Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam
Chương 10:
Một lát sau, hai quả nhiên đã mang bữa sáng được chuẩn bị lại đến.
Ân Nguyệt kéo Hương Lan cùng dùng bữa, Hương Lan cũng kh làm bộ mà ngồi xuống.
Hương Lan lớn hơn Ân Nguyệt hai tuổi, hai tuy là chủ tớ nhưng lớn lên cùng nhau, tình như chị em, những năm nay nhiều lúc là Hương Lan bảo vệ nàng.
Chút cháo loãng vừa vẫn là Hương Lan chia phần của cho Ân Nguyệt, trong bát chỉ còn lại hai miếng để lấp đầy bụng qua loa.
Giờ th những món ăn này cũng kh nhịn được mà ăn uống ngon lành.
Ân Nguyệt vốn kh là tiểu thư khuê các, cũng kh làm được việc nhai kỹ nuốt chậm, chủ tớ hai ăn uống ngon lành.
Còn lúc này, hai bà v.ú ở hành lang lại nơm nớp lo sợ, e rằng chuyện ngược đãi tiểu thư bao năm qua sẽ bị vạch trần.
Cũng kh biết là , vị tiểu thư ngốc nghếch vốn dễ bị ức h.i.ế.p kia, ánh mắt lại đáng sợ đến vậy.
Kỳ thực Ân Nguyệt vốn dĩ cũng kh ý định làm gì bọn chúng, thật sự là những món ăn đó đúng là kh thứ con thể ăn được.
Cơ thể này kh những trúng độc mà còn suy dinh dưỡng lâu ngày, cải thiện bữa ăn, ều dưỡng thân thể cho tốt để tiện bề rời .
Lấp đầy bụng, Ân Nguyệt bắt đầu nghĩ đến chuyện giải độc cho .
Thế nhưng Ân Nguyệt một thân y thuật tuyệt thế, lại kh dược thảo, kh ngân châm, quan trọng hơn là kh ngân lượng.
Khéo v.ú kh gạo cũng khó làm cơm, đang lúc phiền não, đột nhiên trong đầu linh quang chợt lóe.
“Hương Lan, trong phủ này kh phát nguyệt ngân cho bổn tiểu thư ?”
Hương Lan ngẩng đầu bất đắc dĩ tiểu thư nhà .
“Tiểu thư, chẳng lẽ quên , từ khi đại thiếu gia rời kinh thành, quản gia liền kh đưa nguyệt ngân cho chúng ta nữa.”
Lời Hương Lan vừa dứt, Ân Nguyệt lập tức phá tan nỗi sầu mà bật cười, vui sướng tràn ngập khóe mắt, bỏ qua vị đại thiếu gia mà Hương Lan vừa nhắc đến.
“Hương Lan, theo tiểu thư ta đòi tiền.”
“Tiểu thư, đòi tiền gì cơ?” Hương Lan ngây ngốc tiểu thư nhà , còn chưa kịp hoàn hồn, Ân Nguyệt đã đứng dậy ra khỏi cửa.
Thúy Ngọc Hiên
Chủ tớ Ân Nguyệt còn chưa đến gần cổng viện, đã th trên con đường nhỏ phía tiền viện, quản gia dẫn theo một nam tử thong thả bước tới.
Tiêu Dật Thần là đến thăm Trâu thị, Trâu thị là thứ của Hoàng hậu đương kim, mà Thừa Vương Tiêu Dật Thần lại là ngũ hoàng tử đích xuất của Hoàng hậu.
“Ngươi lui xuống , bản vương tự vào thăm dì là được .” Tiêu Dật Thần từ xa th Ân Nguyệt liền phất tay cho Tào quản gia lui xuống.
Trong ký ức của Ân Nguyệt kh hề quen biết này, vốn định phớt lờ , trực tiếp tiến vào Thúy Ngọc Hiên, kh ngờ Tiêu Dật Thần lại tiến lên một bước chặn đường Ân Nguyệt.
“Vị này... Ân Nguyệt tiểu thư kh?” Tiêu Dật Thần trong mắt xen lẫn một tia đánh giá, ôn hòa mở miệng hỏi.
Tiêu Dật Thần đoán trong phủ chỉ hai vị tiểu thư, nữ tử tr yếu ớt trước mắt này bên cạnh lại nha hoàn cùng, lẽ chính là muốn tìm hôm nay.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ân Nguyệt th này mặc một thân trường bào màu x chàm, cổ áo và tay áo đều thêu viền mây trôi bằng sợi bạc, thắt lưng buộc dải gấm vân mây x rộng bản, mái tóc đen nhánh dựng lên đội một chiếc mũ bạc nhỏ khảm ngọc, cách ăn mặc vô cùng tôn quý nhã nhặn, định là thân phận bất phàm.
Bởi vậy chỉ đành dừng bước, tránh va chạm mà thất lễ: “Ngươi là ai?”
“Tại hạ Tiêu Dật Thần, đại tiểu thư muốn đến Thúy Ngọc Hiên thăm dì kh?”
Tiêu Dật Thần lại gần, khóe miệng khẽ nhếch lên, dùng vẻ mặt tươi cười tự cho là quyến rũ ngước mắt Ân Nguyệt.
Tiêu Dật Thần cố hữu tự tin vào dung mạo của , vẻ mặt tựa như nắm chắc phần tg, muốn chiếm được trái tim thiếu nữ.
Thế nhưng, khi Ân Nguyệt liếc mắt th nụ cười tự mãn lại say đắm của Tiêu Dật Thần, da gà nàng nổi hết cả lên...
Nam tử này kh làm bộ thì còn đỡ một chút, dáng vẻ này tr cũng coi như tuấn nhã.
Nhưng vẻ mặt kiêu ngạo như khổng tước khai bình này, lập tức khiến Ân Nguyệt rùng .
Tiêu Dật Thần mượn d nghĩa thăm Trâu thị, vốn dĩ là để nhân cơ hội tiếp cận Ân Nguyệt.
sớm đã dò la rõ vị trí viện lạc của Ân Nguyệt trong phủ, vốn định ở chỗ Trâu thị làm qua loa vòng đến Ẩn Nguyệt Hiên, kh ngờ lại gặp Ân Nguyệt ở đây.
“Tiểu nữ Ân Nguyệt, bái kiến Thừa Vương ện hạ.” Ân Nguyệt rũ mắt lùi nửa bước hành lễ vấn an, kh còn cách nào khác, ta là Vương gia, con trai của Hoàng đế, dù kh muốn cũng hành lễ.
“Bản vương biết tin dì bị bệnh, đặc biệt đến thăm, kh ngờ lại may mắn gặp được giai nhân ở đây.” Tiêu Dật Thần lại gần hơn.
Hôm nay hạ triều, đặc biệt trở về phủ thay một bộ trường bào quý phái mà kh kém phần th nhã.
Chính là muốn dựa vào dáng vẻ phong lưu phóng khoáng này, khiến Ân Nguyệt mà nhất kiến chung tình.
“Vương gia cẩn trọng lời nói!” Ân Nguyệt khẽ cau mày tú lệ, cảm th tóc gáy toàn thân dựng đứng, Thừa Vương này lại lẳng lơ đến vậy ?
Rõ ràng là một tên tra nam, Ân Văn Dao sẽ kh là bị mù chứ?
Hèn chi sáng nay khi nhắc đến Thừa Vương, Ân Văn Dao liền nổi đóa, Tiêu Dật Thần này nói kh chừng thật sự đang để ý nàng ta.
Chỉ là tính toán này hơi lệch kh?
Ban đầu nguyên chủ bị mẫu nữ Trâu thị dẫn dắt sai đường, xa lánh Lãn gia, cũng làm tổn thương trái tim ngoại tổ phụ, với Lãn gia đã nhiều năm kh còn liên lạc.
Th Ân Nguyệt lùi bước, cho rằng Ân Nguyệt chẳng qua là thẹn thùng.
Các quý nữ trong kinh thành khi th đều vẻ thẹn thùng như vậy, nghĩ đến đây, trong mắt Tiêu Dật Thần tinh quang chợt lóe, lộ ra một nụ cười lạnh, cất bước muốn lại gần Ân Nguyệt lần nữa.
Tiêu Dật Thần nào hay biết, lúc này trong đầu Ân Nguyệt toàn là bạc của nàng.
Ân Nguyệt mím môi, ánh mắt chuyển động giữa Tiêu Dật Thần và Thúy Ngọc Hiên phía sau .
tên nam nhân "phượng hoàng" này ở đây, e rằng kế hoạch hôm nay sẽ đổ bể, tiền kh đòi được lại còn rước l phiền toái.
Đang lúc do dự nên quay rời luôn kh, giọng nói gấp gáp của Ân Văn Dao vang lên phía sau nàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.