Từ Gắn Bó Thân Thiết Đến Hố Sâu Ngăn Cách
Chương 5:
Đêm đó, Tịch Trình ôm chặt Tưởng Chiếu Vãn vào lòng.
- sẽ cắt đứt với cô .
Vòng tay ấm áp, là sự ấm áp mà Tưởng Chiếu Vãn chưa từng cảm nhận được trong những năm gần đây.
Nhưng cô chỉ cảm th lòng lạnh lẽo, mệt mỏi nhắm mắt lại, kh muốn nói thêm ều gì.
M ngày sau đó, Tịch Trình dường như thực sự đã cắt đứt với Phù Ngôn Ngôn, kh còn những lần tăng ca thường xuyên như suốt hai năm qua nữa, về nhà sớm.
đến ngày thứ bảy, Phù Ngôn Ngôn tìm đến studio Hoa Nghệ.
Đôi mắt cô ta đỏ hoe, vừa mở lời đã là.
- Xin cô, hãy nhường Tịch Trình cho .
Trong phòng khách.
Tưởng Chiếu Vãn khóa cửa lại, rót cho Phù Ngôn Ngôn một cốc nước.
Phù Ngôn Ngôn chỉ rơm rớm nước mắt.
- đã kh đến tìm suốt một tuần , đoán là cô đã nói gì đó.
Tưởng Chiếu Vãn im lặng.
Cô là vợ cả, Phù Ngôn Ngôn là tiểu tam. Ba năm trước khi kết hôn, cô kh thể ngờ được sẽ một tiểu tam đường hoàng tìm đến cô như thế này.
- Cô Chiếu Vãn, cô biết bao nhiêu về chuyện của chúng ?
Tưởng Chiếu Vãn kh trả lời. Phù Ngôn Ngôn liền l ện thoại ra khỏi túi xách, mở thư viện ảnh và đặt trước mặt Tưởng Chiếu Vãn.
Tưởng Chiếu Vãn sững sờ tại chỗ. Trong thư viện ảnh, dày đặc những bức ảnh chụp chung của Tịch Trình và Phù Ngôn Ngôn, từ bãi biển đến sa mạc Gobi, từ rừng rậm đến đại dương.
- Chúng đã ở bên nhau bảy trăm ba mươi chín ngày, tổng cộng ba trăm bảy mươi bức ảnh, chúng đã qua hai mươi mốt thành phố, đã nói yêu bảy mươi tám lần.
Phù Ngôn Ngôn lật từng tấm ảnh cho Tưởng Chiếu Vãn xem.
Tưởng Chiếu Vãn dáng vẻ của Tịch Trình trong ảnh, hốc mắt cô dần nóng lên.
Dáng vẻ yêu thương của Tịch Trình cô quá quen thuộc , từ khi bắt đầu theo đuổi cô năm mười bảy tuổi, đã luôn ánh mắt đó.
Phù Ngôn Ngôn thần sắc của cô, đột nhiên mỉm cười, sau đó nhấp vào một bức ảnh lớn.
Đầu óc Tưởng Chiếu Vãn vang lên tiếng ù ù, mọi thứ ngay lập tức trở nên trống rỗng.
Đó là một bức ảnh giường chiếu của Phù Ngôn Ngôn và Tịch Trình!
- Đây là lần đầu tiên chúng lên giường hai năm trước, ôm và nói sẽ yêu thương cả đời.
Phù Ngôn Ngôn tiếp tục nói.
- Tịch Trình thực ra là một lãng mạn. sẽ ôm chặt trên cáp treo cao chót vót, sẽ cùng chờ hoàng hôn trên núi Minh Sa, ở Nhĩ Hải, Iceland, bất cứ nơi nào chúng đến, đều nói “ yêu em”.
Cô ta dừng lại, cười khẩy Tưởng Chiếu Vãn.
- Đôi khi, thực sự hận cô, đã chiếm giữ vị trí bên cạnh Tịch Trình, nhưng đôi khi, lại th cô thật đáng thương. Hai đã kết hôn ba năm , gần đây còn nói yêu cô kh?
Câu nói này giống như một con d.a.o cùn x.é to.ạc trái tim Tưởng Chiếu Vãn. Cô đau đến mức gần như kh thể đứng thẳng được nữa, cô đứng phắt dậy, giật mạnh cửa ra, khản giọng nói.
- Cút!
Phù Ngôn Ngôn kh níu kéo, đứng dậy nhếch khóe môi cười nói.
- Cô cứ tiếp tục giữ l trách nhiệm của Tịch Trình mà sống , nhưng sẽ kh thua đâu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nói xong, cô ta giẫm gót giày cao gót kiêu ngạo rời .
Tưởng Chiếu Vãn nghiến răng ken két, dựa vào cánh cửa mới đứng vững được.
Sau khi bình tĩnh lại một lát, cô mới th Chu Phương đang kinh ngạc đứng ngoài cửa, và cả Tịch Hạc Hiên với vẻ mặt đã hiểu rõ mọi chuyện.
Chu Phương lắp bắp.
- Đó là đại diện của Mộng Hồng…
- đến tìm cô để sửa bản nháp đầu tiên.
Tịch Hạc Hiên kịp thời ngắt lời cô .
- Chúng ta vào trong nói chuyện .
Cánh cửa phòng khách đóng lại, nhốt tất cả những ánh mắt nghi hoặc và thương hại ở bên ngoài.
Tưởng Chiếu Vãn như mất hết sức lực ngồi phịch xuống ghế sofa, vô lực che mắt lại.
- Cảm ơn .
Chuyện gia đình, cô kh muốn mang đến nơi làm việc.
Cô thực sự kh muốn mất mặt, nhưng giờ đây cô đã trở thành một trò cười .
- Hy vọng trạng thái hiện tại của cô sẽ kh ảnh hưởng đến c việc tiếp theo.
Tịch Hạc Hiên trải bản vẽ lên bàn, chỉ vào vài vòng tròn màu đỏ trên đó.
- Những chỗ này đều cần cải tiến. Phù Ngôn Ngôn là con gái của Phù Đổng, bản thiết kế ít nhất vượt trội hơn cô ta mới cơ hội tg.
Tưởng Chiếu Vãn hít một hơi sâu.
- Được.
Tịch Hạc Hiên gật đầu, khuôn mặt đỏ ửng của Tưởng Chiếu Vãn, khẽ hỏi.
- Cô bị bệnh à?
Tưởng Chiếu Vãn chạm vào mặt , hơi nóng.
- Kh , sốt nhẹ thôi.
Tịch Hạc Hiên lặng lẽ cô, một lúc lâu chỉ nói.
- Chú ý giữ gìn sức khỏe.
…
Tưởng Chiếu Vãn làm việc tăng ca đến 11 giờ đêm mới hoàn thành bản vẽ ưng ý.
Định bụng về nhà ngay, nhưng vừa đứng dậy đã th choáng váng. Cô cố gắng lết xuống lầu, một b tuyết rơi xuống mặt khiến Tưởng Chiếu Vãn bỗng tỉnh táo, cô mới nhận ra bên ngoài trời đang đổ tuyết.
Tuyết rơi dày đặc ngoài kia, cô ngẩng đầu lên, cảm giác như quay về năm nhất đại học.
Lần đó cô cũng bị sốt, Tịch Trình đã trốn học cõng cô đến bệnh viện.
Cô vẫn nhớ hôm đó tuyết còn rơi lớn hơn hôm nay, tóc Tịch Trình đã bị tuyết làm trắng xóa.
Cô chỉ cần hơi nghiêng mặt là thể th đôi mắt ướt át của Tịch Trình an ủi cô đừng sợ hãi.
Tịch Trình lại trưởng thành nh đến vậy?
Cô còn chưa kịp phản ứng, mọi thứ đã biến thành bộ dạng hiện tại…
bệnh thường dễ yếu đuối hơn bình thường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.