Từ Gắn Bó Thân Thiết Đến Hố Sâu Ngăn Cách
Chương 2:
Hô hấp của Tưởng Chiếu Vãn đột nhiên ngừng lại.
Phù Ngôn Ngôn theo ánh mắt cô, cười nói.
- Đây là quà kỷ niệm hai năm yêu nhau, bạn trai tặng.
Cô đã bạn trai.
Trái tim đang căng thẳng của Tưởng Chiếu Vãn đột nhiên thả lỏng, cô lại thầm cười chính đã đa nghi.
mua chiếc vòng tay này kh chỉ một Tịch Trình.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nắm l tay Phù Ngôn Ngôn.
- Bạn trai cô thật là chu đáo.
Cô thầm thở dài trong lòng.
Tịch Trình trước đây cũng từng ghi nhớ mọi ngày ý nghĩa đặc biệt đối với hai , thường xuyên tặng hoa hồng và dây chuyền.
Chỉ là thời gian trôi qua, những ều đặc biệt đó cũng kh còn tồn tại nữa.
Phù Ngôn Ngôn chớp mắt.
- Đàn mà, chỉ những thứ họ quan tâm mới ghi nhớ trong đầu.
Tưởng Chiếu Vãn hơi ngẩn ra, khi cô hoàn hồn lại, Phù Ngôn Ngôn đã rút tay, quay bước .
Tưởng Chiếu Vãn nhíu mày, theo vào trong tòa nhà.
Vừa lên lầu, Phù Ngôn Ngôn được một vị quản lý dẫn .
Ngoài văn phòng chỉ còn lại cô và Sở Hà. Sở Hà bèn gọi.
- Chị Tưởng.
ta cúi đầu đấu tr một lúc lâu, ấp úng nói.
- Tối qua đồng nghiệp mời uống trà sữa.
Bước chân Tưởng Chiếu Vãn khựng lại, cô vẻ cố tình che đậy của Sở Hà, kh nói gì, bước vào văn phòng Tịch Trình.
Tịch Trình đang chăm chú xem một bản thiết kế.
Tưởng Chiếu Vãn tinh ý th logo Studio Mộng Hồng trên đó.
Bản thiết kế này kh hề xuất sắc, nhiều chỗ chưa hoàn thiện, vô cùng non nớt.
Thật khó mà tưởng tượng một bản thiết kế như vậy lại được gửi đến tay Tịch Trình, lẽ ra nó bị loại ở vòng sơ khảo của tổ dự án Thịnh Đỉnh mới đúng…
Tịch Trình th cô vào, đặt bản thiết kế xuống.
- Em đến đây làm gì?
- Gửi bản vẽ thiết kế.
Tưởng Chiếu Vãn thu hồi ánh mắt, đặt túi tài liệu đựng bản thiết kế lên bàn Tịch Trình.
Tịch Trình mở ra xem qua.
- Cứ bảo trợ lý gửi qua là được.
Giọng ệu hoàn toàn c thức, kh một lời nào thừa thãi.
Tưởng Chiếu Vãn nhất thời kh biết nên tiếp lời thế nào.
Cô mím môi, ánh mắt chợt th một miếng dán dính trên góc bàn làm việc của Tịch Trình.
Là một con mèo hoạt hình đáng yêu, nhỏ, nhưng trên chiếc bàn làm việc đen trắng ngăn nắp của Tịch Trình, mảng màu sắc này lại vô cùng chướng mắt.
Trong lòng cô đột nhiên nhảy lên một cái, lập tức hỏi.
- Cái này là gì?
Tịch Trình thờ ơ liếc .
- Kh gì.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngữ khí của hờ hững, dường như ngay cả sự qua loa cũng lười làm.
Tưởng Chiếu Vãn th lòng run lên.
- em kh nhớ thích thứ này?
Tịch Trình cuối cùng cũng ngẩng đầu khỏi tài liệu, Tưởng Chiếu Vãn, ánh mắt lạnh .
- Ở c ty, chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác.
Sắc mặt Tưởng Chiếu Vãn tái nhợt ngay lập tức, cô còn muốn nói gì đó thì cửa bị đẩy ra.
- Tịch tổng, lần trước nói những chỗ chưa hài lòng đã sửa …
bước vào lại là Phù Ngôn Ngôn, th Tưởng Chiếu Vãn, cô tỏ ra ngạc nhiên, khẽ hỏi Tịch Trình.
- em đến kh đúng lúc kh?
Tịch Trình liếc Phù Ngôn Ngôn.
- Em ra ngoài trước .
Giọng nói lạnh nhạt khi hạ xuống lại mang theo một chút dịu dàng.
Tưởng Chiếu Vãn th lòng thịch một cái, sau đó cô th Phù Ngôn Ngôn chớp mắt.
- Dạ được ạ, vậy em mời uống trà sữa.
Nói , cô đặt một ly trà sữa lên bàn.
Một ly trà sữa màu hồng, quen thuộc đến đáng sợ.
Tưởng Chiếu Vãn chỉ cảm th từng đợt lạnh lẽo bò dọc sống lưng, cô cứng đờ nói.
- Trước đây kh bao giờ uống thứ này.
Tay Tịch Trình khựng lại, nói.
- Thử , cũng ổn. Kh việc gì khác thì em thể .
Tưởng Chiếu Vãn ngơ ngẩn đàn trước mặt, đột nhiên cảm th toàn bộ m.á.u trong cơ thể dường như đã đ cứng lại, thứ chảy trong cô chỉ là những mảnh băng sắc nhọn làm ta đau đớn.
Ra khỏi cửa đến thang máy, Sở Hà lại đuổi kịp hỏi.
- Chị Tưởng, chị kh chứ?
Tưởng Chiếu Vãn ta một cách ngây dại, trực giác mách bảo cô, Tịch Trình và Phù Ngôn Ngôn kh hề trong sạch.
Sở Hà đã theo Tịch Trình bảy năm, chắc c ta biết rõ mọi chuyện, chỉ cần cô ép hỏi, sẽ được câu trả lời.
Thế nhưng cô hé môi, cuối cùng chỉ khàn giọng nói.
- Kh … Chẳng chuyện gì cả.
Trong thang máy chỉ một Tưởng Chiếu Vãn.
Cô những con số màu đỏ trên thang máy kh ngừng xuống, chỉ cảm th trái tim cũng như mất trọng lượng, nặng nề rơi xuống.
Khóe mắt cô vô thức đỏ hoe.
Hai năm nay, kh cô chưa từng nghi ngờ Tịch Trình khác bên ngoài.
Những lần tăng ca nhiều hơn bình thường, mùi nước hoa thoang thoảng trên khi về nhà lúc nửa đêm…
Cô đã từng thực sự nghĩ rằng đa nghi, nhưng hóa ra những nghi ngờ đó kh là vô căn cứ.
Ngày hôm sau, Tưởng Chiếu Vãn đến studio sớm.
Vừa vào cửa, Chu Phương đã chạy đến trước mặt cô với vẻ mặt lo lắng.
- Chị Tưởng, bản thiết kế của chúng ta bị Thịnh Đỉnh trả lại sáng nay! Họ nói chúng ta đạo nhái!
Đạo nhái?
Tưởng Chiếu Vãn th lòng run lên, vào bức ảnh so sánh mà Thịnh Đỉnh gửi tới, cô chỉ th buồn cười.
Trong bức ảnh đó, ngoài cấu trúc cơ bản ra thì hoàn toàn kh ểm nào tương đồng, nếu như thế này mà coi là đạo nhái, thì cả ngành kiến trúc đều là đạo nhái hết .
Chưa có bình luận nào cho chương này.