Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam
Chương 103:
Hải đường trong viện, kỳ hoa sắp tàn, cánh hoa rơi rụng như mưa.
Tiêu Lăng Diễm sai đặt một chiếc giường thấp dưới hành lang, phủ Vương gia trên dưới đều cực kỳ quan tâm đến chuyện của Ân Nguyệt, trên giường còn trải một lớp đệm mềm thật dày.
Hương Lan và Tô Hợp đặt một ít trà bánh lên bàn trà thấp lui xuống.
Ánh trăng đẹp.
Khí chất cô độc lạnh lẽo trên Tiêu Lăng Diễm tan .
Ân Nguyệt cũng kh còn e ngại y như thuở ban đầu.
Hai cứ thế lặng lẽ ngồi.
Trải qua m phen sinh tử, cũng xem như giao tình sinh tử, Ân Nguyệt trong lòng thầm nghĩ như vậy.
Nàng ngả lưng dựa vào giường, th mây mù che khuất vầng trăng tròn, nhớ đến miếng ngọc bội kia.
Ân Nguyệt hỏi: “Miếng ngọc bội trong phòng từ đâu mà ?”
Tiêu Lăng Diễm đáp: “Là vật do cố nhân để quên.”
Cố nhân? Ân Nguyệt nhíu mày, nàng và y trước kia nào quen biết, càng kh thể nói là cố nhân, “Cố nhân của Vương gia là một nữ tử kh?”
“Ừm.” Tiêu Lăng Diễm quay đầu, lặng lẽ Ân Nguyệt nói: “Là một nữ tử dung mạo tuyệt sắc.”
Ân Nguyệt càng thêm khó hiểu, miếng ngọc bội đó rõ ràng là của nàng mà.
Chẳng lẽ nàng bị thương mất m.á.u quá nhiều nên hoa mắt, nhầm ?
Ân Nguyệt suy nghĩ ngổn ngang, dưới ánh trăng, gương mặt biến đổi thần sắc lấp lánh một tầng ánh sáng nhàn nhạt, kiều diễm linh động.
Ân Nguyệt dưỡng thương vài ngày trong Kính Vương phủ, Vương phủ lại khách đến.
Trong chính sảnh, quản gia Vân An quận chúa mà đau đầu, vị này đúng là một nhân vật khó đối phó.
“Quận chúa, Vương gia hôm nay kh ở phủ.”
“Nếu Diễm ca ca kh ở đây, vậy bổn quận chúa sẽ thăm Ân Nguyệt, dù nàng ta cũng vì cứu Diễm ca ca mà bị thương.” Vân An lách qua Lý quản gia định về phía hậu viện, “Đúng , nàng ta ở viện nào? Mau dẫn bổn quận chúa qua đó.”
Thị vệ trong viện c trước mặt nàng, Lý quản gia nói: “Đại tiểu thư giờ phút này đang nghỉ ngơi.”
Vân An nhíu mày: “Vậy bổn quận chúa cứ dạo qu phủ, đợi nàng ta tỉnh sẽ đến thăm.”
“E rằng nhiều bất tiện, quận chúa hay là ngày khác hãy đến.” Lý quản gia bất lực, Vương gia đã dặn dò, kh được để ai làm phiền Đại tiểu thư nghỉ ngơi.
Vân An bất mãn nói: “Ân Nguyệt bám víu ở Vương phủ lâu như vậy cũng kh bất tiện gì, bổn quận chúa vào thăm nàng ta lại kh được?”
“Đại tiểu thư và Vương gia hôn ước, là nữ chủ nhân tương lai của Kính Vương phủ đương nhiên khác biệt với thường.” Quản gia thái độ cung kính, nhưng những lời nói ra lại khiến Vân An tức giận kh thôi.
Lý quản gia c trước mặt, Vân An càng thêm nổi giận: “Đã đính hôn thì , chuyện tương lai ai mà nói trước được, ai thể đảm bảo nàng ta nhất định sẽ gả cho Diễm ca ca. Huống hồ, bây giờ còn chưa thành hôn đã ngày ngày bám víu ở Vương phủ, bổn quận chúa chưa từng th ai mặt dày hơn nàng ta.”
Mẫu thân Ân Nguyệt mất sớm, chẳng qua là đích nữ kh được sủng ái của Tể tướng phủ, lại kh nửa phần tài tình, Diễm ca ca thể để mắt đến nàng ta, chỉ là th Ân Nguyệt đỡ nhát d.a.o cho y nên mới chiếu cố đôi chút mà thôi.
Vân An trong lòng hừ lạnh, chỉ cần Mộc Tuyết tỷ tỷ chưa quay về, nàng ta vẫn còn cơ hội, Diễm ca ca chỉ thể là của nàng ta.
Giọng Vân An lớn tiếng, một loạt ám vệ trong viện nghe Vân An quận chúa phỉ báng Ân Nguyệt như vậy, tay nắm vỏ kiếm kh khỏi siết chặt m phần, trong mắt mang theo sát ý.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Quản gia mở miệng với giọng hơi cứng nhắc: “Quận chúa, xin mời về.” Nếu kh Vương gia vẫn luôn đối đãi Vân An quận chúa theo lễ nghi, e rằng giờ này đã sai ném nàng ta ra ngoài.
Thị vệ bên cạnh mặt mày nghiêm nghị, bước lên một bước: “Quận chúa mời.”
“Các ngươi......” Vân An hất tay áo quay về phía cửa phủ, “Đợi Diễm ca ca trở về, xem ta kh......”
Ánh mắt liếc th bóng dáng ra từ cổng nguyệt môn phía Đ, giọng Vân An chợt ngừng lại, hướng đó chỉ một sân viện duy nhất... Lăng Vân Các.
Sau khi xác nhận đó là Ân Nguyệt, nàng ta đổi hướng bước chân, vội vàng về phía nàng, thị vệ lo Vân An quận chúa sẽ làm bị thương Ân Nguyệt, muốn tiến lên ngăn cản, nhưng bị Ân Nguyệt giơ tay ra hiệu lui xuống.
Vân An trừng mắt đỏ ngầu, những này ngăn cản nàng ta, nhưng lại đối với Ân Nguyệt cung kính đến vậy.
“Ngươi kh ngoan ngoãn ở hậu viện dưỡng thương, Lăng Vân Các làm gì?”
“......” Ân Nguyệt nhất thời kh kịp phản ứng.
“Lăng Vân Các há là nơi ngươi muốn là thể được .” thần sắc của Ân Nguyệt, Vân An cho rằng nàng muốn đến Lăng Vân Các tìm Tiêu Lăng Diễm.
“......” Ân Nguyệt lần này đã hiểu ra.
“Đại tiểu thư, mặc chiếc áo choàng này vào.” Mặc Tinh từ phía sau Ân Nguyệt vội vã đuổi đến, đưa chiếc áo choàng trong tay cho Hương Lan.
Hương Lan nhận l, khoác lên Ân Nguyệt.
“Diễm ca ca kh kh ở phủ ?” Chiếc áo choàng này là biết của nam tử dùng, y vậy mà còn đặc biệt sai mang ra cho Ân Nguyệt ?
“Bẩm quận chúa, Vương gia hiện giờ quả thực kh ở trong phủ.” Th Vân An chỉ vào chiếc áo choàng trong tay Hương Lan, Mặc Tinh nói, “Đại tiểu thư muốn ra khỏi phủ, thuộc hạ lo Đại tiểu thư thương thế chưa lành, cơ thể yếu ớt kh chịu được gió, nên mới đặc biệt quay về l chiếc áo choàng này.”
“Ra phủ?” Vân An chợt hiểu ra, “Ngươi, ngươi...... ở Lăng Vân Các ?” Vân An kh thể tin được, lại lặp lại một lần nữa, “Ngươi vậy mà lại ở Lăng Vân Các!”
Vân An tức giận đến cực ểm, ngón tay ban đầu chỉ vào áo choàng, giờ chuyển sang chỉ vào Ân Nguyệt, chiếc khăn lụa trong tay nàng ta theo tay run rẩy mà bay lơ lửng trong kh trung, “Chẳng trách cứ luôn bám víu ở Vương phủ kh , ta th ngươi chính là mượn cớ bị thương để quấn l Diễm ca ca, ngươi đúng là đồ trơ trẽn vô liêm sỉ.”
Ánh mắt Ân Nguyệt nổi giận: “Ta khuyên ngươi, nói năng tốt nhất nên tôn trọng chút.”
“? Ngươi dám làm còn kh dám để ta nói ?”
“Quận chúa cẩn trọng lời nói, Đại tiểu thư tuy ở Lăng Vân Các dưỡng thương, nhưng Vương gia mỗi ngày đều ngủ ở thư phòng, hai chưa từng cử chỉ vượt quá khuôn phép.” Mặc Tinh kh chịu được khi phỉ báng Ân Nguyệt.
“Đúng là như vậy.” Ân Nguyệt biết Vân An ái mộ Tiêu Lăng Diễm, vì thế nàng thở dài một hơi, vẻ mặt lộ vẻ khó xử mở miệng nói, “Kh còn cách nào khác, Vương gia c vụ bận rộn, lại kh yên lòng về ta, để tiện bề chăm sóc, cứ nhất quyết bắt ta ở lại Lăng Vân Các dưỡng thương.”
“Ngươi...... ngươi ngươi......” Vân An toàn thân run rẩy kh ngừng.
“Nói ra thì Vương gia thật sự chu đáo, mọi việc đều tự làm, hai tỳ nữ của ta gần đây cũng nhàn rỗi hơn nhiều.” Ân Nguyệt cố nén khóe môi muốn cong lên, “Quận chúa còn muốn nghe thêm chi tiết nào nữa kh?”
Thả lỏng một chút, Ân Nguyệt hơi nghiêng đầu về phía trước, “Hay là, chúng ta đến đình hóng mát kia ngồi xuống nói chuyện từ từ nhé?”
“Ngươi đồ tiện nhân vô liêm sỉ.” Vân An đột nhiên giơ tay tát vào mặt Ân Nguyệt.
Mặc Tinh đứng phía sau, vẫn còn đang chấn động bởi lời nói của Ân Nguyệt, đợi khi y phản ứng lại muốn ngăn cản thì đã kh kịp.
Ngay khi cái tát này sắp hạ xuống, cổ tay nàng ta lại bị Ân Nguyệt nắm l.
Vân An vì giận dữ mà xấu hổ, dùng sức giằng co muốn rút tay về.
Ân Nguyệt hơi nhíu mày, lòng bàn tay khẽ dùng sức, chỉ nghe một tiếng “khách” cổ tay Vân An bị nàng tháo khớp.
“Tay của ta! Ngươi đã làm gì bổn quận chúa?” Vân An nắm l cổ tay rõ ràng đã biến dạng của , đau đớn kêu la, một quận chúa từ nhỏ được nu chiều mà lớn, khi nào từng chịu loại tội này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.