỉ lão thái thái bà dẫn theo m đứa nhỏ, cảm th chút cô đơn.
Nay, Lý Thu Sương đã thuê vợ chồng Đường Cửu cùng với Lý Ngân trong thôn, cùng nhau phụ trách xưởng đậu phụ. Cả nhà sáng sớm tinh mơ đã bắt đầu bận rộn, so với trước kia thì náo nhiệt hơn nhiều.
Ngay cả Đại Ngõa, Xuyến Trụ Nhi, Thiết Ngưu m đứa cũng mừng rỡ vì buổi sáng thể được chén một bát đậu phụ não (tàu hũ nước đường/nước cốt dừa) ăn, khi trong nhà kh nhiều việc, còn thể đẩy xe cút kít ra ngoài bán đậu phụ, kiếm chút tiền tiêu vặt...
Dân chúng ở các thôn xung qu đã sớm nghe nói về đậu phụ, kh ngờ nh như vậy họ đã thể nếm thử mùi vị, ai n đều sẵn lòng ủng hộ.
Quan trọng nhất là, nhà kh đồng tiền nào, chỉ cần mang ra nửa chậu đậu cũng thể đổi về một miếng đậu phụ, thêm chút cải trắng, đủ để kho nửa nồi, lấp đầy bụng cả nhà!
Đường Điềm nửa tựa vào lòng mẹ, mơ màng trở lại Mặc Trì Phủ, đúng vào ngày Trạng Nguyên Lâu khai trương được tròn một tháng.
Và xưởng đậu phụ cũng theo thỏa thuận, bắt đầu bán đậu phụ ra khắp thành phố.
Hầu như tất cả tửu lầu, quán ăn và tiệm tạp hóa đều chạy đến đặt mua, suýt nữa giẫm nát ngưỡng cửa thấp tè của xưởng đậu phụ.
Vì thế, Lý Lão Tứ đặc biệt sắp xếp nhân lực để ghi chép d sách đặt hàng, nhưng vẫn kh kịp xoay xở.
Đột nhiên th chị và cháu gái trở về, ta đơn giản như th được cứu tinh!
"Chị à, Bảo Nhi, cuối cùng hai cũng trở về !" Lý Lão Tứ hầu như kh do dự giao sổ sách ra, than phiền, "M ngày nay đệ kh thể lo cho tửu lầu bên kia nữa, chỉ ở xưởng đậu phụ thôi cũng đã bận rộn kh xuể . Mau mau, giao chỗ này cho hai đó, đệ quay về tửu lầu xem ."
Lý Thu Sương kh nhịn được cười, dặn dò: "Nhớ bảo Lý sư phụ, tối nay làm hai mâm tiệc, chúng ta nhà tự họp mặt, còn nơi này cũng đãi các sư phụ một bữa cho đỡ vất vả."
"Biết , chị!" Lý Lão Tứ vừa bước qua ngưỡng cửa, còn kh quên nháy mắt với cháu gái, "M thứ đồ trong phòng đã dùng hết cả , Đường Bảo Nhi nhớ đổ đầy vào đó nhé."
"Biết , !" Đường Điềm hiểu ý, cười toe toét vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé mập mạp.
Khoảng thời gian này, xe ngựa trong nhà đã giúp vận chuyển kh ít nước kh gian đến, nhưng đậu phụ làm ra cũng chỉ đủ cho tửu lầu của gia đình tiêu thụ.
Còn về sau này, đậu phụ bán ra khắp thành, nàng kh định dùng nước kh gian nữa.
kh vì , trời tru đất diệt, đảm bảo năng lực cạnh tr cho tửu lầu nhà là ưu tiên hàng đầu!
Trang này kh quảng cáo bật lên
Chưa có bình luận nào cho chương này.