Từ Gắn Bó Thân Thiết Đến Hố Sâu Ngăn Cách
Chương 18:
Nhà nào cũng chuyện khó nói. Gia đình cô cũng là một mớ hỗn độn, chỉ là lại tốt hơn Tịch Hạc Hiên một chút.
Mẹ cô là một nhân vật huyền thoại. Năm xưa vì Phù Đổng mà cãi vã với gia đình. Sau khi ly hôn, bà lập tức tìm bạn trai đến thị uy trước mặt Phù Đổng, dám yêu dám hận, nhiệt tình như lửa, nhờ đó đã ngăn chặn được bi kịch xảy ra.
Nếu như mẹ cô mềm yếu hơn một chút, lẽ cũng sẽ một kết cục tương tự.
Tịch Hạc Hiên khựng lại. ngẩng đầu Tưởng Chiếu Vãn, trong mắt một loại cảm xúc khó tả.
- Cảm ơn em.
Ngày hôm sau, Tưởng Chiếu Vãn dậy sớm, chuẩn bị làm bữa sáng. Nhưng cô phát hiện, hai cụ dậy còn sớm hơn cô. Th cô bước ra, liền cười gọi.
- Tiểu Vãn, ăn cơm thôi cháu.
Mắt cô cay cay, gọi bà ngoại ngồi xuống bàn ăn.
Ông bà ngoại cũng cười ngồi xuống, Tưởng Chiếu Vãn đang ăn cơm, nhau một cái, cẩn thận hỏi.
- Cháu với Tịch Trình…
Tưởng Chiếu Vãn khựng lại. Cô biết họ sẽ hỏi, và cô kh ý định giấu giếm.
- À, bởi vì một số chuyện, nên đã ly hôn …
Cô vẻ mặt lo lắng của hai cụ, lòng nghẹn lại, kh nói tiếp được nữa.
- Là vấn đề của Tịch Trình.
Tưởng Chiếu Vãn ngẩn ra, vừa quay đầu lại thì th Tịch Hạc Hiên bước tới. dịu dàng nói.
- Hai cụ yên tâm , Chiếu Vãn kh bị thiệt thòi đâu.
Sắc mặt hai cụ mới dịu lại, nói thêm vài câu, sau đó chuyển sang chủ đề khác.
Ăn xong cơm, Tưởng Chiếu Vãn vốn định đưa hai cụ về nhà , nhưng ện thoại lại đột nhiên nhận được cuộc gọi từ Chu Phương.
- Chị Tưởng, chị mau về c ty , Tịch Trình và một nước ngoài cãi nhau !
Tưởng Chiếu Vãn hơi ngẩn ra. Tịch Trình, nước ngoài? Cãi nhau ở c ty cô?
Bàn ăn yên tĩnh, giọng nói trong ện thoại kh thể che giấu được.
Bà ngoại Tưởng Chiếu Vãn, cười hiền từ.
- Cháu làm việc , bà với ngoại hẹn các cô dưới lầu nhảy quảng trường .
Ông ngoại cũng cười phụ họa.
Lòng Tưởng Chiếu Vãn mềm . Tịch Hạc Hiên chậm rãi lau tay.
- đưa em qua đó.
Xe của cô ở nhà, mà bên Chu Phương lại khẩn cấp, kh còn cách nào khác.
Khẩn trương chạy thục mạng một giờ mới đến c ty, Chu Phương vội vã chờ ở cửa, th cô như th cứu tinh.
- Chị Tưởng chị đến , hai đó em kh dám đắc tội, mau cứu em!
Tưởng Chiếu Vãn bật cười.
- Sợ gì chứ?
Cô theo Chu Phương vào phòng họp. Vừa bước vào cửa, một bóng tóc vàng quen thuộc đã lao đến.
- Tưởng! Khách hàng c ty cô thô lỗ quá!
Tưởng Chiếu Vãn lùi lại một bước, vừa định tránh thì một bàn tay nh hơn đã kéo cô sang một bên.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tịch Hạc Hiên lạnh lùng Peter, đàn tóc vàng mắt x, ngũ quan tuấn tú trước mặt.
Quay sang Tưởng Chiếu Vãn, cười như kh cười, nói.
- ta là ai?
Tưởng Chiếu Vãn nụ cười kh chạm đến đáy mắt của , từng đợt lạnh lẽo lập tức dâng lên trong lòng.
- Khách hàng nước ngoài, gần đây đến Trung Quốc phát triển.
Cô nh chóng giải thích một lượt, cảnh tượng trong phòng họp, hỏi.
- Chuyện gì thế này?
Chu Phương lập tức nói nhỏ bên tai cô.
- Hình như là nước ngoài này để mắt tới một mảnh đất, nhưng Tịch Trình lại ra tay trước. Mảnh đất này là của Phù thị, nên họ cùng nhau đến đàm phán. Ban đầu nói chuyện suôn sẻ, sau đó nước ngoài kia nhắc đến chị, Tịch Trình nổi ên, thành ra thế này…
Tưởng Chiếu Vãn nh chóng tái hiện lại toàn bộ sự việc trong đầu.
Cô nhớ trước khi ra nước ngoài, quả thực một mảnh đất đang được rao bán, vị trí tốt.
Tịch Trình giành quyền thất bại, ắt tìm cách cứu vãn, dù trước khi Tịch lão gia qua đời, vị trí quyền Tổng giám đốc vẫn thể thay đổi.
Cô lạnh lùng Tịch Trình đang im lặng, giữa hai l mày vẫn còn vẻ cao ngạo kh ai bì kịp. ta cũng đang cô, ánh mắt dâng trào cảm xúc.
Hối hận? Đau buồn? Hay là thứ gì khác?
Tưởng Chiếu Vãn hoàn toàn kh quan tâm.
Cô ngồi xuống bàn làm việc.
- Quyền quyết định mảnh đất này nằm ở . là do nhân, luôn chú trọng lợi ích.
Ánh mắt hờ hững của cô lướt qua Tịch Trình.
- Đúng là ều kiện của Thịnh Đỉnh tốt, nhưng ều kiện của ANGIP cũng kh hề kém cạnh...
Cô cố ý dừng lại một lát, Tịch Trình mím môi nói.
- Thật sự là kh còn chút tình cảm nào ?
- Tình cảm? - Tưởng Chiếu Vãn như nghe th chuyện gì nực cười, cô cười khẩy.
- Tịch Trình, đang nói chuyện tình cảm với ?
- Nếu chúng ta nhất định nói về tình cảm, thì đó là: sẽ kh bao giờ hợp tác với .
Sắc mặt Tịch Trình lạnh , Tưởng Chiếu Vãn lại nói tiếp.
- kh muốn nói thẳng, nhưng đối với tình hình hiện tại, Peter là đại diện tổng khu vực Trung Quốc của ANGIP, còn chỉ là một phó tổng. Dù bỏ qua mọi chuyện, mọi cũng đều biết nên hợp tác với ai.
Cô đến trước mặt Tịch Trình, đang tái mét mặt mày.
- hợp tác với Peter chỉ vì một lý do duy nhất: họ Rosk, chỉ vậy thôi.
Cô họ Phù... chỉ vậy thôi...
Sắc mặt Tịch Trình lập tức trắng bệch, ta Tưởng Chiếu Vãn, bỗng chốc cảm th mắt hoa lên, cơ thể đột ngột lạnh .
Hóa ra những lời này, lại thể làm tổn thương khác đến vậy.
ta ngây Tưởng Chiếu Vãn.
- Xin lỗi...
- Kh cần xin lỗi, Tịch tiên sinh. - Tưởng Chiếu Vãn kh hề nể nang chút tình cảm nào.
- thể , Phù thị kh chào đón .
Chưa có bình luận nào cho chương này.