Từ Gắn Bó Thân Thiết Đến Hố Sâu Ngăn Cách
Chương 27:
Tịch Hạc Hiên dáng vẻ của cô, đưa tay l ện thoại.
- Được, gửi tin n địa chỉ và thời gian .
Tưởng Chiếu Vãn sững sờ, nhíu mày nói.
- Tịch Hạc Hiên! kh quyền quyết định thay em!
Giọng cô đã mang theo sự tức giận, nhưng Tịch Hạc Hiên chỉ lặng lẽ cô, ánh mắt trầm tĩnh, như mặt hồ sâu kh th đáy. Tưởng Chiếu Vãn va vào đôi mắt , trái tim đang bồn chồn của cô dần dần bình tĩnh lại.
Giọng nói rõ ràng từ đầu dây bên kia truyền đến.
- Được thôi! Vậy kh làm phiền hai nữa nhé, tối gặp.
Tịch Hạc Hiên trả lại ện thoại cho cô.
- Yuna nói kh sai, muốn làm thì nên làm. Nếu lúc đó kh vượt qua được rào cản trong lòng, chắc c sẽ hối hận. kh muốn em cũng hối hận.
sắc mặt hơi âm trầm của Tưởng Chiếu Vãn, thở dài.
- Em thể trách , em thể đ.á.n.h , miễn là em xuống tay được.
Thật quá ng cuồng. Tưởng Chiếu Vãn hít sâu một hơi. Cô còn chưa kịp động thủ đã th đưa bàn tay bị thương ra trước mặt cô.
Cô nghẹn lại trong lòng, mọi lửa giận ngay lập tức tan biến, chỉ còn lại một cục tức nghẹn ở tim, khó chịu vô cùng.
- biết em khó chịu, nhưng nếu từ chối, em sẽ còn khó chịu hơn, đúng kh? - Tịch Hạc Hiên cô.
- Nếu một ngày nào đó nhớ lại mà hối hận, lẽ em sẽ hối hận đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời.
Trái tim Tưởng Chiếu Vãn chợt nhẹ , một cảm giác bất lực sâu sắc đ.â.m vào lòng cô.
Đúng vậy, kh chắc c sẽ hối hận. Mười lăm năm nay cô luôn trách móc sự tàn nhẫn và quyết đoán của Yuna, nhưng chẳng cô cũng luôn hối hận vì lần đó lại kh ? Biết sẽ hối hận, tại lại kh ?
Cô Tịch Hạc Hiên, cười khổ.
- Cảm ơn .
Chuyện này, kh ngờ cô lại kh rõ ràng bằng Tịch Hạc Hiên.
Buổi tối, Tưởng Chiếu Vãn đến nhà hàng theo lời hẹn.
Đây là một nhà hàng Trung Hoa kín đáo. Vừa bước vào, bên trong tĩnh lặng kh một bóng , chỉ Yuna ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ. Trong kh khí tĩnh mịch, tiếng sáo trúc vang lên trong trẻo và thê lương, làm ta cảm th buồn bã một cách vô cớ.
Tưởng Chiếu Vãn ngồi đối diện Yuna. Yuna ra ngoài cửa sổ, nói.
- Tình cảm xưa xa gió thổi mây bay, mộng về tiếng sáo m nhịp cầu. Thảo nào xưa dùng sáo để tiễn biệt, quả thực mang nỗi buồn ly biệt. Rời Trung Quốc bao nhiêu năm, mẹ vẫn thích nhạc cụ trong nước hơn.
Bà đặt cây sáo xuống bàn. Lòng Tưởng Chiếu Vãn hơi rung động, cô mặt kh biểu cảm nói.
- Thích thì đừng nữa.
Yuna ngẩn ra, chút bất ngờ cô, cười nói.
- Kh được đâu.
Tưởng Chiếu Vãn nhắm mắt lại, hai tay siết chặt, lại nghe bà thở dài.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Kh mẹ muốn , mà là mẹ buộc .
Ngoài cửa sổ, hoa lê trong sân rụng trắng cả một khoảng đất. Đ qua xuân đến, Thượng Hải chẳng m chốc lại sắp vào hè.
Yuna ra ngoài cửa sổ, ánh mắt mang nỗi buồn thê lương mà Tưởng Chiếu Vãn chưa từng th.
- ta luôn tự tìm việc gì đó để làm mới thể quên một số chuyện. Nếu mẹ kh khắp nơi ngắm thế giới này, mẹ sẽ mãi mãi mắc kẹt trong thời gian quá khứ, kh bao giờ thoát ra được.
Bà Tưởng Chiếu Vãn, khẽ cười, nhưng tựa như đang khóc.
- Mẹ kh muốn hồi tưởng lại khoảng thời gian đó nữa, nên mẹ buộc rời .
Tưởng Chiếu Vãn vào đôi mắt , lồng n.g.ự.c cô bỗng nghẹn lại.
Cô đột nhiên hiểu ra, hóa ra Yuna kh hề phóng khoáng và mạnh mẽ như cô tưởng. Chiếc mặt nạ trên sân khấu kịch, một khi đã đeo lên thì kh thể tháo xuống được. Cô thể bước ra khỏi sự phản bội là vì phía sau cô chống đỡ.
Nhưng nỗi buồn Yuna chôn giấu trong lòng, bà thể nói với ai?
Tưởng Chiếu Vãn nhắm mắt. Cô kh biết an ủi Yuna thế nào, và cũng hiểu kh thể giữ bà lại. Cô chỉ nói.
- Sau này muốn quay về, thì cứ về , con luôn ở phía sau mẹ.
Con luôn ở phía sau mẹ…
Câu nói này mà quen tai đến thế?
Tưởng Chiếu Vãn chợt bừng tỉnh, cô mới hiểu ý nghĩa đằng sau câu nói của Peter, nó chân thành đến mức nào. Vỏn vẹn vài từ ngắn ngủi, nhưng lại chứa đựng lời hứa cả đời.
……
Khi Yuna rời , đã là chuyện của một tuần sau.
Bà kh muốn Phù Đổng tiễn, nhưng Phù Đổng quá hiểu bà, biết bà sẽ kh ở lại một nơi quá lâu. Ông đã sớm kiểm tra các chuyến bay nội địa, đứng ở một góc sân bay lặng lẽ tiễn bà xa.
Phù Đổng thở dài, lần đầu tiên trên khuôn mặt minh mẫn của lộ rõ vẻ từng trải của tuổi trung niên.
- Lỗi lầm phạm khi còn trẻ, cuối cùng sẽ hối hận cả đời. Cứ coi như đó là sự trừng phạt dành cho ba, miễn là bà được vui vẻ.
Tưởng Chiếu Vãn kh nói gì, chỉ một cái thật sâu, bước ra khỏi sân bay.
Ra khỏi sân bay, Tịch Hạc Hiên đã đợi sẵn.
- kh vào tiễn? Dù hai cũng từng một đoạn tình cảm mà? - Tưởng Chiếu Vãn lên xe, trêu chọc.
Tịch Hạc Hiên bật cười.
- Để tránh bầu kh khí căng thẳng, trực giác mách bảo nên ở trong xe thì tốt hơn.
Chiếc xe từ từ khởi động, Tưởng Chiếu Vãn tựa đầu vào cửa sổ xe, cảnh vật lùi dần bên ngoài, chợt hỏi.
- Một làm sai đáng được tha thứ kh?
Tịch Hạc Hiên im lặng một lúc nói.
- Vấn đề này phức tạp, xem đó đã làm sai ều gì, và xem đó xứng đáng được tha thứ hay kh.
- Ví dụ như?
- Ví dụ như . đã lừa dối em, tại em lại dễ dàng tha thứ cho như vậy? - Tịch Hạc Hiên nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.