Từ Gắn Bó Thân Thiết Đến Hố Sâu Ngăn Cách
Chương 33:
Peter hít một hơi sâu, cơn đau nhói nơi lồng n.g.ự.c ảnh hưởng đến khả năng suy nghĩ của .
ra ngoài cửa, áp mặt vào lòng bàn tay cô, nói.
- hiểu . Buổi tối ở lại với nhé, được kh?
Tưởng Chiếu Vãn kh đành lòng từ chối thêm nữa.
- Được. nghỉ ngơi sớm .
Nói xong, cô định đến quầy lễ tân để th toán viện phí tối qua, vừa quay đầu lại thì th Tịch Hạc Hiên đang đứng ở cửa với khuôn mặt âm trầm.
Tưởng Chiếu Vãn ngẩn ra. Tịch Hạc Hiên mím môi họ một cái bỏ .
- Tịch Hạc Hiên…
Tưởng Chiếu Vãn gọi một tiếng nhưng kh phản hồi, cô lập tức đuổi theo, bước nh hai bước chặn trước mặt Tịch Hạc Hiên.
- đừng hiểu lầm, em và …
Cô vừa nói được nửa câu thì khựng lại. Cô kh thể diễn tả được vẻ mặt Tịch Hạc Hiên lúc này: l mày và đuôi mắt rũ xuống, đôi mắt đen như mực, tr ẩm ướt như sắp rơi lệ.
Tim Tưởng Chiếu Vãn thắt lại.
- Tịch Hạc Hiên, hiểu lầm .
Tịch Hạc Hiên nghiêng đầu, mím chặt môi.
- Em và ta đang làm gì?
- Chỉ là đến cảm ơn thôi. - Tưởng Chiếu Vãn cười khổ, cô kiên nhẫn giải thích.
- Em chỉ xem là em trai thôi. bất mãn gì thì cứ hỏi thẳng em, giữa chúng ta kh nên vấn đề gì kh thể giải quyết bằng lời nói.
Tịch Hạc Hiên thở ra một hơi đục ngầu, quay đầu lại, thẳng vào mắt cô.
- Vấn đề kh thể giải quyết bằng lời nói. - lặp lại khẽ khàng, tiếp tục.
- Dường như mỗi lần muốn nói ra, luôn chuyện khác xen vào làm gián đoạn. kh biết liệu khoảnh khắc tiếp theo ai đó đến cắt ngang nữa kh.
Tim Tưởng Chiếu Vãn đập thình thịch, cô th một làn nước xuân đã tan ra trong mắt Tịch Hạc Hiên.
nói.
- vẫn muốn nói, dành cho em…
- Cô Tưởng? Đúng là cô ?
vừa mở lời, một giọng nói đột ngột chen vào. Tịch Hạc Hiên sững , l mày lập tức nhíu lại.
đó từ cuối hành lang nh chóng bước về phía này.
- Lần hợp tác trước nghĩ chúng ta vẫn thể thương lượng lại một chút.
Sau đó, cô kéo mạnh cổ áo Tịch Hạc Hiên, dưới ánh mắt kinh ngạc của , Tưởng Chiếu Vãn hung hăng hôn lên môi .
Tịch Hạc Hiên nói đúng, mỗi lần đến khoảnh khắc then chốt, luôn sự kiện xảy ra, làm gián đoạn cuộc đối thoại của họ.
Nhưng thì chứ? Nếu trời nhất định kh muốn họ bày tỏ tâm ý cho nhau, cô lại muốn làm trái ý trời.
Nếu Tịch Hạc Hiên lại giống như Tịch Trình, cô cũng sẽ kh dây dưa với mối tình này như lần trước kh chịu bu tay. Vậy thì tại do dự? Hãy dứt khoát hơn, dũng cảm hơn nữa.
Cô kh còn là cô gái nhỏ mới biết yêu năm xưa nữa. Hiện tại cô đủ thủ đoạn để nắm quyền kiểm soát mối quan hệ này, tại trốn tránh?
Nụ hôn này kh chứa bất kỳ kỹ thuật nào, chỉ mang theo sự khẳng định và quyết đoán.
Tưởng Chiếu Vãn bu tay, Tịch Hạc Hiên, cười.
- Điều muốn nói, là câu này kh?
Yết hầu Tịch Hạc Hiên lăn xuống một cái, vào mắt cô, cười.
- Đúng vậy. Vậy, coi như thành c chứ?
- nói xem? - Tưởng Chiếu Vãn kéo cà vạt của .
Tịch Hạc Hiên thở phào nhẹ nhõm, ôm cô vào lòng.
- còn tưởng…
nói được nửa câu thì ngừng lại. Tưởng Chiếu Vãn cười hỏi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Tưởng gì?
- Kh gì. - Tịch Hạc Hiên lắc đầu, sang một bên. kia kh biết từ lúc nào đã lúng túng bỏ .
Trước đây từng nghĩ Tưởng Chiếu Vãn là đại boss, cần vượt qua vô vàn cửa ải mới thể đến gần, kh ngờ cô lại chủ động bước đến. Hạnh phúc này đến quá đột ngột, kh biết thích ứng thế nào cho .
Nhưng lại cảm th thể tận dụng khoảng thời gian hạnh phúc hiếm hoi này, kh khỏi hỏi.
- Tối nay em vẫn gặp Peter ?
Tưởng Chiếu Vãn ngẩn , cười.
- Đương nhiên, em đã hứa với .
Dù thế nào nữa, mọi câu chuyện đều cần một cái kết.
- Nhưng, thể cùng em.
Cuối cùng Tịch Hạc Hiên cũng kh cùng.
Peter vẫn còn ở bệnh viện. Sau khi Tưởng Chiếu Vãn thăm ngoại, cô đến phòng bệnh của Peter.
vẫn ngồi đầu giường, kh biểu cảm gì, kh bật đèn. Ánh trăng xuyên qua cửa sổ rọi vào mắt , như phủ một lớp màn mỏng.
Tưởng Chiếu Vãn dừng lại, bật đèn.
- đang làm gì?
Peter chậm rãi ngẩng đầu.
- th hai hôn nhau.
Tưởng Chiếu Vãn sững sờ, chậm rãi ngồi xuống mép giường. Cô lặng lẽ Peter, nhẹ giọng nói.
- Peter, đã ra từ sớm , kh?
- Vậy, hôm qua là , đã giúp hai , kh? - Peter nói từng chữ một.
Tưởng Chiếu Vãn đôi mắt , giống như viên ngọc quý thể vỡ tan bất cứ lúc nào, lời nói nghẹn lại trong cổ họng kh đành lòng thốt ra.
Cô im lặng. Peter đột nhiên cười khổ.
- hiểu . Cô thể được .
quay mặt , kh Tưởng Chiếu Vãn nữa.
Tưởng Chiếu Vãn thở dài, đứng một lát lui ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa, cô đã th Tịch Hạc Hiên, nói rằng sẽ kh đến, đang đứng ở cuối hành lang, im lặng cô.
Cô tới, hỏi.
- bảo kh đến mà?
- Đương nhiên đến để tr chừng. - Tịch Hạc Hiên nói.
- Hoá ra là giả vờ rộng lượng à. Em còn tưởng bị đổi tính chứ. - Tưởng Chiếu Vãn cười.
- vốn rộng lượng, kh muốn kích thích nhóc đó nữa.
Tịch Hạc Hiên nắm l tay cô.
- biết em quan tâm đến ta, thể kh ghen, nhưng ều kiện tiên quyết là em giữ khoảng cách với ta.
dừng lại một chút, nói.
- Đừng l lý do em trai ra làm cái cớ, nếu em kh muốn ra ngoài tìm thêm em gái.
Tưởng Chiếu Vãn cười.
- Nếu dám, đừng quên còn một dự án nằm trong tay em đ.
- Hửm? Tổng giám đốc Tưởng của chúng ta lại bắt đầu l việc c trả thù riêng ?
- Nếu ép em, em thể làm ra bất cứ ều gì đ.
Tịch Hạc Hiên khẽ cười.
- Ăn tối chứ? đã đặt chỗ .
vẫn đặt ở nhà hàng Tây lần trước. Thật ra lần trước đã định tỏ tình, nhưng kh ngờ lại thêm Lâm Dịch và cả mẹ Phù, khiến mọi chuyện trở nên rối tung.
Chưa có bình luận nào cho chương này.