Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam

Chương 100:

Chương trước Chương sau

Ân Nguyệt thu ánh mắt lại, chậm rãi quay đầu Viên C c, “Tạ Hoàng thượng ban thưởng.”

Tiêu Lăng Diễm nói: “Thay bản vương tạ phụ hoàng.”

Ân Nguyệt vốn tưởng Tiêu Lăng Diễm sẽ kh vui, nhưng lại th trong mắt y mang theo ý cười.

“Nô tài hiểu .” Viên C c cười ngây ngô, ánh mắt Tiêu Lăng Diễm lại đầy thâm ý.

Tiêu Lăng Diễm th vậy khẽ mím môi, “Đã truyền xong thánh chỉ, Viên C c cứ về cung , phụ hoàng bên kh thể thiếu ngươi.”

Viên C c xoa xoa mũi, “Nô tài, cáo lui!”

Viên C c dẫn theo một đám lui ra, trong phòng lập tức yên tĩnh trở lại.

Tinh thần Ân Nguyệt khá hơn một chút, th sắc mặt Tiêu Lăng Diễm hơi tái nhợt, nàng vẫy vẫy tay gọi: “Vương gia, ngươi lại đây.”

Tiêu Lăng Diễm nghe tiếng đến bên giường, “ chỗ nào kh thoải mái kh?” Y đưa tay, mu bàn tay nhẹ nhàng đặt lên trán Ân Nguyệt.

Ân Nguyệt kh trả lời, bàn tay mềm mại thon trắng nõn nà nắm l bàn tay rộng lớn trước mặt, đặt xuống.

Tiêu Lăng Diễm sững sờ, giây lát sau, lại th đầu ngón tay Ân Nguyệt đặt lên cổ tay y để bắt mạch.

Tiêu Lăng Diễm muốn rụt tay về, nhưng lại sợ làm nàng bị thương.

Ân Nguyệt khẽ nhíu l mày tú lệ, quả nhiên là tâm mạch bị tổn thương.

“Đừng động.” Th nàng muốn đứng dậy, Tiêu Lăng Diễm vội vàng ngăn lại, nhưng vẫn động chạm đến vết thương.

Lần này vết thương quả thực hơi sâu, cho dù là Ân Nguyệt đã trải qua nhiều chuyện như vậy ở kiếp trước, cũng đau đến mức cả khuôn mặt nhỏ n nhăn nhúm, nhưng nàng kh hề phát ra một tiếng động nào.

Th nàng bộ dạng như vậy, trong mắt Tiêu Lăng Diễm một tia hoảng loạn, lời trách mắng đến miệng lại nuốt vào.

Trong chốc lát, trên trán Ân Nguyệt đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, sau khi dịu một lúc, nàng mở lời: “Tâm mạch của Vương gia bị tổn thương, khí huyết ứ đọng, cần nh chóng châm kim tán ứ.”

Tiêu Lăng Diễm nhíu mày nói: “Nàng còn vết thương trên , ngoan ngoãn nằm đó, Dược Vương tự sẽ chữa trị cho ta.”

Ân Nguyệt trầm mặc, nàng lại quên mất ểm này.

Tiêu Lăng Diễm khẽ thở dài một tiếng, cầm l chiếc khăn lụa bên cạnh, động tác nhẹ nhàng lau lớp mồ hôi mỏng trên trán nàng, khi mở lời lại, giọng y khàn khàn: “Là ta thất ngôn , đã kh bảo vệ tốt cho nàng.”

Tiêu Lăng Diễm đã đồng ý ều kiện thứ hai của Ân Nguyệt là bảo vệ nàng.

Ân Nguyệt khẽ mím đôi môi tái nhợt, nàng nói, “Đêm qua nếu kh Vương gia ra tay, e rằng ta đã c.h.ế.t .”

Trong lòng nàng một tia áy náy, Tiêu Lăng Diễm vì cứu nàng, cưỡng ép vận dụng nội lực mà làm tổn thương tâm mạch.

Tiêu Lăng Diễm ra tâm tư nhỏ của nàng, “Những sát thủ đó là đến tìm ta.”

“Ta tuyệt đối sẽ kh để nàng lại bị thương tổn.”

Ân Nguyệt ngước mắt Tiêu Lăng Diễm, nam nhân nói những lời này quả nhiên là đầy mị lực.

Nàng nói: “Ta tin ngươi.”

Hai nhau cười.

Chẳng m chốc, bên ngoài vang lên tiếng của Tô Hợp, khó trách vừa kh th Hương Lan, hóa ra là ra ngoài đón Tô Hợp.

Hiện tại nàng bị thương nhiều việc bất tiện, quả thực cần thêm chăm sóc, kh ngờ Tiêu Lăng Diễm lại chu đáo đến vậy.

“Tiểu thư.” Tô Hợp vẫn tương đối trầm tĩnh, biết Ân Nguyệt bị thương, tuy lo lắng nhưng kh hề hoảng hốt như Hương Lan.

“Ừm.” Ân Nguyệt gật đầu.

Th Hương Lan cầm vật dụng thay thuốc, Tiêu Lăng Diễm tự giác rời khỏi nội thất, thư phòng xử lý c việc.

“Tiểu thư, vết thương của .....” Dù Tô Hợp ềm tĩnh đến m, khi thay thuốc th vết thương của Ân Nguyệt, vẫn đỏ cả mắt, tiểu thư nhất định đau .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Kh , kh cần lo lắng, dưỡng một thời gian là khỏe thôi.” Ân Nguyệt đối với vết thương của thờ ơ.

Hương Lan lại vẻ mặt đau lòng, “Tiểu thư lần này thật sự chịu tội , vết thương này nếu để lại sẹo thì làm .”

“Y thuật của tiểu thư nhà ngươi, ngươi còn kh yên tâm ? Sẽ kh để lại sẹo đâu.” Ân Nguyệt cười nói.

Hai thay thuốc cho Ân Nguyệt, thu dọn xong, Tô Hợp vừa mang đồ ra ngoài.

Ngoài cửa vang lên tiếng của Lý Quản gia, “Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư phủ chúng ta đến , nói là đến thăm , muốn gặp kh?”

Hương Lan nói: “Nhị tiểu thư đâu lòng tốt như vậy, tiểu thư vẫn là đừng gặp nàng ta, đỡ phiền lòng.”

Ân Nguyệt Hương Lan khẽ cười nói: “Đi nói với Lý Quản gia, bảo nàng ta vào .”

“Vâng.” Hương Lan kh nói thêm gì, quay truyền lời.

Ân Văn Dao bước vào cửa, mắt liền tìm kiếm khắp phòng một lượt, kh th Tiêu Lăng Diễm, vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt.

Ân Nguyệt liếc nàng ta một cái, nói: “Đừng nữa, kh ở đây.”

“Tỷ tỷ hiểu lầm , ta nghe nói tỷ tỷ bị thương, đặc biệt đến thăm .” Ân Văn Dao lúc này mới thu lại vẻ mặt, tiến đến trước mặt Ân Nguyệt.

? Giờ xác định kh còn bám l Thịnh Vương biểu ca của ngươi nữa, mà đổi mục tiêu ?” Ân Nguyệt tuy vì bị thương nên giọng nói chút hư nhược, nhưng lời nói ra vẫn chọc tức .

“Kh biết tỷ tỷ đang nói gì.” Ân Văn Dao nắm chặt khăn lụa trong tay.

Ân Nguyệt hảo tâm nhắc nhở: “Vị Kính Vương này kh dễ đối phó, ta khuyên ngươi tốt nhất đừng nên mơ ước .”

Đáy mắt Ân Văn Dao ẩn chứa lửa giận, “Ngươi tưởng Kính Vương Điện hạ sẽ để mắt tới ngươi ? Luận về dung mạo tài tình, ngươi ểm nào sánh bằng ta?”

Hương Lan đứng một bên nghe vậy trợn tròn mắt, Nhị tiểu thư này tự tin từ đâu ra vậy.

Ân Nguyệt cười khẩy một tiếng, nói: “Ngay trước mặt tỷ tỷ, mà lại thèm muốn tỷ phu của , trong kinh thành sợ rằng khó tìm được thứ hai .”

Tiêu Lăng Diễm th thời gian đã gần đủ, Ân Nguyệt hẳn là đã thay thuốc xong, liền quay lại.

Vốn dĩ khi ở cửa biết Ân Văn Dao đã đến thì vẻ mặt kh vui, nhưng khi nghe Ân Nguyệt nói hai chữ ‘tỷ phu’, khóe môi kh khỏi nhếch lên.

bước dài vào trong nhà.

Ân Văn Dao th lập tức thu lại sự tức giận trên mặt, cố gắng thể hiện ra dáng vẻ của một khuê tú đài các.

Nhớ lại lần trước bị ném ra ngoài, Ân Văn Dao trong lòng vốn dĩ vẫn còn một tia sợ hãi đối với Tiêu Lăng Diễm.

Nhưng th Tiêu Lăng Diễm lúc này vẻ mặt ôn hòa, nàng đánh bạo tiến lên hành lễ, lại nói: “Vương gia bị thương kh? Ta th sắc mặt Vương gia hình như kh được tốt.”

Tiêu Lăng Diễm đang c trước mặt , vẻ mặt ôn hòa ban đầu tức khắc tiêu tan hết, lạnh giọng nói: “Bổn Vương thế nào, kh cần ngươi bận tâm.”

Lời vừa dứt, liền về phía Ân Nguyệt, “Vết thương thế nào ?”

“Hồi phục kh tệ, qua m ngày nữa là thể khỏi.” Ân Nguyệt nói.

Cao sinh cơ của Ân Nguyệt dược hiệu nghịch thiên, chỉ qua một đêm vết thương đã lành lại, các ám vệ bị thương hôm qua cũng đã dùng thuốc, giờ này, Dược Vương đang ôm cao sinh cơ quên ăn quên ngủ trong phòng thuốc.

Ân Văn Dao th hai cứ thế để nàng ta đứng xó một bên, đáy mắt đầy vẻ kh cam lòng, nhưng trước mặt Kính Vương lại kh dám phát tác, nàng ta nhếch khóe môi đến bên giường, “Tỷ tỷ cứ ở mãi trong Vương phủ cũng kh thích hợp, hay là theo ta về phủ, cũng tiện bề chăm sóc .”

Nàng tuyệt đối kh thể để Ân Nguyệt ở đây sớm tối bên cạnh Kính Vương.

Ân Nguyệt giống như xem trò cười, nàng ta, “Ngươi chăm sóc ta?”

“Đương nhiên.” Ân Văn Dao nói: “Tỷ tỷ một ở Kính Vương phủ, mẫu thân và ta đều kh yên lòng.”

“Nhưng vết thương trên ta ngươi cũng th đó, thật sự kh thích hợp cử động tùy tiện.” Trong mắt Ân Nguyệt xẹt qua một tia trêu tức.

“Hoặc là......” Ân Văn Dao một ý tưởng táo bạo, nàng mở miệng chút vội vã, “Hoặc là ta ở lại chăm sóc tỷ tỷ, như vậy phụ thân mẫu thân cũng thể yên tâm.”

Ân Nguyệt kh nhịn được bật cười, “ muốn ở lại chăm sóc bằng cách nào?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...