Từ Gắn Bó Thân Thiết Đến Hố Sâu Ngăn Cách
Chương 23:
Peter chằm chằm vào cô, hai nắm tay siết chặt.
Tưởng Chiếu Vãn cầm một tập tài liệu định xem, nhưng đột nhiên bị kéo mạnh cổ tay. Một lực mạnh mẽ truyền tới từ phía trước, khi cô kịp hoàn hồn thì đã bị ép sát vào bàn làm việc.
Lưng cô va chạm đau ếng, cơn giận cũng bốc lên.
- đang làm gì đ?!
Peter ánh lên vẻ sắc bén đầy nam tính, giống như một con hổ lao vào con mồi trên thảo nguyên nhiệt đới, tràn đầy sự nguy hiểm.
Trong mắt lửa cháy bập bùng.
- kh ngốc, cô căn bản kh hiểu . Nếu cô hiểu , cô sẽ biết, thích cô đến mức nào.
Mọi đều biết gia tộc Roscoe là một trong những gia tộc lâu đời trong giới tài chính.
Nhiều trùm lớn trong giới tài chính đều xuất thân từ gia tộc này.
Nhưng kh ai biết rằng, càng xuất chúng thì cạnh tr càng lớn, và tình cảm càng lạnh lùng.
Chế độ đa thê trên d nghĩa đã bị bãi bỏ, nhưng trong mắt một số , đó chỉ là việc ít vài cuốn gi đăng ký kết hôn, kh cần ly hôn mà thôi.
Cha của Peter bảy tình, mẹ chỉ là một trong số họ.
Đáng tiếc là khả năng sinh sản của quá kém, nhiều như vậy mà chỉ một là con trai.
được đặt trọn kỳ vọng kế thừa gia tộc, và khi lên ba, đã bị cấm ra khỏi nhà.
bị giam cầm trong tòa lâu đài giống như cung ện đó. Một mặt là áp lực kiến thức các ngành nghề bị nhồi nhét vào đầu, mặt khác là sự ngược đãi của vợ d chính ngôn thuận của cha .
Kh ai biết đó là những ngày tháng như thế nào, giống như một phạm nhân thần thánh bị giam cầm trong thần thoại, khát khao qua ô cửa sổ hướng lên bầu trời, nhưng đôi cánh đã bị bẻ gãy, vĩnh viễn kh thể bay ra.
Cho đến ngày cha dẫn một về, một khuôn mặt phương Đ mà chưa từng gặp.
Cô nắm tay , dẫn rời khỏi nhà tù đó, nói cho biết thế nào là tự do, kể những chuyện chưa từng nghe trong sách vở hay từ thầy cô, cho th những món đồ chơi chưa từng th. Cô như một thiên thần, đến trước mặt trong ánh ngược sáng, đưa ra khỏi bóng tối.
Đáng tiếc, thiên thần này kh thuộc về .
đã tận mắt chứng kiến cô về phía một đàn khác, mà bất lực.
Bây giờ, đã khả năng bảo vệ cô, nhưng vẫn trơ mắt cô về phía đàn khác, kh làm được.
- Peter. - Một tiếng thở dài nhẹ nhàng cắt ngang suy nghĩ của .
Peter hoàn hồn lại, ánh mắt Tưởng Chiếu Vãn lãnh đạm như nước.
- chỉ coi là em trai.
Lúc nhỏ, lần đầu tiên th bé này, cô thương cảm cho hoàn cảnh của , muốn làm gì đó cho .
Hoàn toàn chỉ vì chút lương tri.
Cô kh lòng Phật hay cốt Bồ Tát, cô chỉ muốn những xung qu , những cô thể th, đừng quá đau khổ.
Vì vậy, những tình cảm khiến Peter rung động, cô kh thể đáp lại.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hơi thở Peter nghẽn lại, đôi mắt nh chóng vụn vỡ đầy ánh . rũ mắt xuống, cẩn thận và khẽ khàng hỏi.
- Chỉ vậy thôi ?
Tưởng Chiếu Vãn kiên định.
- Chỉ vậy thôi.
Nh chóng kết thúc mọi chuyện rối ren, cô luôn cho rằng thà đau ngắn còn hơn đau dài, đau bu tay mới là lựa chọn sáng suốt nhất.
- Còn ta thì ? - Peter kh cam lòng hỏi.
- Tịch Hạc Hiên thì ? ta khác kh?
Tưởng Chiếu Vãn sững sờ một lát, kh biết trả lời thế nào.
Peter lặng lẽ vào mắt cô, đột nhiên cười.
- hiểu .
Lực trên tay nới lỏng, chậm rãi đứng dậy lùi lại vài bước, vừa đúng khoảng cách an toàn kh chạm vào Tưởng Chiếu Vãn.
cúi đầu xuống, mái tóc vàng óng che đôi mắt, Tưởng Chiếu Vãn kh thể rõ cảm xúc của . Chỉ nghe th nói.
- Cha vẫn hy vọng ở lại Mỹ. Ông sẽ sắp xếp lại đại diện khu vực Trung Hoa. sẽ về Mỹ vào ngày mai.
Trong lòng Tưởng Chiếu Vãn bỗng th khó chịu, cô kh muốn th Peter như thế này.
- Xin lỗi, kh cố ý…
- Đừng giải thích. - Peter ngắt lời cô, trong đôi mắt x lục chứa đầy ánh nước vỡ vụn.
- lẽ sau này cô sẽ thay đổi ý định. Nếu một ngày, cô muốn quay lại, vẫn sẽ đợi cô, Chiếu Vãn.
quay , tay nhẹ nhàng nắm l tay nắm cửa. Khoảnh khắc mở cửa, dừng lại một chút, khẽ nói.
- Sonodietroditeinognimomento.
Đây là câu từng nói ở Mỹ lần trước, lời đã nói ra thì giá trị mãi mãi.
sẽ luôn ở phía sau em.
Peter kh muốn bất cứ ai tiễn khi rời .
Nhưng Tưởng Chiếu Vãn vẫn đứng trên bãi cỏ bên ngoài sân bay.
Cô chiếc máy bay l đà trên đường băng phẳng lặng, xuyên qua bầu trời x trắng, bay về phía chân trời.
Trong lòng cô vừa hy vọng Peter thể trở về và một mối quan hệ bình thường, đồng thời lại hy vọng ở lại, đừng quay về cái lồng giam đó nữa.
Một cảm xúc phức tạp khó tả, kéo theo suy nghĩ của cô, bay theo chiếc máy bay xa.
…
Mọi thứ dường như đã trở lại đúng quỹ đạo, sự hợp tác với Tịch Hạc Hiên tiến triển thuận lợi. Sự ăn ý giữa hai trong c việc ngày càng cao.
Trong thời gian này, cô đã đến Thịnh Đỉnh vài lần, và cũng gặp Tịch Trình vài lần. Vẻ mặt tràn đầy phấn khởi trước đây của ta dường như đã trở nên phần tang thương. Khi th cô, ta dường như luôn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại kh nói gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.