Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam
Chương 120:
Hương Lan một dự cảm kh lành, nàng thuận theo ánh mắt của Ân Nguyệt mà ngẩng đầu lên.
Chỉ cảm th một tiếng “Ong”, thứ gì đó nổ tung trong đầu Hương Lan, đối diện với vẻ mặt âm trầm của Mặc Tinh, cả Hương Lan như bị đóng băng, nửa ngày kh động đậy. Kh nàng kh muốn động, mà là lúc này hai chân nàng tê dại, vô lực, thể đứng vững đã là cả một sự cố gắng.
Một lát sau, Hương Lan chớp chớp mắt, từ từ thu lại ánh mắt, hai nắm tay siết chặt, một bộ dạng chuẩn bị sẵn sàng.
Quả nhiên, ngay sau đó “Vút” một tiếng, nàng biến mất tại chỗ, tiếng nói càng lúc càng xa: “Tiểu thư, nô tỳ tìm thêm vài cuốn thoại bản nữa về cho !”
Mặc Tinh trên xà nhà hừ lạnh một tiếng, đảo mắt: Gan bé tí thế này... mà còn dám nói ngốc!
Tô Hợp bước vào th Ân Nguyệt khóe môi vương ý cười, tiến lên hỏi: “Hương Lan làm vậy, ngay cả ô cũng kh cầm mà đã x ra ngoài, chuyện gì mà vội vã thế?”
Ân Nguyệt cười nói: “ lẽ là...”
Ân Nguyệt đang vươn tay l tách trà thì khựng lại, nàng th bên cạnh tách trà một đĩa hạt dưa, lúc này chưa mùa hạt dưa.
Ân Nguyệt hỏi: “Hạt dưa năm nay ra sớm thế?”
“Đây là do Cảnh Vương phủ sai đưa đến sáng nay.” Tô Hợp cũng tò mò, Cảnh Vương phủ vì lại đặc biệt gửi một gói hạt dưa tới.
Ân Nguyệt nhớ lại đã từng nói một câu ở yến tiệc cung đình, ‘Đáng tiếc là thiếu một nắm hạt dưa, còn nên một cái ghế nữa.’
Chắc là nghe được lời đó, tưởng nàng thích ăn, Ân Nguyệt trong lòng một chút khác thường, giống như một sợi l vũ lướt qua.
Môi nàng khẽ cong lên, những ngón tay ngọc ngà thon dài như măng bóc một hạt dưa.
“Nô tỳ để nô tỳ làm ạ, ngón tay tiểu thư mềm mại lắm, nhỡ bị thương thì kh hay.” Tô Hợp vội nói.
Ân Nguyệt kh từ chối.
Tô Hợp ngồi xuống một bên khác của bàn thấp, bóc từng hạt dưa, nhưng Ân Nguyệt chỉ nếm qua hai miếng kh ăn nữa.
Nàng kh thường ăn hạt dưa, việc Tiêu Lăng Diễm gửi hạt dưa đến chẳng qua là vì kh hiểu hàm ý của việc “ăn dưa xem kịch”, mà hiểu lầm thôi.
Nghĩ đến đây, Ân Nguyệt nhớ lại những lời Vân An nói trước khi bị đưa tại yến tiệc cung đình, nàng bỗng chút tò mò, Mộc Tuyết mà Vân An nói đến... là ai?
Sau ngày hôm đó cũng kh gặp lại Tiêu Lăng Diễm, Ân Nguyệt đoán rằng gần đây lẽ đang bận xử lý các quan lại trong yến tiệc cung đình.
Ngoài sân, mưa lúc to lúc nhỏ, nhưng liên tục m ngày kh ngớt. Một làn gió mang theo mùi đất và cây cỏ thổi vào từ cửa sổ, thổi bay những sợi tóc mái vương trên trán Ân Nguyệt.
Nàng nghiêng ra ngoài cửa sổ, khẽ thì thầm: “Cơn mưa này cứ tiếp tục thế này, e rằng sẽ chuyện.”
Tô Hợp tính tình trầm ổn, kh hiểu rõ cũng kh hỏi nhiều.
Lúc này, trong màn mưa, Tuyết Chi cầm ô vội vã tới.
Ân Nguyệt ngồi thẳng dậy, Tuyết Chi lúc này đáng lẽ ở Ngọc Th Trai, trở về vội vã như vậy chắc hẳn chuyện quan trọng.
Tuyết Chi còn kh kịp cất ô, tùy tiện đặt ở hành lang, nh chóng bước vào chính phòng: “Tiểu thư, Võ Dương Hầu phủ sai đến cầu y, nói tiểu c tử phát bệnh, thỉnh đến xem bệnh.”
“Mặc Tinh!” Ân Nguyệt lập tức đứng dậy.
“Thuộc hạ mặt.” Bóng Mặc Tinh từ xà nhà nhẹ nhàng đáp xuống, kh hề gây ra tiếng động nào.
“Mau! Đưa ta đến Võ Dương Hầu phủ.” Ân Nguyệt nói.
Tình trạng của tiểu c tử Võ Dương Hầu phủ Ân Nguyệt biết, thời gian cấp bách, Ân Nguyệt cũng kh kịp nghĩ đến ều gì khác.
Tô Hợp đưa cho Ân Nguyệt chiếc khăn che mặt, Mặc Tinh liền ôm Ân Nguyệt bay .
Hai đáp xuống ngoài cổng Võ Dương Hầu phủ, Mặc Tinh ẩn , Ân Nguyệt bước từng bậc lên. Vừa tới gần, cánh cổng phủ đã mở ra từ bên trong.
“Th Nguyệt cô nương.” Dư Túc th Ân Nguyệt như th được cứu tinh.
“Mau dẫn ta gặp tiểu c tử.” Ân Nguyệt nói.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Mời cô nương theo ta.”
Quản gia Dư đưa Ân Nguyệt đến tiền viện.
Một cái sân th nhã.
Điều khiến Ân Nguyệt ngạc nhiên là, nàng kh th Võ Dương Hầu phu nhân trong sân, mà lại th một nam tử th nhã thoát tục.
Nam tử mặc áo gấm trắng, cổ tay áo bó sát, trang phục giống như luyện võ, nhưng khuôn mặt đường nét mềm mại và đôi mắt trong trẻo lại toát lên một chút nho nhã, ngũ quan th tú, nhưng kh sắc sảo.
“Thế tử, đây chính là Th Nguyệt cô nương.” Dư Túc cung kính nói với nam tử.
Thì ra là Võ Dương Hầu Thế tử, Tống Phi Bạch.
Tống Phi Bạch khẽ gật đầu với Ân Nguyệt coi như chào hỏi, “Xá đệ ở trong phòng, mời cô nương vào trong.” Giọng nói ôn nhu như gió xuân.
Ân Nguyệt gật đầu, kh dừng lại, trực tiếp vào chính phòng, bước vào nội thất.
Võ Dương Hầu phu nhân đang túc trực bên giường.
Th Ân Nguyệt bước vào, Võ Dương Hầu phu nhân lập tức nhường chỗ: “Th Nguyệt cô nương, xin cô nương hãy cứu Vũ nhi.”
“Ta sẽ cố gắng hết sức.” Nói xong, Ân Nguyệt đến bên giường, chẩn mạch cho đứa bé.
Kết quả quả nhiên giống như nàng nghĩ, đứa bé này cơ địa dị ứng bẩm sinh, lần trước nàng đã nhắc nhở Hầu phu nhân, kh ngờ đứa bé lại phát bệnh lần nữa. Ân Nguyệt chút kh vui, nhưng lúc này cứu là quan trọng nhất, Ân Nguyệt kh nói nhiều, bắt đầu thi châm cho bé, thậm chí châm pháp cũng dùng y như lần trước.
Hai khắc sau, đứa bé chậm rãi tỉnh lại: “Nguyệt tỷ tỷ, đúng là tỷ .”
Tống Phi Vũ vẫn nhớ tỷ tỷ đã cứu bé ở Tuệ Nhân Đường hôm đó.
Ánh mắt Tống Phi Vũ rơi vào đôi mắt của Ân Nguyệt, bé chưa từng th đôi mắt nào đẹp hơn mắt của Nguyệt tỷ tỷ.
Vừa bé khó chịu, tưởng chừng sắp chết, trong đầu chỉ hiện lên đôi mắt đẹp này.
Tiếng Nguyệt tỷ tỷ của Tống Phi Vũ khiến Ân Nguyệt sững sờ, suýt chút nữa nghi ngờ quên mang khăn che mặt.
“Vũ nhi.” Lòng vợ chồng Võ Dương Hầu cuối cùng cũng nhẹ nhõm.
“Mẫu thân, Vũ nhi kh , kh cần lo lắng.” Giọng trẻ con của Tống Phi Vũ chút khàn.
“Hôm nay con đã tiếp xúc với ai, hoặc đã ăn món gì khác thường kh?” Tống Phi Bạch nhíu mày hỏi.
Ân Nguyệt lúc này mới th, Tống Phi Bạch kh biết từ lúc nào cũng đã vào trong nội phòng.
Nàng kh khỏi chút bất ngờ, ều Tống Phi Bạch hỏi chính là ều nàng muốn biết.
Lần trước Ân Nguyệt đã dặn Võ Dương Hầu phu nhân chú ý đến ăn mặc sinh hoạt của tiểu c tử, xem ra, Võ Dương Hầu Thế tử này cũng biết chuyện đó.
Tống Phi Vũ bị trưởng chằm chằm, đôi tay nhỏ kh biết đặt đâu, nắm chặt tấm chăn lại bu ra, bé suy nghĩ hồi lâu cũng kh hiểu, cúi đầu, giọng nói yếu ớt nói: “Hôm nay vẫn như thường ngày, kh gì đặc biệt.”
Ân Nguyệt th tiểu gia hỏa dường như chút căng thẳng, bèn mở lời hỏi: “Đã hỏi hầu bên cạnh nó chưa?”
“Đã hỏi , kết quả giống như tiểu thiếu gia nói.” Dư Túc đáp.
Ân Nguyệt Tống Phi Vũ, cố gắng làm giọng nhẹ nhàng: “Hôm nay con ra khỏi viện kh?”
Tống Phi Vũ lắc đầu: “Hôm nay tiên sinh được nghỉ, ta chỉ luyện chữ trong viện, kh ra ngoài.”
Tống Phi Vũ đã đến tuổi khai tâm, nhưng vì thân thể yếu ớt, Võ Dương Hầu kh đưa bé đến Thái học, mà mời giáo thư tiên sinh về phủ dạy.
Ân Nguyệt trầm tư một lát, hỏi Dư Túc: “Những thứ nó đã ăn hôm nay còn giữ lại kh?”
“Thức ăn dùng xong, đều sẽ thu về nhà bếp, bây giờ e rằng đã bị hạ nhân xử lý hết .” Dư Túc nói.
Ân Nguyệt quét mắt một lượt trong phòng, ánh mắt dừng lại trên bàn sách bên cửa sổ, nàng đứng dậy tới.
Chưa có bình luận nào cho chương này.